Anh chán những đêm phải cố cho đủ
CHÁNVĩnh bốn mươi chín tuổi, sống ở Huế. Vợ anh, Nhã Uyên, ba mươi lăm tuổi, tập gym sáu ngày một tuần.
Uyên có thân hình săn chắc, eo nhỏ, chân khỏe và nguồn năng lượng gần như không bao giờ cạn. Chuyện vợ chồng với cô cũng vậy.
Thời mới cưới, Vĩnh mê sự sung sức ấy.
Nhưng hơn hai năm nay anh bắt đầu CHÁN.
---
Buổi tối điển hình của họ bắt đầu như thế này.
Chín giờ tối, Uyên đi gym về. Cô bước vào phòng ngủ vẫn còn đẫm mồ hôi, mái tóc búi cao lộ ra cần cổ thon dài, chiếc áo hai dây ướt đẫm dính chặt vào ngực. Quần short nén ôm sát từng đường cong — cặp mông tròn săn chắc như hai quả bóng, đùi trong rắn chắc căng bóng, từng bó cơ hiện rõ khi cô di chuyển.
Cô ngồi xuống mép giường, cúi người cởi giày thể thao. Áo lật về phía trước, để lộ một khoảng lưng trần cong vút, xương sống chạy dài xuống giải lưng quần, hai bên là cơ vai cuộn chặt quyến rũ.
Vĩnh nhìn từ giường.
Anh THÈM vợ. Chuyện đó không hề sai.
Anh thấy ham muốn trỗi dậy như mọi lần. Nhưng kèm theo đó là một cảm giác quen thuộc khác: áp lực.
Uyên quay lại, mỉm cười nhìn anh:
"Anh chờ em chút, em đi tắm cái đã."
"Toàn mồ hôi. Anh đừng có mà đụng em bây giờ."
Cô nói vậy mà mắt thì cười. Đó là lời báo trước.
Vĩnh biết quy trình.
Cô tắm xong, bôi dầu dưỡng da, xức nước hoa. Cô bước ra với bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng — hoặc có hôm chỉ quấn khăn tắm. Cô nằm xuống cạnh anh, ngửa mặt nhìn trần nhà, và bắt đầu.
Và anh phải theo.
Uyên thích mỗi tối hai người dành sáu mươi đến 2h cho chuyện thân mật. Cô không thích vội. Cô muốn chồng có thời gian, muốn kéo dài cảm giác, muốn tối nào cũng phải thật "đã".
Cô thích anh hôn toàn thân cô. Thích anh dùng miệng. Thích anh nâng chân cô lên, thích xoay người, đổi tư thế liên tục. Thích làm nhiều lần trong một đêm, kể cả khi anh đã giải phóng, cô vẫn muốn tiếp tục, muốn anh 'bằng cách khác' giúp cô đạt khoái cảm lần nữa.
Vĩnh từng làm được.
Năm bốn mươi tư, bốn mươi lăm tuổi — anh còn sung lắm. Có đêm hai người làm ba lần liên tiếp, từ phòng ngủ ra phòng khách, rồi vào nhà tắm. Uyên khen anh hết lời. Anh hãnh diện.
Nhưng một người đàn ông bốn mươi chín không còn là người đàn ông bốn mươi tư.
Anh thầm so sánh mình với những chàng trai trẻ Uyên gặp ở phòng gym. Không nói ra. Nhưng mỗi lần Uyên kể về bài tập mới, về huấn luyện viên, về mấy anh 'chạy bộ dẻo dai' ở công viên — anh im lặng nghe, rồi lại nén lòng nghĩ đến đêm.
---
Đêm đó cũng vậy.
Uyên tắm xong, bước ra với áo lụa màu kem xẻ ngực sâu. Cô vừa bôi dầu dưỡng, da cô sáng bóng, bờ vai tròn trịa óng ánh dưới ánh đèn ngủ.
Cô trèo lên giường, phủ người lên anh.
Mái tóc ướt rơi xuống hai bên, cô cúi xuống hôn anh — mềm, sâu, cố ý chậm rãi.
