Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

CHÁN

Chán vì không được đáp ứng

Trong một mối quan hệ, “không được đáp ứng” không chỉ có nghĩa là chuyện chăn gối. Có người cần được nói chuyện nhưng người kia rất ít chia sẻ. Có người c…

Cập nhật 30/08/2026

Trong một mối quan hệ, “không được đáp ứng” không chỉ có nghĩa là chuyện chăn gối.

Có người cần được nói chuyện nhưng người kia rất ít chia sẻ.

Có người cần được quan tâm bằng những việc nhỏ nhưng đối phương nghĩ chỉ cần đi làm, kiếm tiền và lo cho gia đình là đủ.

Có người muốn được ôm ấp, gần gũi.

Có người cần thời gian riêng của hai đứa.

Có người lại mong người kia cùng mình gánh việc nhà, chăm con hoặc những trách nhiệm trong cuộc sống.

Khi một nhu cầu quan trọng không được đáp ứng trong thời gian dài, cảm giác ban đầu thường chưa phải là chán.

Có thể là buồn.

Rồi thất vọng.

Rồi nói ra.

Nói vài lần không thay đổi thì cãi nhau.

Cãi mãi cũng mệt, cuối cùng không muốn nói nữa.

Đến lúc đó, người ngoài nhìn vào đôi khi còn thấy hai người “dạo này hòa thuận hơn”. Thực tế có thể chỉ là một người đã ngừng đòi hỏi.

Đó là lúc sự chán dễ xuất hiện.

Khó ở chỗ hai người có thể có cách hiểu hoàn toàn khác nhau về một mối quan hệ “đủ”.

Một người nghĩ: Tôi chung thủy, đi làm, đưa tiền về nhà, còn thiếu gì nữa?

Người còn lại nghĩ: Tôi đâu cần thêm tiền, tôi cần một người chịu ngồi nghe tôi nói.

Không nhất thiết bên nào cố tình làm bên kia thất vọng. Đôi khi mỗi người chỉ đang cho thứ mình nghĩ là quan trọng, thay vì thứ người kia thực sự cần.

Cũng cần phân biệt giữa một nhu cầu chưa được đáp ứng và việc mong người kia đáp ứng mọi nhu cầu của mình. Không một người nào có thể làm được tất cả.

Vấn đề thường trở nên nặng hơn khi đó là một nhu cầu quan trọng, đã được nói ra nhiều lần, kéo dài lâu và gần như không còn hy vọng thay đổi.

Khi ấy, cái chán không hẳn đến từ việc “không có gì”.

Nó có thể đến từ cảm giác đã mong quá lâu mà vẫn không nhận được điều mình cần.

← Trở về bốn thư viện