Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

Đêm nào cũng là anh bắt đầu

CHÁN
Tôi cưới Hạnh mười một năm. Ba mươi chín tuổi, Hạnh vẫn khiến đàn ông phải ngoái lại. Cô tập yoga đều, eo nhỏ, da mịn, thích mặc váy ôm sát khi đi ăn tối. Bạn bè tôi từng đùa rằng lấy được vợ đẹp thế này mà còn than thì đáng bị trời phạt. Tôi chưa từng chê Hạnh. Cũng chưa bao giờ hết thấy cô đẹp. Điều làm tôi mệt là suốt nhiều năm, tôi luôn phải là người bắt đầu. Một nụ hôn phải do tôi kéo cô lại. Một cái ôm trên giường phải do tôi vòng tay trước. Muốn chạm vào cô, tôi phải gợi ý. Muốn thay đổi không khí, tôi phải chuẩn bị. Hạnh hiếm khi từ chối. Cô thường nói: “Anh muốn thì em chiều anh.” Hai chữ “chiều anh” từ chỗ nghe ngọt ngào dần trở thành thứ khiến tôi cụt hứng. Tôi không muốn một người phụ nữ cho phép tôi chạm vào cô. Tôi muốn đôi lần chính cô nhìn tôi như thể cô cũng đang muốn tôi. Tôi đã nói chuyện với Hạnh. Không phải một lần. Cô cố được vài hôm. Có tối cô mặc bộ đồ ngủ tôi từng khen đẹp, nằm cạnh tôi rồi hỏi: “Vậy được chưa?” Tôi cười, nhưng trong lòng hụt xuống. Cô đang hoàn thành một bài tập. Không phải đang thèm chồng mình. Rồi mọi thứ lại trở về như cũ. Ba năm gần đây, tôi không còn nhắc nữa. Chuyện vợ chồng vẫn có. Đều đặn đến mức nếu ghi vào lịch có khi còn chính xác hơn lịch tập gym của Hạnh. Mỗi lần, tôi phải là người cởi quần áo cô, phải là người quỳ xuống liếm pussy cô cho đến khi cô ướt, phải là người đưa cặc vào trong cô. Hạnh nằm đó, thở đều, tay đặt nhẹ lên vai tôi, thỉnh thoảng rên lên một tiếng nhỏ để tôi biết cô “đang chiều”. Tôi bắt đầu nhận ra điều đáng sợ nhất không phải thiếu sex. Mà là thiếu cảm giác mình được một người phụ nữ ham muốn. Một tối, công ty tổ chức tiệc khai trương showroom mới ở Đà Nẵng. Tôi phụ trách ánh sáng nên ở lại khá muộn. Gần mười một giờ, chỉ còn vài người dọn đồ. Thư, cô phụ trách sự kiện bên đối tác, đứng cạnh tôi xem lại những tấm ảnh trên máy. Thư không đẹp hơn Hạnh. Thật sự không. Cô ba mươi bảy, tóc ngắn, người nhỏ, cười hơi lớn tiếng. Một kiểu phụ nữ bình thường mà trước hôm đó tôi chưa từng nghĩ tới. Khi cúi nhìn màn hình, vai cô chạm nhẹ vào cánh tay tôi. Cô không tránh ngay. Rồi cô nhìn tôi, cười: “Anh lúc làm việc nhìn nghiêm ghê. Ngoài đời chắc khó gần lắm.” Tôi hỏi: “Vậy mà cô còn đứng gần?” Thư nhìn thẳng vào mắt tôi một giây lâu hơn mức cần thiết. “Có những người càng khó gần càng làm người ta tò mò.” Chỉ một câu ấy. Không đụng chạm thêm. Không lời mời nào. Nhưng trên đường lái xe về, đầu tôi cứ lặp lại ánh mắt của cô. Tôi về đến nhà lúc gần nửa đêm. Hạnh đang ngủ nghiêng, chiếc váy ngủ lụa trượt khỏi một bên đùi, da thịt trắng ngần. Dưới ánh đèn ngủ, cô vẫn đẹp đến mức tôi có thể hiểu vì sao nhiều người đàn ông nhìn cô. Tôi nằm xuống cạnh vợ. Bỗng thấy mình tệ. Người phụ nữ đẹp thế này nằm ngay bên cạnh tôi, còn tôi lại nhớ ánh mắt của một người phụ nữ khác. Nhưng rồi tôi nhận ra thứ tôi nhớ không phải Thư. Tôi nhớ cảm giác được nhìn như một người đàn ông. Sáng hôm sau, Hạnh đứng trước gương buộc tóc. Tôi nhìn vợ rất lâu. Cô quay lại: “Sao vậy?” Tôi định nói không có gì. Cuối cùng lại hỏi: “Em có bao giờ tự nhiên nhìn anh rồi muốn anh không?” Hạnh khựng lại. Cô im một lúc mới nói: “Có chứ. Nhưng vợ chồng bao nhiêu năm rồi, cần gì phải thể hiện mấy chuyện đó nữa?” Tôi không trả lời. Ngay khoảnh khắc ấy, tôi hiểu thứ tôi thiếu đã tồn tại quá lâu. Hạnh nghĩ tình yêu đủ để tôi biết. Còn tôi lại cần được thấy. Chiều hôm đó, điện thoại hiện một tin nhắn từ Thư. “Cảm ơn anh hôm qua. Khi nào rảnh em mời anh cà phê.” Tôi nhìn dòng chữ gần một phút. Tôi chưa trả lời. Nhưng cũng không xóa. Đêm đó, tôi không chạm vào Hạnh. Tôi nằm im, mắt nhắm, nhưng trong đầu lại là hình ảnh Thư cúi người bên tôi, vai chạm vai, hơi thở gần gũi. Tôi tưởng tượng mình kéo Thư vào phòng vệ sinh, đẩy cô dựa tường, kéo quần cô xuống, quỳ xuống liếm L. cô cho đến khi cô run rẩy, rồi đứng dậy đưa cc vào trong cô, đẩy mạnh từng nhịp, nghe cô rên rỉ “anh… anh làm em sướng quá”. Giờ cc tôi cứng ngắc. Hạnh nằm bên cạnh, ngủ say. Tôi không chạm vào cô. Tôi không muốn “chiều” nữa. Tôi muốn được thèm. Tôi muốn được nhìn như một người đàn ông cần được đục. Tôi muốn một người phụ nữ chủ động kéo tôi lại, cởi quần tôi ra, quỳ xuống ngậm cc tôi vào miệng, liếm dọc thân, rồi ngẩng lên nhìn tôi bằng đôi mắt đói khát. Tôi muốn được đục một cách không cần xin phép. Tôi muốn được nhìn một người phụ nữ cởi quần mình ra, đẩy tôi nằm xuống, trèo lên, tự đưa cc tôi vào L. mình, rồi cưỡi tôi mạnh bạo, mông va vào đùi tôi từng nhịp, juice chảy ra dọc thân cc tôi, miệng cô há ra rên “đ. em đi… đ. em mạnh nữa…”. Tôi muốn được nghe những từ đó. Từ một người phụ nữ không phải “chiều” tôi. Mà là “muốn” tôi. Tôi nằm đó, cc cứng, tay nắm chặt, và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không chạm vào vợ mình. Tôi đang chờ một tin nhắn khác. Từ Thư. Và tôi biết, nếu cô ấy nhắn, tôi sẽ trả lời. Vì tôi đã mệt mỏi với việc luôn là người phải bắt đầu. Tôi muốn được bắt đầu bởi một người khác.
Thu gọn
Ảnh của Đêm nào cũng là anh bắt đầu