Có người dành phần lớn thời gian để chăm một gia đình nhưng dần dần lại cảm thấy mình không còn tồn tại như một cá nhân trong gia đình đó.
Mọi người nhớ tới họ khi cần một việc.
Ai đón con?
Ai nấu ăn?
Ai đóng tiền?
Ai đưa bố mẹ đi khám?
Ai giải quyết chuyện này?
Nhưng rất ít khi có câu hỏi:
Dạo này anh có vui không?
Em đang muốn làm gì cho riêng mình?
Có chuyện gì khiến em mệt?
Sống lâu trong một vai trò có thể khiến cả người xung quanh lẫn chính bản thân mình quên rằng phía sau chữ vợ, chồng, cha hay mẹ vẫn là một con người riêng.
Một người phụ nữ trước khi có gia đình có thể từng thích đi chơi với bạn, chăm chút bản thân, học một thứ mới hay có nhiều kế hoạch riêng.
Sau nhiều năm, cuộc sống chỉ còn quanh công việc, con cái và gia đình.
Một người đàn ông cũng có thể rơi vào hoàn cảnh tương tự.
Anh ta được nhìn chủ yếu như người kiếm tiền, người phải vững vàng, người có trách nhiệm giải quyết mọi vấn đề.
Ít ai nghĩ rằng anh ta cũng có lúc muốn được quan tâm mà không cần phải có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra.
Bị bỏ quên không nhất thiết là bị đối xử tệ.
Có gia đình vẫn hòa thuận.
Không ai xúc phạm ai.
Không có những cuộc cãi vã lớn.
Chỉ là một người đã trở nên quá quen thuộc và hữu ích đến mức mọi người chỉ còn nhìn thấy chức năng của họ.
Điều này khác với việc một người muốn trốn khỏi trách nhiệm.
Một người hoàn toàn có thể yêu gia đình, thương con và vẫn muốn có một phần cuộc sống thuộc về chính mình.
Muốn được ăn mặc đẹp vì mình thích.
Muốn gặp bạn.
Muốn có sở thích.
Muốn được người bạn đời rủ đi hẹn hò như hai người lớn, chứ không phải mọi cuộc đi chơi đều xoay quanh con.
Khi một người nói họ thấy mình bị bỏ quên, điều họ thiếu đôi khi không phải tiền hay sự ổn định.
Họ thiếu cảm giác mình vẫn được nhìn thấy như chính mình.
Không chỉ là người luôn có mặt để làm những việc gia đình cần.
CƠM
Cơm bị bỏ quên trong chính gia đình mình
Có người dành phần lớn thời gian để chăm một gia đình nhưng dần dần lại cảm thấy mình không còn tồn tại như một cá nhân trong gia đình đó. Mọi người nhớ t…
Cập nhật 30/08/2026