Người chồng không muốn bị gọi là thằng giao hàng
CHÁNThanh Vy, bốn mươi sáu tuổi, là giám đốc một công ty nhập khẩu mỹ phẩm ở TP.HCM. Cô sắc sảo, nhiều tiền, ăn mặc sang và quen với việc mọi người trong phòng họp phải nghe mình.
Chồng cô, Lâm, hai mươi chín tuổi, chạy giao hàng cho một ứng dụng. Hai người đến với nhau rất nhanh sau một lần anh giao hàng tới căn hộ của Vy. Khi ấy cô thích sự thật thà, khỏe khoắn và trẻ trung của anh. Lâm cũng mê người phụ nữ hơn mình mười bảy tuổi, đẹp, tự tin và biết rõ mình muốn gì.
Nhưng sau khi cưới, sự khác biệt về địa vị bắt đầu trở thành vết xước.
Mỗi khi bạn bè hỏi chồng làm gì, Vy thường cười:
“Ảnh chạy ship thôi, mấy chuyện lớn để tôi lo.”
Có lần Lâm góp ý cô nên bớt nhận dự án vì gần như không có ngày nghỉ. Vy trả lời ngay trước mặt em gái:
“Em giao vài đơn một ngày thì biết gì chuyện điều hành công ty?”
Lâm im.
Tối đó Vy vẫn mặc váy ngủ, ngồi sát chồng như thường lệ. Cô hôn anh trước, nhưng Lâm chỉ đáp lại lấy lệ rồi quay sang bên kia.
Vy tưởng anh mệt.
Thật ra anh bắt đầu CHÁN.
Không phải CHÁN tuổi của vợ. Càng không phải vì cô hết hấp dẫn. Vy vẫn là kiểu phụ nữ khiến đàn ông trẻ nhìn theo.
Lâm CHÁN cảm giác ban ngày bị cô coi như một người thấp hơn, còn ban đêm lại phải lập tức trở thành người đàn ông cô muốn dựa vào.
Mọi chuyện vỡ ra trong buổi khai trương văn phòng mới.
Một đối tác hỏi Vy:
“Ông xã cũng làm business à?”
Vy nhấp rượu rồi cười:
“Không, ảnh là shipper. Nhà này phải có một người kiếm tiền nghiêm túc chứ.”
Vài người cười theo.
Lâm đặt ly xuống.
Anh không gây chuyện tại chỗ.
Nhưng khi về tới bãi xe, Vy vừa mở cửa thì thấy anh đứng yên.
“Em không về à?”
Lâm hỏi:
“Chị có thấy xấu hổ vì lấy em không?”
Vy cau mày.
“Em lại tự ái gì nữa?”
Chỉ bốn chữ đó khiến anh bật cười.
“Đó. Chính cái kiểu này.”
Vy im.
Lâm nói tiếp:
“Em CHÁN rồi. Em CHÁN việc làm chồng chị nhưng lúc nào cũng bị chị nói như thằng nhân viên giao hàng đứng ngoài cửa.”
“Chị đâu có ý đó.”
“Nhưng chị làm em cảm thấy vậy mỗi ngày.”
Vy bước tới định ôm anh.
Lâm lùi lại.
Lần đầu tiên cô hiểu rằng người đàn ông trẻ từng chạy hàng xuyên thành phố chỉ để kịp ăn tối với mình giờ lại không muốn ngồi chung xe.
Tối ấy Lâm về căn phòng trọ cũ của một người bạn.
*****
Thanh Vy ngồi một mình trong căn hộ tầng hai mươi ba, ánh đèn vàng chiếu lên tấm lưng trần của cô. Cô đã thay bộ váy ngủ lụa mỏng, hai đầu vú cương cứng dưới lớp vải. Mười hai tiếng đồng hồ trôi qua mà Lâm vẫn không về. Cô gọi thêm hai cuộc nữa, không ai nghe máy.
Cô biết Lâm đang ở đâu. Căn phòng trọ cũ của thằng bạn anh, tầng bốn, khu nhà cũ gần chợ. Vy mặc áo khoác mỏng, lái xe xuống đó ngay. Khi cô gõ cửa, Lâm mở ra với ánh mắt lạnh.
"Chị về đi. Em không muốn gặp ai lúc này."
Vy bước vào, đóng cửa lại. Cô quỳ xuống ngay trước mặt anh, hai tay kéo khóa quần Lâm.
"Em đừng nói gì nữa. Chị chỉ muốn bú C. em."
