Chán Cơm Thèm Phở
Nghe quen lắm, Chán Cơm Thèm Phở
“Chán Cơm Thèm Phở” là câu người Việt nghe một cái là hiểu sơ sơ. Có Cơm ở nhà rồi mà vẫn ngó Phở bên ngoài. Nghe thì hơi mắc cười, hơi chua chát, có khi nghe xong còn muốn chửi.
Nhưng chuyện thật ngoài đời thường không gọn như một câu nói.
Có người đang sống với nhau bình thường. Không đánh nhau. Không ai bỏ nhà đi. Vẫn đi làm, trả bill, đưa đón con, ăn chung, ngủ chung. Nhưng lâu rồi không còn nói chuyện với nhau cho ra chuyện.
Có người nằm bên cạnh mà mỗi người ôm một cái điện thoại. Có người muốn gần thì người kia mệt. Có người muốn được hỏi han một chút mà ngày nào cũng chỉ còn mấy câu quen thuộc như ăn chưa, đón con chưa, nhớ trả tiền điện.
Rồi một ngày có một người khác xuất hiện. Chưa chắc đẹp hơn. Chưa chắc giỏi hơn. Chỉ là xuất hiện đúng lúc.
CHÁN không có nghĩa là ghét
Chán đôi khi chỉ là cái cảm giác mọi thứ đã quá quen.
Quen mặt. Quen giọng. Quen cách cãi nhau. Quen chuyện sáng ai đi làm trước, tối ai nằm bên nào. Quen tới mức cái cảm giác háo hức hồi mới quen gần như biến mất.
Cũng có người chán vì đã bị từ chối quá nhiều. Muốn nói chuyện thì người kia bận. Muốn đi đâu riêng thì không có thời gian. Muốn gần gũi thì cứ nghe mệt, để bữa khác. Muốn được nhìn như ngày xưa nhưng cảm giác mình đã trở thành một phần của căn nhà.
Con cái, tiền bạc, công việc, chuyện cha mẹ hai bên, sức khỏe, chuyện chăn gối, mấy lần giận chưa giải quyết xong… tất cả có thể làm hai người từng mê nhau dần dần xa nhau.
Có người chán nhưng không phản bội. Có người biết mình đang chán rồi tự kéo mình lại. Có người chịu đựng rất lâu. Có người nói thẳng. Có người không nói nữa.
CƠM không phải tự nhiên mà thành Cơm
Cơm có thể là vợ, chồng, người yêu lâu năm, người sống chung, hay một người đã ở cạnh mình đủ lâu để mọi thứ trở thành quen thuộc.
Nhưng Cơm không đồng nghĩa với chán.
Cơm ngày xưa cũng từng là người làm mình hồi hộp. Cũng từng chờ tin nhắn. Từng sửa soạn trước khi gặp. Từng nhớ nhau. Từng ngồi nói chuyện tới khuya mà không muốn về.
Rồi thời gian qua, tình yêu bị trộn chung với tiền nhà, mortgage, tiền học, việc nhà, con cái, lịch làm việc và đủ thứ phải lo mỗi ngày.
Cơm cũng có nhu cầu được quan tâm. Cũng biết buồn. Cũng biết tổn thương. Cũng có lúc thấy mình không còn hấp dẫn trong mắt người kia. Cũng có thể mất kiên nhẫn, mất cảm xúc hoặc mất lòng tin.
Và đừng tưởng chỉ người đang chán mới biết thèm. Có khi chính Cơm cũng đang mong một người nào đó nhìn mình khác đi.
THÈM đôi khi bắt đầu từ một thứ rất nhỏ
Thèm không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng chuyện muốn ngủ với ai đó.
Có người chỉ thèm được khen. Thèm được hỏi hôm nay sao rồi. Thèm có người chịu nghe mình kể chuyện. Thèm cảm giác có ai đó mong tin nhắn của mình.
Có người thèm một cuộc nói chuyện khác. Một người có cách nhìn khác. Một người biết đùa. Một người làm mình thấy mình vẫn còn thú vị, vẫn còn hấp dẫn.
Thèm cũng có nhiều mức.
Có người chỉ nghĩ trong đầu rồi thôi. Có người có cơ hội nhưng tự dừng. Có người bắt đầu bằng vài tin nhắn. Rồi từ nhắn thành mong. Từ mong thành nhớ. Từ nhớ thành giấu.
Thèm không tự động có nghĩa là phản bội. Nhưng nhiều chuyện vượt ranh giới lại bắt đầu từ lúc người ta còn nghĩ “có gì đâu”.
PHỞ không phải lúc nào cũng là người xấu
Phở có thể là đồng nghiệp. Bạn cũ. Người yêu cũ. Người từng thích hồi trẻ. Người quen trên mạng. Người gặp ở gym. Người gặp trong một buổi nhậu, một chuyến đi làm, hay chỉ là một người nói chuyện hợp.
Có Phở biết rõ người kia đã có gia đình. Có Phở không biết. Có người nghe câu “tụi anh gần như hết rồi” rồi tin thật. Có người chỉ muốn vui. Có người lại có tình cảm thiệt.
