Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

THÈM

Thèm của lạ?

“Của lạ” hấp dẫn trước hết vì nó chưa quen. Một người mới chưa gắn với hóa đơn, việc nhà, con cái, trách nhiệm hay những cuộc cãi nhau lặp đi lặp lại. Mìn…

Cập nhật 30/08/2026

“Của lạ” hấp dẫn trước hết vì nó chưa quen.

Một người mới chưa gắn với hóa đơn, việc nhà, con cái, trách nhiệm hay những cuộc cãi nhau lặp đi lặp lại.

Mình thường gặp họ ở những khoảng thời gian dễ chịu hơn.

Đi làm thì ăn mặc chỉn chu.

Đi chơi thì vui vẻ.

Nói chuyện thì còn nhiều điều để khám phá.

Chưa sống đủ lâu để biết tất cả thói quen khó chịu của nhau.

Chính phần chưa biết đó tạo ra rất nhiều chỗ cho trí tưởng tượng.

Người mới có thể được thấy ở phiên bản đẹp.

Người đã ở cạnh mình lâu thì mình đã thấy đủ mọi phiên bản.

Lúc mệt.

Lúc xấu tính.

Lúc bệnh.

Lúc cáu.

Lúc chẳng có gì thú vị.

Vì vậy, cảm giác “người mới hấp dẫn hơn” đôi khi không phải vì họ thực sự tốt hơn.

Hai người đơn giản đang được nhìn trong hai hoàn cảnh rất khác nhau.

Cái mới còn có một lợi thế khác: chưa trở thành điều chắc chắn.

Một tin nhắn của người mới có thể làm mình để ý.

Một cuộc hẹn có thể tạo cảm giác chờ mong.

Trong khi người sống cùng mình xuất hiện mỗi ngày nên sự có mặt đó ít tạo kích thích hơn.

Điều này không có nghĩa mọi sự hấp dẫn mới đều chỉ là ảo tưởng.

Có thể người kia thật sự có những điểm hợp với mình.

Có thể họ mang một kiểu năng lượng mình chưa từng có với bạn đời.

Nhưng “lạ” tự nó đã là một yếu tố rất mạnh.

Nó khiến một người bình thường trở nên thú vị hơn chỉ vì mình chưa biết hết.

Vì vậy, khi thấy mình bị hút bởi “của lạ”, có thể đáng phân biệt:

Mình đang thích chính con người đó?

Hay đang thích cảm giác mới mẻ mà họ mang lại?

Hai điều nghe giống nhau nhưng không hẳn là một.

← Trở về bốn thư viện