Cô vợ đẹp và những buổi pickleball muộn
CHÁNKhánh cưới Ngọc mười ba năm.
Ở tuổi bốn mươi, Ngọc vẫn là kiểu phụ nữ khiến người ta phải nhìn khi bước vào sân pickleball.
Cô cao, chân dài, eo gọn, thường mặc váy thể thao ngắn cùng áo ôm sát. Tóc buộc cao, da hơi rám nắng vì chơi ngoài trời, lúc cười có một vẻ rất trẻ.
Khánh vẫn thấy vợ đẹp.
Có hôm Ngọc từ sân về, mồ hôi còn đọng ở cổ, váy thể thao dính nhẹ vào người, anh vẫn thấy cơ thể mình phản ứng như nhiều năm trước.
Nhưng chuyện giữa hai người lại ngày càng nguội.
Không phải vì thiếu gần gũi.
Mà vì Khánh đã quá mệt quá CHÁN với việc mọi thứ luôn giống nhau.
*****
Khánh đọc lại tin nhắn của Hân đến ba lần. Ngón tay anh lướt trên màn hình, lửng lờ giữa hai lựa chọn. Cuối cùng anh chỉ trả lời ngắn gọn: “Được. Em đến trước nhé.”
Hôm sau, khi Ngọc đi làm muộn, anh dặn vợ một câu vội vã rồi lái xe đến sân. Hân đã có mặt từ sớm, mặc áo ba lỗ trắng mỏng và quần short đen bó sát. Mồ hôi đã thấm nhẹ ở đường viền ngực, hai núm vú nhỏ nhô lên rõ qua lớp vải mỏng.
“Anh đến đúng giờ quá,” Hân cười, ném quả bóng sang cho anh. “Hay là anh cũng háo hức như em?”
Họ đánh đôi công. Mỗi lần Hân nhảy lên đỡ bóng, Khánh đều nhìn thấy đường cong dưới gáy áo và phần da hông lấp ló. Sau mỗi điểm số, cô lại tiến lại gần hơn, giọng thở hổn hển xen lẫn tiếng cười.
“Anh mạnh quá,” Hân nói, lau mồ hôi bằng mu bàn tay rồi vô tình chạm vào ngực Khánh. “Vợ anh chắc phải ghen tị lắm nếu biết anh đang đánh với em đến mười giờ tối.”
Khánh cười trừ. Nhưng khi Hân quay lưng đi lấy nước, anh nhìn thấy đường lưng trần dưới lớp áo ướt át. cc anh đã cứng trong quần short.
Họ ngồi nghỉ trên băng ghế sau trận. Hân cố tình ngồi sát, đùi trần chạm vào đùi anh. Lần này cô không rời ra. Thay vào đó, ngón tay cô lướt nhẹ lên đùi Khánh, dừng lại ngay mép quần.
“Anh có thấy em mặc đồ này hôm nay không?” Hân thì thầm. “Em cố tình chọn cái áo mỏng nhất để anh nhìn rõ.”
Khánh nuốt nước bọt. “Hân…”
“Anh đừng gọi tên em thế,” cô ngắt lời, tay trượt sâu hơn một chút, chạm vào đường viền bao quy đầu đang căng cứng. “Gọi tên em kiểu đó làm em muốn cởi hết đồ ngay trên sân này.”
Khánh không đẩy tay cô ra. Thay vào đó, anh đưa tay nắm lấy cổ tay Hân, ấn mạnh hơn vào cc mình. “Em muốn gì?”
Hân liếc anh một cái, mắt long lanh. “Em muốn anh Đ. em ngay trên băng ghế này. Muốn anh kéo quần short em xuống, nhét cc vào L. em từ phía sau trong khi em phải cắn chặt môi để không kêu to.”
Khánh thở dốc. Anh liếc nhìn hai bên sân vắng hoe, rồi kéo Hân đứng dậy. Hai người lách vào khu vực nhà kho nhỏ phía sau sân pickleball. Hân quay lưng vào tường, vừa kéo quần short xuống vừa thì thầm: “Nhanh lên. Em ướt hết rồi.”
Khánh thả cc ra, cọ dọc theo khe mông Hân trước khi đẩy mạnh một cái. Hân há miệng, không kêu được thành tiếng vì Khánh đã bịt miệng cô bằng bàn tay. Tiếng da thịt va chạm vang lên trong bóng tối, xen lẫn tiếng thở dốc và tiếng Hân rên rỉ qua kẽ ngón tay.
“Em thích bị Đ. lén thế này,” Hân thầm thì khi Khánh rút ra rồi đâm mạnh trở lại. “Thích bị một người đàn ông có vợ Đ. đến khi L. em tràn đầy tinh.”
Khánh càng lúc càng mạnh, tay kia luồn xuống dưới chạm vào núm vú Hân qua lớp áo mỏng. Hân run lên, L. siết chặt lấy cc anh khi cô lên đỉnh. Khánh cũng không kìm được nữa, bắn tinh đầy vào sâu bên trong Hân.
Sau khi xong, Hân vẫn dựa vào anh, thở hổn hển. “Mai… em vẫn muốn đánh riêng với anh.”
Khánh nhìn cô, mồ hôi chảy dài trên thái dương. Anh biết mình vừa bước qua một lằn ranh. Nhưng thay vì hối hận, anh chỉ cảm thấy cơ thể mình vẫn còn nóng ran và thèm muốn hơn bao giờ hết.
Thu gọn
0 góp ý325 rõ chán · 135 để tui