Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

PHỞ

Ăn Phở ngán rồi lại muốn ăn Cơm

Cái mới có một đặc điểm rất đơn giản: nếu đủ lâu, nó cũng trở thành cái quen. Ban đầu Phở có thể làm mọi thứ rất khác. Một tin nhắn cũng khiến mình chờ. M…

Cập nhật 31/08/2026

Cái mới có một đặc điểm rất đơn giản:

nếu đủ lâu, nó cũng trở thành cái quen.

Ban đầu Phở có thể làm mọi thứ rất khác.

Một tin nhắn cũng khiến mình chờ.

Một cuộc hẹn cũng thấy háo hức.

Một lần gặp nhau cũng được nhớ lại nhiều ngày.

Những điều nhỏ trở nên đặc biệt vì chúng chưa lặp lại quá nhiều.

Nhưng nếu mối quan hệ tiếp tục, chính người từng rất mới cũng bắt đầu trở nên quen thuộc.

Cách nói chuyện ấy nghe nhiều rồi.

Những câu chuyện ấy biết rồi.

Thói quen ấy thấy rồi.

Cảm giác hồi hộp giảm dần.

Điều này không có nghĩa tình cảm mất đi.

Trong nhiều mối quan hệ tốt, sự mới mẻ giảm nhưng được thay bằng sự thân thuộc và gắn bó.

Vấn đề là có những người lại chủ yếu bị cuốn bởi chính cảm giác mới.

Khi cảm giác đó giảm, họ bắt đầu nhìn về thứ mình từng bỏ lại.

Nhớ căn nhà cũ.

Nhớ cách Cơm hiểu mình.

Nhớ những thói quen từng thấy nhàm.

Nhớ cảm giác không phải lúc nào cũng bắt đầu lại từ đầu.

Có khi trước đây một bữa cơm bình thường chẳng có gì đáng để ý.

Đến lúc không còn nữa, chính sự bình thường đó lại trở thành thứ khiến người ta nhớ.

Đây khác với việc ăn Phở rồi lập tức hối hận vì thấy không bằng Cơm.

Có trường hợp Phở ban đầu thực sự rất hấp dẫn.

Mối quan hệ mới kéo dài một thời gian và cũng có nhiều điều tốt.

Nhưng khi cái mới không còn mới, người ta bắt đầu thèm lại cảm giác quen thuộc đã từng bị xem thường.

Cũng có người quay về với Cơm.

Có người chỉ nhớ nhưng biết mối quan hệ cũ không còn phù hợp.

Có người muốn cả hai thứ:

sự ổn định của Cơm



sự kích thích của Phở.

Đó lại là một vấn đề khác.

Nếu một người liên tục cần cái mới để cảm thấy mình đang sống, thì thay Phở này bằng Phở khác cũng chưa chắc giải quyết được gì.

Bởi đến một lúc nào đó, Phở nào ở đủ lâu cũng sẽ trở thành quen.

← Trở về bốn thư viện