Phở cũng biết ghen. Biết đau. Biết chờ. Biết hy vọng. Có người muốn một danh phận. Có người chịu không nổi rồi bỏ đi.
Và cũng có chuyện Phở sau này trở thành Cơm.
Rồi khi ở với nhau đủ lâu, cái mới cũng dần thành quen.
Nhiều chuyện lớn bắt đầu từ chuyện rất nhỏ
Một cái nhìn lâu hơn bình thường.
Một câu hỏi đúng lúc.
Một cái reply story. Một ly cà phê riêng. Một cuộc nói chuyện mà lâu rồi mình không còn nói với người ở nhà.
Rồi bắt đầu chờ tin nhắn. Thấy tên người đó hiện lên là vui. Có chuyện gì cũng muốn kể cho họ trước. Sau đó là xóa tin nhắn. Úp điện thoại xuống. Đổi password. Nói dối một chuyện nhỏ để che một chuyện khác.
Có người nói chưa đụng nhau thì chưa tính. Có người thấy bắt đầu giấu đã là có vấn đề. Có người gọi đó là ngoại tình tư tưởng. Có người bảo chỉ là bạn.
Ranh giới của mỗi cặp không giống nhau. Chính vì vậy nhiều người ở trong một chuyện rất lâu mà vẫn không biết nên gọi nó là gì.
Không phải chuyện nào cũng có một người đúng hết
Một người kể mình bị lạnh nhạt nhiều năm. Người kia lại nói mình kiệt sức vì công việc và con cái.
Một người nói mình chỉ cần chút quan tâm. Người kia nói mình đã cố rất nhiều nhưng làm gì cũng bị cho là chưa đủ.
Có người chán nhưng vẫn giữ giới hạn. Có người thèm nhưng biết dừng. Có người có cơ hội mà không bước tới. Có người bước qua rồi mới biết mình đã đi quá xa.
Có người tìm Phở rồi mới thấy Cơm quý. Có người mất Cơm rồi mới biết mình mất cái gì. Có người quay về được. Có người muốn quay cũng không còn chỗ để quay.
Cũng có người thật sự đã hết yêu.
Có người tha thứ nhưng không quên. Có người sống tiếp với nhau mà lòng tin không trở lại. Có người chia tay xong mới nhận ra thứ mình tưởng là tình yêu mới chỉ là cơn nghiện cảm giác mới lạ.
Ở đây không cố ép mọi câu chuyện vào một đáp án.
Có khi cả hai đều đang thiếu
Nhiều người nghĩ một người chán thì chắc người còn lại làm gì sai.
Không phải lúc nào cũng vậy.
Có những cặp chẳng ai cố tình làm tổn thương ai. Chỉ là hai người bận sống tới mức quên mất chuyện yêu nhau cũng cần được chăm.
Một người có thể đang thiếu chuyện chăn gối. Người kia lại thiếu sự quan tâm. Một người muốn được gần gũi. Người kia muốn được thấu hiểu trước. Một người thấy mình bị bỏ bê. Người kia thấy mình bị đòi hỏi.
Rồi cả hai đều nghĩ mình là người đang chịu nhiều hơn.
Đến lúc một người khác xuất hiện và cho đúng thứ đang thiếu, câu chuyện bắt đầu rắc rối.
Ở đây người ta kể, người khác đọc rồi góp ý
Bạn có thể đọc một câu chuyện rồi thấy: “Ủa, sao giống nhà mình vậy?”
Bạn cũng có thể kể chuyện của mình. Chuyện đang chán. Chuyện đang là Cơm. Chuyện đang thèm một điều gì đó khác. Hay chuyện mình đang là Phở mà chẳng biết nên bước tới hay nên dừng.
Người khác có thể góp ý. Có người đồng tình. Có người không đồng tình. Có người từng trải qua chuyện gần giống và nhìn ra một góc mà người trong cuộc chưa thấy.
Không phải góp ý nào cũng đúng. Số đông cũng không phải lúc nào đúng.
Nhưng cùng một câu chuyện, nhìn từ phía CHÁN có thể khác. Nhìn từ phía CƠM lại khác. Qua phía THÈM lại có thêm chuyện khác. Còn người đang là PHỞ cũng có phần câu chuyện của họ.
Cuối cùng, Cơm hay Phở cũng đều là người
Người ta có thể yêu một người rất nhiều rồi một ngày thấy mệt.
Có thể đang có gia đình mà vẫn rung động trước ai đó. Có thể rung động nhưng không làm gì. Có thể làm sai rồi hối hận. Có thể tưởng mình muốn một người mới, nhưng thật ra chỉ muốn được cảm thấy mình còn được yêu, được muốn, được chú ý.
Có người giữ được Cơm. Có người chạy theo Phở. Có người mất cả hai.
Có người đi một vòng rất xa rồi mới hiểu điều mình thiếu không nằm ở người mới hay người cũ, mà nằm ở những chuyện hai người đã ngừng làm cho nhau từ lâu.
Cũng có người nhìn lại rồi nhận ra chuyện đã hết thật. Không còn gì để níu.
Chán Cơm Thèm Phở nghe như một câu nói chơi.
Nhưng phía sau nó có thể là cả một câu chuyện dài.