Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

Bà chủ nail thích biến mất tối thứ bảy

CƠM
Tình dục trong đêm club – phần mở rộng Sau khi nụ hôn lan tỏa trên môi, Loan cảm nhận được nhịp tim mình tăng tốc như một chiếc xe đạp đang lao xuống dốc. Ryan không chỉ dừng lại ở môi; tay anh trượt xuống vai cô, nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, rồi vuốt ve qua đường lưng cong của váy body, làm cho vải mỏng nhẹ nhõm run rẩy dưới cảm giác của ngón tay. Loan hít vào hơi thở của anh—hơi thở ấm, trộn mezcla của rượu và mùi hương nước hoa nam. Cô đưa tay lên đùi anh, cảm nhận được sự cứng cáp qua lớp vải quần jean. Ngón tay cô vuốt ve từ đầu đùi lên đến bờ đùi trong, rồi chạm vào vết hằn nhẹ giữa đùi nơi mà nhiệt độ cơ thể cô bắt đầu tăng lên rõ rệt. “Bạn… bạn muốn gì?” Loan thì thầm, lời nói ngập ngừng nhưng đầy sự khát khao. Ryan mỉm cười, mắt anh không rời khỏi đôi mắt Loan—những đôi mắt đang lấp lánh bằng sự ham muốn và một chút sự chờ đợi. Anh đưa tay lên nâng nhẹ cái váy body ở bên hông, để lộ da mịn màng của bụng và vòng eo thon gọn. Ngón tay anh trượt qua da, làm cho da cô gãi gáy, rồi dừng lại ở nút cintura của váy. Anh không vội vã mở nút; thay vào đó, anh dùng ngón trỏ vuốt ve nhẹ nhàng quanh lỗ nút, khiến Loan run rẩy như thể một luồng điện nhẹ đang qua qua cơ thể cô. Loan không thể chịu đợi nữa. cô đưa tay lên cởi nút váy, để váy trượt xuống vai, lộ ra bộ đồ lót màu đen—bra đeo chặt, đồng thời làm cho hai núm vú cô nổi bật lên như hai quả cherry chín. Ryan hít thở sâu, mắt anh lock vào hai ngực đó, rồi tay anh chạm nhẹ vào lớp vải bra, cảm nhận được sự ấm áp và sự căng thẳng của da dưới lớp vải. “Bạn thật đẹp,” Ryan thì thầm, giọng nói thấp và khàn khàn. “Tôi muốn cảm nhận mọi inch của bạn.” Loan gật đầu, không nói gì thêm. cô đưa tay sau lưng, mở bra chậm rãi, để hai ngực tự do rơi ra. Hai núm vú cô nhô lên, giàu màu hồng đậm, và ngay lập tức, Ryan cúi đầu, môi anh chạm vào nút vú trái, hút nhẹ, rồi dùng lưỡi quét quanh, làm cho Loan run rẩy và thở ra một cú rên rỉ thấp. “À… à…” Loan lẩm bẩm, tay cô bóp chặt vào vai Ryan, ngón tay cô đè sâu vào cơ vai anh, như thể muốn kéo anh vào sâu hơn nữa. Ryan chuyển sang nút vú phải, lưỡi anh cuộn quanh, hút mạnh hơn, đồng thời tay anh trượt xuống đùi Loan, vuốt ve qua lớp vải lót, rồi lách vào trong, tìm thấy sự ẩm ướt đang phát triển ở giữa hai chân cô. Ngón tay anh chạm vào nhịp điệu nhẹ nhàng của L., làm cô run rẩy mạnh hơn, và một cú rên dài thoát ra từ môi cô. “Bạn… bạn làm tôi…” Loan thì thầm, giọng nói gãy ngã vì sự kích thích. Ryan không trả lời bằng lời; thay vào đó, anh đưa hai ngón tay vào trong L. Loan, cảm nhận được sự ấm áp và sự co bóp nhẹ nhàng của cơ thể cô. Ngón tay anh bắt đầu chuyển động—đẩy ra, rút vào, mỗi lần chuyển động đều làm Loan cảm nhận được một sóng pleasure lan tỏa từ trong người cô ra toàn bộ cơ thể. Tay cô bóp chặt vào vai Ryan, rồi trượt xuống lưng anh, móng tay cô chạm nhẹ vào da anh, để lại những vết сào nhẹ. Loan cảm thấy mình đang bị lôi kéo vào một luồng say mê, nơi thời gian dường như dừng lại. Cô đưa một chân lên đùi Ryan, mở rộng khoảng cách, để tay anh có thể thâm nhập sâu hơn. Ngón tay anh tăng cường tốc độ, mỗi chuyển động đều làm cô rên to hơn, và cô cảm nhận được một cảm giác nóng bùng bắt đầuBuilding lên ở đáy bụng. “Ryan… tôi… tôi sắp…” Loan thì