"Anh ơi..." cô thì thầm, hôn xuống cằm, xuống cổ.
Cô ngồi dậy, khẽ cởi khuy áo. Từng khuy một. Dưới lớp lụa là bộ ngực săn chắc chưa từng chảy xệ — thành quả của những buổi tập đẩy ngực, hít đất, chống đẩy. Đầu nhũ mềm hồng dựng lên khi làn da chạm không khí.
Uyên bắt lấy tay anh, đặt lên ngực cô.
"Anh sờ em đi."
Vĩnh sờ.
Cô rên khẽ, ngả đầu ra sau, kéo tay anh xuống bụng. Bụng cô phẳng, có đường cơ mờ hiện lên khi cô gồng — cô cố tình gồng để anh thấy.
"Em mới tập được cái này tuần rồi. Anh thấy không?"
Anh thấy.
Và anh biết điều cô chờ đợi tiếp theo.
Uyên cúi xuống, kéo quần anh ra. Tay cô — mạnh mẽ từ việc cầm tạ — nắm lấy cc của anh, từ từ vuốt dọc theo chiều dài. Cô biết cách làm anh nứng. Cô luôn biết.
"Em muốn anh đêm nay lâu lâu một chút nha." Cô cọ má vào đùi anh, cười. "Mai em nghỉ gym. Hai đứa mình chơi cả đêm được không?"
Vĩnh cười theo.
Nhưng tiếng cười đó khô khốc.
Trong đầu anh không phải là cảm giác háo hức.
Mà là một câu hỏi quen thuộc: Mình có trụ nổi đến một giờ nữa không?
---
Uyên bắt đầu bằng miệng.
Cô ngậm lấy đầu cc anh, lưỡi liếm vòng quanh một cách điêu luyện, rồi nuốt dần xuống sâu. Cô biết anh thích gì. Cô đã học được trong chín năm cưới nhau. Miệng cô nóng, ướt, và cô hút mạnh khi rút lên — tiếng "chụt" vang lên trong phòng ngủ yên tĩnh.
Vĩnh rên.
Cảm giác vẫn tốt. Vẫn thật.
Uyên vừa bú vừa nhìn lên anh, ánh mắt ướt át, tay trái mân mê bìu của anh, tay phải luồn xuống giữa chân mình — cô tự sờ, tự kích thích trong lúc miệng phục vụ chồng.
Cô thích làm vậy. Thích được 'đồng thời'.
"Nhìn em này..." cô rời miệng, chậm rãi thè lưỡi, rồi cắn nhẹ vào đùi trong của anh. "Em muốn anh nhìn cảnh này."
Vĩnh nhìn.
Xinh thật.
Nhưng cơ thể anh phản ứng chậm hơn cô muốn. cc anh cương lên, nhưng không thể cương cứng hoàn toàn như một thằng đàn ông ba mươi tuổi. Anh cảm nhận được — Uyên cũng cảm nhận được — nó chưa đạt độ tối đa.
Cô không nói gì. Đổi qua dùng tay, vừa vuốt vừa cúi xuống nút hạt nhạy cảm dưới đầu khất.
Vĩnh cố tập trung.
Cố nghĩ đến những hình ảnh nứng nhất anh có thể tưởng tượng.
Cố.
Rồi cuối cùng nó đủ cứng.
Uyên ngồi lên người anh, cầm cc đưa vào L. mình từ từ. Cô rên dài, mắt nhắm nghiền, hai tay chống lên ngực anh để tự hạ người xuống.
"Ưm... anh vào sâu thế..." cô thở, đẩy hông vòng vòng. "Mỗi lần em nghĩ về cảnh này lúc tập gym... là em ướt cả quần..."
Cô bắt đầu nhún nhảy. Từng nhịp đều đặn, sâu, chậm. Cô giữ nhịp, nghiêng người, thay đổi góc độ để tìm điểm nhạy cảm nhất của mình. Vai cô, cổ cô, bụng cô — tất cả căng lên lấp lánh dưới ánh đèn. Cơ mông nhún xuống vun vút.
Vĩnh ngước nhìn vợ.