Lâm định đẩy cô ra, nhưng Vy đã nuốt lấy đầu khấc. Lưỡi cô liếm vòng quanh rãnh, hút mạnh. C. Lâm cứng ngắc trong miệng cô chỉ sau vài giây. Vy bú sâu, để đầu khấc chạm họng, nuốt từng ngụm nước bọt trộn với dịch nhờn. Cô rút ra, liếm dọc thân C., từ gốc đến đầu, rồi nuốt lại.
"Chị THÈM bú C. em cả ngày rồi," Vy nói, giọng khàn đặc. "Chị muốn em bắn khí vào miệng chị."
Lâm nắm tóc Vy, đẩy mạnh. C. anh đâm sâu vào họng cô. Vy không ho, chỉ há miệng rộng hơn, để Lâm sục mạnh. Tiếng ướt át vang lên mỗi khi C. anh kéo ra rồi đâm vào. Nước bọt Vy chảy dài xuống cằm, nhỏ xuống sàn.
"Em bắn đi," Vy ngắt lời, miệng vẫn ngậm lấy đầu khấc. "Bắn hết vào miệng chị."
Lâm rên, hông giật mạnh. Dòng tinh đầu tiên bắn thẳng vào họng Vy. Cô nuốt ngay, nhưng Lâm rút ra, bắn tiếp lên lưỡi cô. Tinh dịch trắng đặc, dính đầy miệng Vy. Cô há miệng ra cho Lâm nhìn, rồi nuốt hết. Sau đó cô liếm sạch đầu khấc, liếm từng giọt còn sót trên rãnh, trên bao quy đầu, trên gốc C..
Lâm thở dốc, nhưng C. anh vẫn cứng. Vy kéo anh nằm xuống giường, cởi quần mình ra. Cô ngồi lên mặt anh, há hai chân, đẩy L. vào miệng Lâm.
"Bú L. chị. Chị cũng muốn được liếm sạch."
Lâm liếm mạnh, lưỡi anh chui vào khe L. Vy, liếm nước nhờn, liếm cả lỗ hậu. Vy cọ mạnh, hai tay bóp vú mình. Cô run lên khi Lâm ngậm lấy hột le, hút mạnh. Nước L. Vy chảy ra nhiều, ướt hết cằm Lâm.
Vy quay người, nằm sấp, há mông ra.
"Liếm sạch hết. Em liếm sạch L. chị và lỗ đít chị."
Lâm liếm từ L. lên lỗ hậu, lưỡi anh liếm vòng quanh lỗ Nhị, rồi chui vào. Vy rên, hai tay bóp chặt giường. Cô sục C. Lâm bằng tay sau, tay kia vuốt ve hai hòn dái.
"Em bắn lần nữa vào miệng chị," Vy nói. "Chị muốn nuốt thêm."
Lâm đứng dậy, đẩy C. vào miệng Vy lần nữa. Lần này anh sục chậm, để Vy ngậm sâu, lưỡi cô liếm liên tục. Khi Lâm sắp bắn, Vy rút ra, há miệng chờ. Tinh dịch bắn ra, một phần vào miệng, một phần bắn lên má và cằm cô. Vy quẹt bằng ngón tay, đưa vào miệng, liếm sạch từng giọt.
Cô nằm ngửa, kéo Lâm nằm lên người. Hai chân cô quấn chặt lấy hông anh.
"Em đừng bỏ chị," Vy thì thầm. "Chị sẽ không bao giờ gọi em là shipper nữa. Chị chỉ gọi em là chồng. Chồng của chị. Người em muốn sục C. vào miệng, vào L., vào mọi chỗ chị."
Lâm hôn cô, lưỡi anh chạm vào vị tinh dịch còn sót trong miệng Vy. Cô mút lưỡi anh, nuốt nước bọt anh. Hai người nằm đó, C. Lâm vẫn cứng, cọ vào đùi Vy.
"Em muốn chị bú thêm không?" Vy hỏi. "Chị có thể bú cả đêm. Bú đến khi em bắn hết, rồi liếm sạch từng giọt."
Lâm gật đầu. Vy lại quỳ xuống, miệng cô ngậm lấy C. anh lần thứ ba. Lưỡi cô liếm, môi cô mút, tay cô vuốt ve hai hòn dái. Cô bú chậm, tận hưởng từng centimet C. anh chui vào miệng. Khi Lâm bắn lần thứ ba, Vy nuốt hết, rồi liếm sạch C. anh từ gốc đến đầu, không để lại một giọt nào.
Sáng hôm sau, khi hai người về nhà, Vy gọi cho em gái mình.
"Anh ấy không phải shipper. Anh ấy là chồng tôi. Và tôi là người đàn bà may mắn nhất khi được bú C. chồng mình mỗi ngày."
Thu gọn
0 góp ý152 rõ chán · 55 để tui