Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

Cô vẫn đẹp, chỉ không đúng kiểu anh cần

CƠM
Lan 37 tuổi, chủ cửa hàng thời trang nữ ở Orange County. Cô vẫn giữ thói quen ăn mặc gợi cảm: váy ngắn ôm eo, áo trễ vai khoe xương quai xanh, giày cao gót, mái tóc dài luôn toả hương dầu dưỡng. Dáng người đầy đặn, da trắng, eo nhỏ khiến nhân viên hay trêu: “Chị chưa chồng chắc khách nam xếp hàng ngoài cửa.” Lan cười, biết mình vẫn đẹp. Nhưng Minh, chồng cô, gần một năm nay ngày càng ít chạm vào cô. Trước kia chỉ cần Lan thay đồ trước gương, Minh đã ôm từ phía sau, tay sờ soạng qua lớp vải mỏng. Bây giờ Lan đứng trong chiếc váy ngủ ren mỏng màu kem, dây mảnh, cổ thấp khoe khe ngực, Minh vẫn nằm xem video, chỉ liếc lên rồi quay lại màn hình. Một đêm, sau khi tắm, Lan cố tình không mặc áo choàng. Cô bước ra với lớp ren mỏng dính sát da, hai đầu vú nhỏ hiện rõ qua lớp vải. Minh ngẩng lên. Ánh mắt anh lướt qua thân thể vợ, nhưng chỉ dừng lại ở mức đánh giá. Lan bước lại gần. “Đẹp không?” “Đẹp.” “Vậy thôi?” Minh kéo cô ngồi xuống giường, hôn cô. Lan đáp lại, nhưng nhanh chóng nhận ra chồng đang hôn theo thói quen: lưỡi luồn vào miệng cô, tay vuốt ve qua vai, rồi dừng lại. Không có sự nóng bỏng, không có sự thèm muốn. Cô đẩy anh ra. “Anh không còn ham em nữa hả?” Minh sững người. “Em nói gì vậy?” “Anh nhìn em vẫn nhìn. Nhưng anh không còn… muốn em như trước.” Minh im lâu. Rồi anh nói câu khiến Lan đau hơn cả lời chê ngoại hình: “Anh vẫn thấy em sexy.” “Vậy tại sao?” Minh thở dài. Anh thú nhận rằng nhiều năm nay anh luôn muốn đời sống thân mật có thêm sự táo bạo. Không nhất thiết cực đoan, chỉ là anh muốn Lan đôi khi chủ động. Muốn cô trêu anh giữa ban ngày. Muốn có những tối cô là người quyết định hai người sẽ làm gì. Muốn nghe cô nói thẳng mình thích gì, không thích gì. Lan thì ngược lại. Cô thích được chồng dẫn dắt. Cô thích nhẹ nhàng, quen thuộc, có cảm xúc. Mỗi khi Minh đề nghị thử điều khác, cô thường nhăn mặt: “Anh học đâu ra vậy?” hoặc “Em không thích mấy trò đó.” Cô chưa bao giờ nghĩ những lần từ chối ấy quan trọng. Với Lan, họ vẫn gần nhau. Vậy là đủ. Nhưng với Minh, vấn đề không nằm ở số lần. Nó nằm ở cảm giác. Anh bắt đầu thấy chuyện vợ chồng như một kịch bản đã thuộc lòng. Lan nghe xong vừa xấu hổ vừa giận. “Vậy là vì em không làm đủ trò nên anh chán?” “Không.” Minh lắc đầu. “Anh không muốn ép em làm thứ em không thích. Nhưng anh cũng không biết làm sao để không muốn thứ anh muốn.” Hai người im. Lan kéo chăn che đùi. Lần đầu tiên cô hiểu mình và chồng có thể cùng nằm trên một chiếc giường, cùng thấy đối phương hấp dẫn, mà vẫn không thật sự hợp nhau. Một tuần sau, Lan dự buổi khai trương nhà hàng của bạn. Cô mặc chiếc đầm đen ôm sát, hở lưng, đường cong eo và mông hiện rõ. Minh bận nên không đi. Trong lúc Lan đứng ở quầy bar, một người đàn ông khoảng bốn mươi lăm tuổi bắt chuyện. Anh ta giữ khoảng cách lịch sự, nhưng ánh mắt không giấu được sự thèm muốn. Một lúc sau, một người đàn ông trẻ hơn Lan sáu bảy tuổi cũng liếc cô nhiều lần. Lan vào nhà vệ sinh. Trước gương, cô nhìn vai trần, vòng eo, đôi chân dưới chiếc váy ngắn. Không có gì ở cô biến mất. Ngoài kia, đàn ông vẫn thấy cô hấp dẫn. Chỉ có người đàn ông sống với cô mỗi ngày đang thiếu một thứ mà vẻ đẹp của cô không thể bù được. Tối về, Lan thay đồ. Minh đang ngủ. Cô ngồi bên mép giường rất lâu. Sau đó cô lay chồng dậy. “Anh.” “Hử?” “Anh kể lại cho em nghe những thứ anh từng muốn đi.” Minh mở mắt. Lan nói: “Em không hứa cái gì em cũng đồng ý.” Cô ngừng một chút. “Nhưng em không muốn cứ nghĩ đẹp là đủ.” Minh ngồi dậy. Đêm đó họ nói chuyện nhiều hơn làm tình. Nhưng với Lan, đó lại là lần đầu tiên cô thực sự bước vào phần riêng tư của chồng mà trước đây cô cứ tưởng mình đã hiểu. Cơm có thể vẫn thơm. Vẫn nóng. Vẫn khiến người khác nhìn mà thèm. Nhưng trong hôn nhân, hấp dẫn không phải lúc nào cũng đủ. Có những khoảng cách nằm ngay giữa hai cơ thể đang nằm sát nhau.
Thu gọn
Ảnh của Cô vẫn đẹp, chỉ không đúng kiểu anh cần