Cô không chỉ nghĩ đến chuyện đó khi tập gym.
Cô còn như một cỗ máy không bao giờ cạn kiệt.
Hai mươi phút trôi qua. Uyên đã đạt khoái cảm hai lần — cô rên rỉ, run rẩy, đổ mồ hôi, nhưng không dừng. Cô đảo người, nằm ngửa, kéo anh lên trên.
"Đến lượt anh... đè em đi..."
Vĩnh đè lên.
Anh đẩy vào, cố giữ nhịp đều. Nhưng lưng anh nhức. Đầu gối anh kêu. Cảm giác bên trong cô — nóng, siết chặt, trơn trượt — vẫn làm anh nứng, nhưng sức lực thì cứ rút dần.
"Anh khỏe lên đi mà..." Uyên quắp chân quanh hông anh, kéo anh sâu hơn. "Em muốn cảm nhận anh..."
Vĩnh cắn răng.
Mười phút nữa.
Anh đẩy nhanh hơn, mạnh hơn — không phải vì khoái cảm, mà vì cần phải kết thúc.
Uyên cảm nhận sự thay đổi. Cô nhíu mày:
"Anh vội à?"
"Không. Anh muốn ra."
"Từ nãy tới giờ mới có ba mươi phút..."
Vĩnh không trả lời. Anh đè sâu, dồn dập, kết thúc trong cô với một tiếng rên gồng gượng — không phải vì khoái cảm đỉnh điểm, mà vì cơ thể đã cạn.
Anh rút ra, lăn sang một bên, thở hổn hển.
Uyên nằm cạnh anh, không chạm vào người anh.
Im lặng.
Hai phút sau cô mới nói:
"... Anh mệt rồi hả?"
"Ừ."
"Em chưa được." Giọng cô nhỏ, như không muốn nghe như oán trách. "Nhưng thôi vậy. Ngủ đi."
Vĩnh nhắm mắt.
Trong bóng tối, anh nghe tiếng vợ trở mình, quay lưng về phía anh.
Anh biết cô chưa ngủ. Cô vẫn còn nứng. Cô vừa mới được một nửa nhu cầu của mình.
Nhưng anh không còn sức làm gì thêm.
Và điều đó — chính sự bất lực đó — đã ăn mòn anh từng đêm.
---
CHÁN.
Không phải CHÁN vợ.
CHÁN chính cái vòng lặp: cô mong đợi → anh cố gắng → anh thất bại giữa chừng → cô thất vọng không nói ra → anh tự trách mình.
Có hôm mới mười giờ tối, Uyên vừa tắm xong bước vào phòng, Vĩnh đã giả vờ ngủ.
Cô đứng ở cửa nhìn anh một lúc. Anh cảm nhận được ánh mắt cô, nhưng không mở mắt.
Cô thở dài. Kéo chăn nằm xuống.
Không một lời.
Có hôm anh ngồi dưới nhà xem hết một trận bóng cũ chỉ để câu giờ cho đến khi cô ngủ.
Có hôm anh hẹn bạn nhậu — cái cớ 'bạn bè lâu ngày' — chỉ để về nhà thật khuya, khi cô đã chìm vào giấc ngủ, để khỏi phải đối mặt.
Uyên cuối cùng phát hiện.
Một tối cô ngồi chờ anh ở phòng khách. Đèn tắt. Cô ngồi bó gối trên sofa, mặt không biểu cảm.
"Anh né em phải không?"
Vĩnh cởi giày, không dám nhìn cô.
"Anh ngồi ở quán nhậu thêm một tiếng sau khi bạn anh đã về. Anh nghĩ em không biết hả? Mấy anh bạn của anh nhắn tin hỏi em 'anh Vĩnh có về nhà chưa' lúc chín giờ."
Anh đứng yên.
"Anh không muốn làm em buồn."
"Anh đang làm em buồn hơn là anh biết."
Uyên đứng dậy, bước tới trước mặt anh.
"Anh né em phải không?"
Vĩnh không chối nữa.
"Ừ."
Uyên sững người. Đôi mắt cô có chút gì đó vỡ ra.
