Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

Anh bắt đầu sợ cuối tuần

CHÁN
Quang bốn mươi lăm tuổi, hơn vợ mười một tuổi. Mai Anh ba mươi bốn, tập gym gần như mỗi ngày, người săn chắc, khỏe và lúc nào cũng đầy năng lượng. Ngày mới cưới, Quang từng thấy mình may mắn. Vợ trẻ, đẹp, thích gần chồng, chẳng bao giờ lạnh nhạt. Những buổi tối đầu tiên còn in hằn trong ký ức anh như một thứ hạnh phúc không thể tin nổi. Mai Anh mới đi tập về, mồ hôi còn ướt đẫm sau gáy, áo tập kéo lên giữa chừng đã quay sang nhìn anh ánh mắt như đốt. Chưa kịp cởi hết đồ, cô đã túm lấy tay anh kéo vào phòng. Quang nhớ đêm đó. Cô đẩy anh nằm ngửa xuống nệm, nhún người quỳ gối hai bên hông anh, quần chật kéo đến mức làm nông cả đường cong mông. Cô cúi xuống hôn anh kiểu vừa gấp vừa nồng, lưỡi cô cuốn lấy lưỡi anh, một tay lần xuống nắn bóp con cc của anh qua lớp vải mỏng của quần ngủ. — Anh ơi, nhớ em không? Bàn tay cô siết nhẹ, rồi nhanh chóng kéo phăng phăng quần anh xuống. Con cc anh bật ra bừng bừng, thẳng đứng. Mai Anh cầm lấy nó, cúi xuống ngậm một mạch đến tận gốc. Quang rên, hai tay bấu vào ga giường. Cô bú như người đang khát. Nước bọt chảy dọc theo thân cc, cô vừa mút vừa liếm, tay kia mân mê bìu dái anh. Đủ rồi còn lật người lại nói: — Ướt lắm rồi, anh vào đi. Cô banh hai chân rộng, một tay kéo môi L. ra cho anh nhìn thấy rõ lỗ huyệt hồng hồng đang co thắt, rỉ nước. Quang một tay chống gối, một tay cầm cc xoa đầu khất suốt dọc khe L. ướt nhoét của vợ rồi đẩy vào. Tiếng kêu của cô như tan chảy. Chiếc giường kêu răng rắc, cái bụng săn chắc của Mai Anh căng lên mỗi nhịp anh đâm sâu, miệng cô rên rỉ không ngừng: — Sâu nữa… anh ơi… sâu nữa… Đối với Quang ngày ấy, đó là cuộc tình lý tưởng. Vợ trẻ, đẹp, thích gần chồng, chẳng bao giờ lạnh nhạt. Mai Anh có thể đi làm cả ngày, chiều tập gym một tiếng rưỡi, tối về vẫn còn đủ sức ngồi lên đùi anh, vòng tay qua cổ, đòi hai người dành thời gian riêng với nhau. Ban đầu Quang rất thích. Nhưng gần một năm nay, anh bắt đầu CHÁN. Không phải CHÁN thân hình vợ. Mai Anh vẫn sexy đến mức mỗi lần cô bước ra khỏi phòng thay đồ với áo tập ôm sát và mái tóc buộc cao, anh vẫn thấy cô hấp dẫn. Anh CHÁN cái cảm giác đêm nào cũng phải chuẩn bị tinh thần. Mai Anh thích sự thân mật kéo dài. Sáu mươi phút với cô là bình thường. Cuối tuần, không phải dậy sớm, cô còn muốn lâu hơn. Cô thích ôm hôn, vuốt ve, kéo dài cảm giác gần gũi đến khi chính cô thấy đủ. Cô thích nằm dưới, hai chân quấn chặt lấy hông anh, móng tay bấm vào lưng, đòi: — Anh đừng vội… cứ từ từ… Nhưng bản thân cô không từ từ. Cô co bóp, nhấp dưới, hất hông đón từng cú đâm, rên lên những tiếng làm căn phòng nóng hẳn lên. Quang cố bám theo nhịp của cô, chống tay đến mức cánh tay run lên, mồ hôi nhễ nhại, chỉ mong đủ lâu để cô lên đỉnh trước khi anh gục. Có những đêm anh nhắm mắt mà vẫn thấy mình như đang chạy marathon. Mà đối thủ của anh luôn tươi mới. Có hôm cô vừa nằm xuống đã quay sang, tay luồn vào quần anh tìm con cc. Quang cười gượng: — Hôm nay anh hơi mệt. Mai Anh chỉ hôn má anh. — Vậy nghỉ chút rồi mình tiếp tục. Cô không ép. Đúng nghĩa đen. Cô nằm đấy, cọ lưng vào ngực anh, hít một hơi rồi nghiêng người chờ. Rồi mười lăm phút sau, bàn tay cô lại quay trở lại, hơi nóng và nhanh nhẹn trèo xuống bụng anh, nắn nhẹ qua quần. — Em thấy anh có vẻ khỏe rồi… — cô thì thầm trong bóng tối, giọng nũng nịu. Chính điều đó lại làm Quang càng khó nói thật. Mai Anh không sai. Cô yêu chồng. Cô xem việc chăn gối là cách kết nối. Nhưng Quang thì ngày càng nhìn nó như một kỳ thi không có lần thi lại. Anh bắt đầu đăng ký chơi golf sáng sớm cuối tuần, nhận thêm những buổi gặp khách tối, thậm chí có lần ngồi trong garage gần nửa tiếng chỉ để nghe máy tắt rồi nghe nhịp thở của chính mình, đợi vợ ngủ trước. Cuối tuần trở thành nỗi ám ảnh. Thứ Sáu tan làm, đường về nhà sao ngắn quá. Quang dừng xe ở ngã tư, thấy thành phố lên đèn, trái tim nặng trịch. Anh biết điều gì đang chờ ở nhà: Mai Anh mặc chiếc váy ngủ hai dây màu đen, mái tóc vừa sấy xong thơm mùi bồ kết, cô sẽ vòng ra sau ôm anh, khóa chặt từ phía sau để bàn tay mát lạnh lướt xuống bụng anh. Và anh sẽ phải gồng mình lên. Ai đó đã nói, chuyện chăn gối tốt là món quà. Với Quang bây giờ, nó là đêm thao thức, là lưng mỏi, là háng đau, là cái cảm giác cạn kiệt đến mức tỉnh dậy vẫn thấy mình như không nghỉ được. Mai Anh nhận ra. Một tối cô không mặc đồ ngủ sexy như thường lệ. Quang mở cửa phòng ngủ, thấy vợ mặc bộ đồ bông cũ, mặt không trang điểm, ngồi ở mép giường. Nhìn anh, cô hỏi một câu làm căn phòng như đóng băng: — Anh né em đúng không? Quang im. — Anh có người khác? — Không. — Vậy anh CHÁN em? Quang nhìn cô rất lâu. Dưới ánh đèn ngủ, Mai Anh đẹp nhưng không còn là hình ảnh cô gái đầy năng lượng mọi ngày. Quang ngồi xuống cạnh cô, cách nhau một khoảng im lặng. — Anh CHÁN việc lúc nào cũng phải cố theo sức của em. Không phải CHÁN em. Mai Anh sững người. — Mỗi tối anh nằm xuống, em kéo anh lại. Đó là em yêu anh, anh biết. Nhưng đối với anh… — Quang kiếm từ ngữ, rồi nói tiếp: — Nó giống một bài kiểm tra thể lực. Anh vào đó không phải để được gần em, mà là để chứng minh mình còn đáp ứng được. Anh sợ mình không làm em hài lòng. Lần đầu tiên Mai Anh không phản bác. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, đôi môi mím lại. Rồi cô nằm xuống cạnh anh, không chạm vào. Cả hai nằm cạnh nhau trong bóng tối, tiếng chuông gió ngoài cửa sổ kẽo kẹt. Một lúc sau cô nói nhỏ: — Em cứ tưởng anh thích nên em mới luôn muốn nhiều như vậy. Quang quay sang. Hai người nhìn nhau trong bóng tối. — Anh thích. Nhưng thích một cách khác. Anh THÈM được tìm lại cảm giác… hồi hộp. Đêm đó họ không làm gì cả. Mai Anh không kéo anh, không tìm tay anh. Cô chỉ nằm, thở đều, hai bàn tay đặt lên ngực. Quang nghe tiếng quạt trần quay đều, và lần đầu tiên sau rất lâu, anh thấy mình không phải chuẩn bị tinh thần cho điều gì. Sáng hôm sau, Mai Anh bỏ buổi gym. Cô pha cà phê, bưng ra hiên, ngồi cạnh chồng. — Quang — cô gọi anh đúng tên, không phải "anh ơi" — Tự nhiên em thấy hối hận. Lâu nay em làm tình như thể nó là thứ em có quyền đòi. Mà em quên mất là có người cùng tham gia với em. Đó là anh. Quang nắm tay cô. — Vậy mình học lại cách gần nhau từ đầu đi. Không cần phải lâu. Mai Anh