thầm, tiếng nói của cô trở nên gấp gáp và không kíp. Ryan tăng cường sức mạnh, ngón tay anh đè mạnh hơn vào điểm G, làm cô run rẩy như một lá trong cơn bão. Một cú oán thanh âm to lớn thoát ra từ miệng cô, và trong khoảnh khắc đó, Loan cảm thấy một cú sóng oán mạnh mẽ tràn qua toàn bộ cơ thể cô—cơ thể cô co bóp, L. siết chặt quanh ngón tay anh, và một lượng dịch nóng, nhờn, tràn ra, làm ướt cả tay anh và phần trong váy lót của cô. Loan nhẹ nhàng thả người ngả về phía sau, hít thở sâu, ngực cô stále lên xuống mạnh mẽ. Ryan cũng nhả tay ra, ngón tay anh còn dính đầy dịch của cô, và anh đưa tay đó lên mũi, hít vào mùi thơm ngọt ngào của cô. “Bạn thật tuyệt vời,” Ryan thì thầm, voix của anh đầy sự ngưỡng mộ và hài hước. Loan mỉm cười, mắt cô vẫn còn lấp lánh bằng sự say mê và một chút sự tự hào. Cô biết rằng trong đêm này, cô không còn là “CƠM” được bỏ qua—cô là người đang được khát khao, được khám phá, được cảm nhận. Hai người đứng im lặng một lát, chỉ có tiếng nhạc từ bên trong club và tiếng thở của chúng ta lẫn nhau. Ryan cuối cùng đưa tay lên vuốt ve tóc Loan, rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn trên trán cô—một cử động dịu dàng nhưng cũng đầy cam kết. “Bạn có muốn về không?” Ryan hỏi, giọng nói nhẹ. Loan nghĩ lại về cuộc sống ở nhà—Martin đang ngủ, cuộc sống hàng ngày với những cái blouse và chiếc điện thoại kiểm lịch. Cô cảm nhận được một sự cân bằng mới: cô vẫn là người vợ, người mẹ, nhưng cũng là người phụ nữ có thể bước ra khỏi bóng tối, váy đẹp, và tìm thấy chính mình trong những ánh sáng lung linh của club. “Chưa,” Loan trả lời, giọng cô cũng mềm mại. “Cho tôi còn một chút thời gian nữa… để cảm nhận mình còn sống.” Ryan mỉm cười, đưa tay qua vai cô, kéo cô vào một vòng. Hai người bắt đầu nhảy lại, nhưng lần này, mỗi chuyển động của cơ thể họ đều mang theo một dấu ấn của niềm đam mê vừa mới trải qua—mỗi cú xoay, mỗi cú nhịp đều là lời nhắc nhở rằng Loan không còn là “CƠM” chỉ để được ăn, mà là một nụ CƠM đẹp, sẵn sàng bước ra khỏi bàn và tìm thấy chính mình trong bữa tiệc của sự ham muốn. Sau khi nhạc dừng, Loan và Ryan ra ngoài sân khấu, bước langsãi langsãi qua sân vườn của club, nơi ánh trăng tròn rãi xuống. Ryan đưa tay qua vai Loan, kéo cô vào một cái ôm chầm chừ. Loan dựa đầu vào vai anh, cảm nhận được nhịp tim của anh đập nhẹ nhàng, như một bản nhạc yên bình sau cơn bão. “Cảm ơn bạn,” Loan thì thầm, tiếng nói của cô nhẹ như làn gió. Ryan hôn nhẹ vào tóc cô, rồi nói: “Cảm ơn bạn đã cho tôi thấy một phần của bạn mà không ai khác có thể thấy.” Hai người đứng im lặng một lúc, chỉ có tiếng côn trùng réo rít và tiếng bước chân nhẹ nhẹ trên cỏ. Loan biết rằng đêm nay sẽ là một trong những kỷ niệm mà cô sẽ giữ trong tim mình—kể từ giờ về sau, mỗi khi cảm thấy mình như “CƠM” trong cuộc sống hàng ngày, cô sẽ nhớ lại cảm giác của tay Ryan trên da, của nụ hôn sâu, của làn sóng oán mạnh mẽ mà cô đã trải qua. Và khi cô về nhà, Martin vẫn đang ngủ, Loan đứng trước gương, tháo váy body, nhìn bản thân mình trong phản chiếu. Cô không còn thấy mình là một món CƠM được bỏ qua; cô thấy mình là một người phụ nữ đầy sức sống, có thể mặc váy đẹp, bước vào club, và tự đi tìm xem ngoài kia còn ai đang đói—không chỉ về thể xác, mà còn về tinh thần, về cảm giác được nhìn thấy, được khát khao, và được yêu.
Thu gọn
Ảnh của Bà chủ nail thích biến mất tối thứ bảy