"Anh hết thích em rồi?"
"Không. Anh vẫn muốn em."
Anh nhìn vợ.
"Nhưng anh CHÁN cảm giác tối nào cũng phải đủ một tiếng, đủ lâu, đủ sung. Anh không muốn chuyện hai đứa biến thành bài kiểm tra sức khỏe."
Uyên im.
Cô luôn nghĩ có một người vợ trẻ, khỏe, ham chồng là điều đàn ông phải thích.
Cô chưa từng nghĩ ham muốn cũng có thể trở thành áp lực.
"Em tưởng..." cô nói khẽ. "Em tưởng anh thích là lâu. Hồi mới cưới anh toàn nói 'đừng gấp', 'cứ từ từ'..."
"Đó là hồi đó." Vĩnh đặt tay lên vai vợ. "Giờ anh không còn hai lăm nữa. Anh không muốn làm em thất vọng vì anh không theo kịp."
"Em đâu có..."
"Em không nói. Nhưng em không nói xong em quay lưng ngủ. Anh biết mà."
Uyên cúi đầu.
Một lúc lâu.
Rồi cô lên tiếng, nhỏ xíu:
"Vậy tối nay... tụi mình làm gì?"
"Mình ôm nhau đi."
"Chỉ vậy thôi?"
"Uyên. Anh không nói em nghe à? Anh chỉ muốn ôm em lúc này."
Cô không tranh cãi nữa.
Tối đó Uyên không đòi kéo dài.
Hai người nằm trên giường. Uyên gối đầu lên ngực anh, một chân gác qua đùi anh như thói quen cũ. Vĩnh xoa lưng cô — vòng eo của một người đàn bà tập gym sáu ngày một tuần, căng mịn như da cá.
Lần đầu tiên sau bao lâu, anh không cảm thấy cần phải làm gì thêm.
Anh chỉ hôn lên trán cô.
"Ngủ được không?"
"Ừm."
Uyên ngủ trước.
Vĩnh nhìn vợ trong bóng tối, một tay luồn trong mái tóc cô.
Anh nhận ra thứ mình CHÁN không phải người phụ nữ bên cạnh.
Anh CHÁN việc đêm nào cũng phải chứng minh mình còn đủ sức cho cô.
Và nếu Uyên không chịu nghe, có ngày chữ CHÁN ấy sẽ không còn nằm trong phòng ngủ nữa.
---
Nhưng đêm hôm sau, Uyên làm một điều bất ngờ.
Cô không nằm im đợi anh. Cô bước vào phòng ngủ khi anh đang nằm đọc điện thoại, chìa ra một cái áo ba lỗ cũ của anh:
"Anh mặc cái này đi."
"... Sao?"
"Em muốn ngửi mùi anh."
Vĩnh ngạc nhiên, vẫn cởi áo, khoác cái áo ba lỗ vào. Rộng lùng thùng trên người cô, nhưng Uyên không quan tâm.
Cô trèo lên giường, chui vào lòng anh, mặt áp vào cổ anh.
"Hôn em chút thôi. Không làm gì khác."
Vĩnh hôn cô — nhẹ nhàng, chậm rãi.
Hôn một lúc lâu. Cô chỉ nằm trong lòng anh, tay anh luồn trong áo cô vuốt dọc sống lưng trơn láng.
Không ai cố.
Không ai đòi gì thêm.
Uyên rên khẽ trong cổ họng nhưng không động đậy, không giục giã. Cô chỉ xoay người, đối diện anh, kéo anh hôn sâu thêm một lần nữa.
"Em muốn anh, nhưng em không cần anh phải... làm gì đó." Cô thì thầm giữa hai nụ hôn. "Em chỉ muốn được như vầy thôi."
Vĩnh cảm nhận một điều lạ.
Cái ham muốn trong anh — thứ bị vùi lấp dưới mệt mỏi nhiều tháng qua — bỗng trỗi dậy.
Không phải vì áp lực.
Mà vì không còn áp lực.
