Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

CƠM

Mất Cơm rồi mới biết

Có những thứ ở bên mình quá lâu đến mức mình ngừng để ý tới giá trị của nó. Một người luôn nhớ ngày đóng tiền điện. Người biết trong nhà đang thiếu gì. Ng…

Cập nhật 30/08/2026

Có những thứ ở bên mình quá lâu đến mức mình ngừng để ý tới giá trị của nó.

Một người luôn nhớ ngày đóng tiền điện.

Người biết trong nhà đang thiếu gì.

Người nhớ lịch khám của con.

Người biết mình thích ăn món nào.

Người gọi hỏi khi mình về trễ.

Người có mặt trong hàng trăm việc rất nhỏ mà trước đây chẳng ai xem là điều đặc biệt.

Khi những thứ đó lặp lại mỗi ngày, chúng dễ trở thành mặc định.

Mình không còn nghĩ đó là sự quan tâm.

Chỉ nghĩ rằng “xưa giờ vẫn vậy”.

Cho tới khi người đó không còn ở đó nữa.

Lúc ấy, người ta đôi khi mới nhận ra cuộc sống trước đây được giữ bằng rất nhiều việc nhỏ mà mình không hề chú ý.

Nhưng “mất Cơm rồi mới biết” không chỉ nói về việc nhà hay trách nhiệm.

Có thể là mất một người hiểu tính mình.

Mất người đã chứng kiến những giai đoạn khó khăn nhất.

Mất một kiểu thân thuộc mà một mối quan hệ mới chưa thể có ngay.

Cũng có người sau khi rời khỏi mối quan hệ mới nhận ra một số điều họ từng xem là nhàm chán thực ra lại mang tới cảm giác ổn định.

Một bữa cơm quen.

Một câu hỏi lặp lại.

Một người luôn có mặt.

Tất nhiên, không phải ai rời một mối quan hệ cũng sẽ hối hận.

Có những mối quan hệ kết thúc là điều cả hai cần.

Có người sau khi rời đi sống nhẹ nhõm hơn, phù hợp hơn với cuộc sống mới và không muốn quay lại.

Vì vậy, câu “mất rồi mới biết” không nên được dùng như lời dọa rằng ai bỏ Cơm rồi cũng sẽ tiếc.

Điều đáng nghĩ hơn là tại sao con người thường nhận ra giá trị của một số điều rõ nhất khi chúng không còn ở đó.

Sự quen thuộc đôi khi khiến người ta nhầm giữa “bình thường” và “không có giá trị”.

Hai điều đó không giống nhau.

← Trở về bốn thư viện