nghiêng đầu. — À, mà anh đề nghị lần đầu sẽ do anh dẫn. --- Buổi tối hôm đó, Quang tắm trước. Mai Anh đang ngồi trước gương bôi kem dưỡng. Quang đi ra bằng khăn quấn ngang hông, đứng tựa cửa nhìn cô một lúc. — Vào nằm chờ anh đi. Cô nhìn anh trong gương, không hỏi. Cô làm theo. Khi Quang vào phòng, Mai Anh đang nằm ngửa, hai tay đặt bên người, bộ đồ ngủ mềm rũ trên da. Cô không hề dùng ánh mắt mời gọi, không khoe thân, cô chỉ nhìn anh. Quang leo lên giường, nằm nghiêng cạnh cô. — Đừng làm gì cả. Cứ nhắm mắt lại đi. Cô cười khẽ nhưng nghe lời. Quang đặt bàn tay lên vai cô. Anh không vội. Ann chỉ lướt nhẹ từ vai xuống cánh tay, lên cổ, rồi xuống xương quai xanh. Da vợ anh vẫn săn chắc, ấm áp, mùi kem dưỡng trộn lẫn mùi mồ hôi loang thoáng. Anh nhận ra bao lâu rồi anh không còn ngửi thấy mùi đó. Bao lâu rồi anh chỉ phản ứng theo tiếng gọi. — Sướng không? — Mai Anh hỏi khẽ. — Ừ. Đang thấy có cảm giác. Anh vén vạt áo ngủ lên, bàn tay lướt trên bụng cô. Mai Anh co người theo phản xạ, nhưng Quang kéo cô lại: — Đừng cuống. Để anh. Anh lật nhẹ cô nằm sấp. Bàn tay anh bóp nhẹ bờ vai, xuống sống lưng, xuống hông. Đôi mông của Mai Anh đầy đặn, tròn trịa vì bao năm squat. Quang hôn lên một điểm trên lưng cô, rồi một điểm nữa thấp hơn, chậm rãi. Mai Anh bắt đầu thở nhanh hơn. Cô quen kiểu làm tình tốc độ cao, kiểu một bước đã vào việc, kiểu gác chân lên vai anh và đòi anh xử lý. Nhưng bây giờ anh không làm gì như cũ. Anh hôn từng đốt xương sống, một tay luồn xuống dưới kéo quần ngủ của cô từ từ cởi ra. — Anh… — Suỵt. Quần cô tụt đến giữa đùi, Quang hôn một đường tiếp tục xuống thắt lưng, rồi xuống trên đôi mông trần. Mông cô trắng, hồng hào vì nằm lâu. Quang kéo hẳn quần cô ra, xoay người cô lại. Mai Anh nằm ngửa, mắt nhìn anh thẫn thờ. Giữa hai chân cô đã ướt. Không cần chạm, Quang vẫn thấy lớp lông đen thẫm ướt bóng. Anh kéo áo ngủ của cô lên, bàn tay bóp lấy bầu ngực. Đầu vú hồng dựng thẳng. Anh cúi xuống, ngậm một đầu vú, mút nhẹ. Mai Anh rên khẽ, hông vòng lên theo nhịp anh mút. Tự nhiên tay cô đưa xuống giữa chân, nhưng Quang nắm cổ tay cô, kéo ra. — Hôm nay em không được tự đụng. Anh làm. Cô nhìn anh, vừa ngạc nhiên vừa e thẹn, rồi cô nghiêng mặt, buông tay. Quang cúi xuống, hôn máng trong đùi cô. Hôn từng chút, từ đầu gối trở vào. Càng tiến gần, mùi cô càng nồng. Cô đã chảy nước nhiều, rỉ ra cả ra vải mỏng của giường. Quang dùng ngón tay lách khe L. cô, trượt bọt nước lên đỉnh hột le. Mai Anh giật mình, hông cô cong người lên, mũi chân bấm xuống nệm. — Ôi… — Được không? — Quang hỏi, nhìn miệng cô. — Được… được lắm… Quang đưa ngón tay vào. Trong hang ấm nóng, co thắt quanh ngón tay anh. Anh nhẹ nhàng đẩy vào, rút ra, nghiêng trái, nghiêng phải, tìm vùng sần sần trên vách trên — vị trí cô thường thích nhất khi bị Đ.. Ngón tay anh cong nhẹ, miết qua đó. Mai Anh rên thành tiếng, hai tay quào nắm ga giường. — Ừ, đúng vậy… anh làm thêm đi… Quang đưa thêm ngón tay thứ hai, rồi thứ ba. Cô ướt đến mức ngón tay anh lướt tuột không chút ma sát. Với tay còn lại, anh gạt môi L. rồi cúi xuống, đặt miệng lên đúng cái nút nhỏ đang căng cứng. Mai Anh hét lên