Anh nắm eo vợ, kéo cô sát vào người. Anh hôn cô hung hơn một chút. Uyên thở gấp, nhưng cô không nói gì, không yêu cầu — cô để anh dẫn dắt.
Bàn tay anh luồn xuống mông cô, nắn bóp qua lớp quần lụa mỏng. Uyên ưỡn người, vòng tay qua cổ anh.
"Anh muốn không?"
"Muốn." Vĩnh thật lòng. "Nhưng không cần lâu."
"Bao lâu cũng được." Cô hôn vào tai anh. "Miễn là anh muốn."
Họ làm tình đêm đó không theo một kịch bản nào cả.
Không ai nhìn đồng hồ.
Không ai đếm hiệp.
Vĩnh nằm nghiêng sau lưng vợ, một tay ôm eo, một tay luồn xuống trước, nhẹ nhàng kích thích giữa chân cô. Uyên rên rỉ, tự mở rộng chân cho anh, một tay với ra sau nắm gáy anh kéo xuống hôn.
Anh vào từ từ.
Chậm. Sâu. Không vội.
Cảm giác bên trong cô nóng và ôm chặt lấy anh — nhưng lần này anh không cố tăng tốc. Anh nhắm mắt, cảm nhận từng cái siết, từng nhịp thở của vợ, sự ma sát êm ái, đều đặn.
"Ưm... a... anh..." Uyên rên.
Không cần nhanh. Không cần đổi tư thế.
Chỉ cần anh ở trong cô, và cả hai cùng nhịp.
Họ đạt khoái cảm cùng lúc sau đó — không ầm ĩ, không kịch tính. Chỉ hai cơ thể run lên, bám chặt vào nhau, và một tiếng thở dài nhẹ nhõm thoát ra từ cả hai.
Uyên xoay người lại, mặt đỏ bừng, môi chạm môi anh.
"Vậy đó hả? Cả đêm trước anh sợ cái gì?"
Vĩnh cười khô:
"Vì em lúc nào cũng đòi một tiếng."
"Thì em nói rồi. Bao lâu cũng được. Miễn là anh muốn."
Cô áp trán vào trán anh.
"Nhưng em thừa nhận một điều." Cô khẽ cắn môi. "Hồi nãy... lúc anh vào chậm vậy... em ra nhanh hơn mọi lần làm dài."
Vĩnh ngạc nhiên:
"Vậy hồi trước em cần làm dài để làm gì?"
Uyên cười, hơi ngượng:
"... Em tưởng anh thích vậy."
"Còn em?"
"Em..." cô ngập ngừng. "Em thích vậy chứ. Nhưng cái em thích nhất là được gần anh. Lần nào em cũng đòi lâu là vì em không muốn nó kết thúc."
"Tối nay sao chịu kết thúc?"
"Vì tối nay em biết mai còn có. Và ngày kia còn có. Chứ không phải tối nào cũng là 'trận cuối'."
Vĩnh ôm vợ vào lòng.
Và lần đầu tiên sau rất lâu, cả hai đều không nghe thấy tiếng đồng hồ.
---
Vài tuần sau, một buổi tối.
Uyên về nhà muộn, mặt đỏ vì nắng, vừa cởi giày vừa nói:
"Tối nay em mệt quá. Hay mình ngủ sớm?"
Vĩnh nhìn vợ trong bộ đồ tập, khuôn mặt rạng rỡ dù mệt.
"Ừ. Ôm rồi ngủ."
Cô gật đầu, đi tắm.
Tối đó họ ôm nhau ngủ ngon lành, không cần ai phải chứng minh gì.
Và Vĩnh nhận ra — cả hai đã tìm được nhịp riêng của mình.
Không còn CHÁN.
Chỉ còn hai người, một cái ôm, và một đêm ngon giấc.
Nhưng sáng hôm sau, khi anh thức dậy với bàn tay vợ đang luồn trong quần anh, đầu nhũ cô cọ vào lưng anh qua lớp áo mỏng...
Vĩnh cười thầm.
Chà. Có lẽ hôm nay không ngủ sớm được rồi.
Thu gọn
0 góp ý297 rõ chán · 182 để tui