Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

Ba mươi phút ngoài cửa còn dễ chịu hơn bước vào nhà

CHÁN
Quốc Khánh hai mươi chín tuổi, làm shipper ở Đà Nẵng. Vợ anh, vợ không ánh sáng. Thanh Hằng, bốn mươi tám tuổi, quản lý một phòng gym và có sức khỏe khiến nhiều người trẻ cũng phải nể. Khánh từng mê sự chủ động của Hằng. Nhưng sau hai năm sống chung, anh bắt đầu CHÁN. Không phải vì vợ lớn tuổi hơn. Hằng vẫn đẹp, body săn chắc, mặc đồ tập rất cuốn hút. Vấn đề là cô luôn muốn hai người dành rất nhiều thời gian cho chuyện thân mật vào cuối ngày. Còn Khánh chạy xe ngoài đường từ sáng đến tối. Có hôm giao hơn năm mươi đơn, chân tay rã rời. Về tới chung cư, anh lại ngồi dưới bãi xe thêm nửa tiếng chỉ vì chưa muốn lên nhà. Một tối Hằng gọi: “anh đang ở đâu?” “Dưới nhà.” “Lên đi.” Khánh nhìn thang máy mà thở dài. Đó là lúc anh nhận ra mình thật sự CHÁN. Anh CHÁN việc mỗi tối phải cố chứng minh một người đàn ông hai mươi chín tuổi đương nhiên phải luôn sung sức hơn người vợ gần năm mươi. Hằng càng khỏe, Khánh càng thấy mình thất bại mỗi khi xin ngủ sớm. ***** Hằng lặng lẽ cởi áo tập, để lộ thân hình săn chắc dưới ánh đèn ngủ vàng vọt. Cô bước lại giường, kéo chăn xuống, nhìn Khánh nằm ngửa, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều. “anh ngủ chưa?” Khánh mở mắt, giọng mệt mỏi: “ Em làm gì?” Hằng không đáp. Cô trèo lên giường, hai đầu gối đặt hai bên tai Khánh, rồi hạ người xuống. Mông cô chạm thẳng lên mặt anh, L. nóng áp sát mũi, miệng. Hằng cọ mạnh, chậm rãi, để môi dưới và L. trơn ướt trượt trên má, cằm, mũi Khánh. “em muốn anh bú cho em” Khánh cố gắng hít, nhưng mũi anh chìm sâu giữa khe mông. Hằng nghiêng hông, đẩy lỗ đít lên miệng anh. “Bú lỗ đít cho em đi” Lưỡi Khánh chạm phải lỗ hậu săn chắc. Hằng ép mạnh hơn, cọ mặt anh bằng cả mông và L., để nước nhờn dính đầy má, cằm. Cô không cho Khánh thở thoải mái, chỉ cho anh hít từng hơi ngắn qua miệng khi cô nhấc hông lên một chút. Anh yên tâm “em không Đ. anh đâu,” Hằng nói, giọng khàn khàn. “em chỉ ngồi lên mặt anh. Anh phải liếm sạch, phải uống nước L. em, phải bú sâu vào lỗ đít em em mới chịu.” Khánh rên trong cổ họng, lưỡi vẫn ngoe nguẩy theo nhịp cọ của Hằng. Hằng siết chặt hai đùi, ép mặt anh giữa mông mình, cọ nhanh hơn, mạnh hơn, để L. trượt từ cằm lên trán, rồi lại dồn xuống miệng. Nước nhờn chảy dài, nhỏ giọt xuống cổ Khánh. Hằng cúi người, hai tay bấu chặt tóc anh, kéo mặt anh ép sâu hơn vào khe mông. “Bú mạnh vào. Em muốn anh nuốt hết.” Khánh há miệng, lưỡi chui sâu vào lỗ đít, liếm vòng tròn, hút mạnh. Hằng run lên, cọ nhanh hơn, để L. và lỗ đít cùng chà xát lên mặt anh. Mỗi lần cô hạ hông xuống, Khánh lại phải hít thở qua miệng, nuốt nước nhờn và mùi cơ thể cô. Hằng không dừng. Cô ngồi lâu hơn, cọ mạnh hơn, đến khi mặt Khánh ướt sũng, đến khi lưỡi anh mỏi rã rời, đến khi cô run lên vì khoái cảm lan tỏa từ lỗ đít và L.. Hằng không nhúc nhích ra, vẫn giữ nguyên tư thế, ép mặt Khánh dưới mông mình, để Khánh tiếp tục liếm và bú theo ý cô. Chỉ có tiếng thở dốc và tiếng da thịt cọ xát. Không có đụng chạm nào khác. Chỉ có Hằng ngồi lên mặt, cọ L., cọ lỗ đít, bắt Khánh phục vụ bằng miệng và lưỡi. Cho đến khi Hằng thấy đủ mới tha cho anh đi ngủ.
Thu gọn
Ảnh của Ba mươi phút ngoài cửa còn dễ chịu hơn bước vào nhà