Càng thương vợ, anh càng muốn được ngủ một mình
CHÁNTrường bốn mươi tám tuổi, sống ở Hải Dương. Vợ anh, Thu Uyên, ba mươi bốn tuổi, tập gym năm buổi mỗi tuần, cơ thể săn chắc và sức bền hơn chồng rất nhiều.
Thời mới cưới, Trường mê sự sung sức của Uyên. Cô trẻ, đẹp, chủ động, chuyện vợ chồng hiếm khi nguội. Anh từng tự hào vì có một người vợ với vòng ba căng tròn, săn chắc và một nguồn năng lượng dồi dào không bao giờ cạn.
Nhưng gần hai năm nay, anh bắt đầu CHÁN.
Uyên thích mỗi đêm hai người dành sáu mươi đến chín mươi phút cho chuyện thân mật. Với cô, đó là cách gần chồng. Với Trường, nó dần giống một ca làm thêm sau một ngày dài.
Có những đêm, khi Trường chỉ muốn một cú dập nhanh, mạnh để giải tỏa rồi chìm vào giấc ngủ, thì Uyên lại muốn nhiều hơn thế. Cô kéo anh vào những cuộc hành xác ngọt ngào. Uyên thích được chồng thao túng, nhưng cô lại là người điều khiển nhịp độ. Cô dùng đôi chân săn chắc của mình kẹp chặt lấy hông anh, ép anh phải dập sâu và liên tục.
Khi Trường bắt đầu thở dốc, mồ hôi nhễ nhại và cảm thấy cơ bắp rã rời, Uyên lại thì thầm vào tai anh, giọng khàn đặc vì hưng phấn: "Nữa đi anh, em vẫn chưa đủ..."
Cô xoay người, chổng mông cao, ép anh từ phía sau. Tiếng thịt va chạm bạch bạch vang lên liên hồi trong căn phòng kín. Trường nhìn bờ mông trắng ngần, rung rinh theo từng cú thúc của mình, lý trí anh nói rằng nó thật gợi cảm, nhưng cơ thể anh lại gào thét đòi dừng lại. Anh cảm thấy con C. mình như bị vắt kiệt, mỗi lần bắn khí là một lần anh thấy mình như vừa chạy xong một cuộc marathon mười cây số.
Điều khiến anh mệt nhất không phải ham muốn của vợ. Là cảm giác đã bắt đầu thì phải theo đến cùng.
Có tối Trường nói:
“Anh mệt, hôm nay ngắn thôi em.”
Uyên ôm cổ chồng, đôi gò bồng đào căng mẩy ép sát vào ngực anh, cô cười tinh quái:
“Anh mới có bốn mươi tám mà làm như sáu mươi.”
Cô chỉ trêu. Nhưng Trường nghe xong lại cố. Anh không muốn mình trở thành một gã chồng bất lực trong mắt vợ. Thế là anh lại gồng mình, lại tiếp tục những tư thế đòi hỏi sức bền, lại để Uyên cưỡi trên người, lắc lư hông một cách điêu luyện cho đến khi anh kiệt sức hoàn toàn.
Càng cố càng mất hứng.
Sau đó anh bắt đầu viện cớ. Đi bộ lâu hơn sau bữa tối. Ngồi dưới phòng khách xem những chương trình mình chẳng thích. Có hôm còn mong Uyên đi gym về thật muộn để anh kịp ngủ trước. Anh sợ cái cảm giác nhìn thấy vợ bước ra từ phòng tắm với chiếc váy ngủ mỏng tang, để lộ những đường cong hoàn hảo, vì anh biết điều đó đồng nghĩa với việc anh sẽ mất thêm một tiếng rưỡi cuộc đời để "phục vụ".
Một đêm, Uyên bắt gặp chồng mang gối sang phòng làm việc.
“Anh CHÁN em rồi?”
Trường đứng yên. Rồi lần đầu anh nói thẳng:
“Anh CHÁN cảm giác cứ tối đến là phải chuẩn bị sức cho một tiếng, một tiếng rưỡi.”
Uyên sững người.
“Nhưng em tưởng anh thích.”
“Anh thích em. Anh vẫn ham em.” Trường nhìn vợ, ánh mắt vẫn đầy tình yêu nhưng hiện rõ sự mệt mỏi. “Nhưng anh không muốn chuyện đó thành nghĩa vụ thể lực.”
Uyên im rất lâu. Cô chưa từng nghĩ một người vợ trẻ, đẹp, sung sức lại có thể khiến chồng né phòng ngủ. Cô nhìn lại cơ thể mình, rồi nhìn khuôn mặt hốc hác vì thiếu ngủ của chồng.
Tối ấy hai người chỉ nằm ôm nhau. Không ai tính thời gian. Không ai phải chứng minh sức bền. Không có những cú thúc dồn dập, không có tiếng rên rỉ kéo dài hay những tư thế khó nhằn.
Trường ngủ rất nhanh.
Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy và vẫn thấy người phụ nữ bên cạnh hấp dẫn như cũ. Anh nhìn làn da mịn màng và cơ bắp săn chắc của vợ, cảm giác ham muốn lại trỗi dậy một cách tự nhiên, không áp lực.
Anh hiểu rõ chữ CHÁN của mình. Anh không CHÁN Thu Uyên. Anh CHÁN việc ham muốn đã bị kéo dài đến mức chính anh bắt đầu mong được ở một mình.
Thu gọn
0 góp ý118 rõ chán · 130 để tui