không kiềm được. Quang mút hột le của cô, lưỡi anh trườn quanh từng vòng. Anh vừa bú vừa nhìn lên: bụng cô hõm sâu lại theo từng nhịp thở, ngực cô nhấp nhô, mắt cô nhắm nghiền, nước mắt trào khóe vì sướng. — Anh ơi… hôm nay anh lạ quá — cô thều thào — . Sướng quá. Quang rời miệng, chống tay lên dịch lên. — Còn em thì sao? Em thấy sao? Mai Anh mở mắt. Cô nhìn anh hồi lâu, đưa tay lên sờ một bên mặt anh. — Một tuần gần nhau một lần, theo cách này, em khỏe lắm. Quang hôn cô. Lần đầu sau nhiều tháng, anh không chạy đua với đồng hồ. Con cc anh cương cứng, cọ vào giữa đùi ướt đẫm của vợ, tư thế dò đường chứ không phải lao vào. Anh nhẹ nhàng đẩy vào. Từ từ, tới cùng. Mai Anh hít một hơi sâu khi thân cc lấp đầy bên trong. Hai người nhìn nhau. Không vội, không một ai giục giã. — Nó sâu thật, phải không? — cô thì thầm, mỉm cười. — Ừ. Quang di chuyển chậm. Mỗi nhịp anh trượt ra đến gần hết rồi đẩy lại lần nữa. Cách này làm anh thấy rõ từng nếp nhăn ấm của cô ôm lấy con cc mình. Cơ thể cô không kẹp anh dữ dội, nhưng lại ôm trọn anh một cách mềm mại. Mai Anh không hề hối thúc. Cô chỉ đặt tay lên hông anh, theo chuyển động. — Anh à — cô nói, giọng run — , lâu lắm rồi em mới được làm tình kiểu này. — Giờ em biết cảm giác của anh chưa? Cô cười, nước mắt ứa ra khóe, gật đầu. Quang đẩy chậm thêm mấy nhịp. Mai Anh bắt đầu rung lên trước khi anh kịp tăng tốc. Cô sướng lên dễ dàng hơn, vì cả người cô đã căng lên từ trước, vì nước ứa từng hồi vì chính sự dịu dàng chậm rãi này. — Em sắp… anh ơi… — Được. Cứ xuống đi. Anh ôm em. Anh ôm chặt cô ngả vào lòng, đẩy sâu thêm ba nhịp liên tiếp. Mai Anh rên nấc, đôi chân cô siết qua lưng anh, cơ thể cô co thắt từng hồi, đến mức Quang cảm nhận rõ ràng cô đang lên đỉnh. Nhưng kỳ này khác, cô không gào lên như phải trình diễn. Cô chỉ rên khẽ, co người run lên trong vòng tay anh, nước mắt lã chã mặc cho miệng mấp máy. — Anh ơi… — cô nói khi cơn run lắng xuống, thở hổn hển — , em yêu anh. Quang ghé môi hôn cô, tay xoa lưng vợ. — Anh chưa ra — anh nói, vừa như chợt nhận ra điều kỳ diệu. — Vậy anh cứ ở trong em. Cứ từ từ. Không cần phải giống mọi khi. Quang nằm xuống, ôm cô gọn trong vòng tay, hai người vẫn gắn với nhau, con cc vẫn nằm trong cô ấm nóng. Anh nhắm mắt, cảm nhận nhịp thở của vợ mình chậm dần, cơn rung tan biến, còn mình thì đang xuôi theo cái dòng cảm xúc đã vắng bóng từ rất lâu. Không ai bảo ai, họ bắt đầu di chuyển lại. Chậm hơn, nhưng gắn kết hơn. Quang không tính thời gian. Mai Anh không đòi hỏi nhịp nhanh. Họ ân ái hệt như hai người vừa mới yêu nhau, vừa mới tìm ra một bí mật mà họ đã quên lãng cả năm trời. Khi Quang ra, anh rên êm trong cổ họng, đẩy sâu một nhịp cuối rồi phóng hết, ấm nóng tràn vào trong. Mai Anh ôm chặt lấy anh, hai tay vòng qua cổ, không nói lời nào. Họ nằm im rất lâu. Hơi thở hòa làm mới nhận ra. Trên gối, Mai Anh lần tay tìm tay chồng, đan chặt. — Sau này mình yêu nhau thế này thôi nhé? — cô hỏi khẽ. Quang mỉm cười trong bóng tối. — Tùy em. Nhưng nếu được, anh sẽ dẫn. Cô khẽ cười. Lần đầu sau nhiều tháng, cuối tuần không còn làm anh sợ nữa.
Thu gọn
Ảnh của Anh bắt đầu sợ cuối tuần