Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

Cơm tự đi tìm người biết nhìn mình

CƠM
Bảo Ngọc ba mươi chín tuổi, làm chủ tiệm nail ở Sacramento. Chồng cô, Duy, gần đây có thói quen đem vợ ra so với những cô gái trẻ ở gym. “Em coi người ta tập kìa.” “Em mặc kiểu này nhìn già.” Ban đầu Ngọc bỏ qua. Nhưng nghe nhiều, cô bắt đầu thấy mình đúng nghĩa CƠM: thứ có sẵn nên người ăn muốn chê gì cũng được. Điều buồn cười là Ngọc vẫn rất hấp dẫn. Dáng đầy đặn, eo gọn, tóc dài, thích váy ôm. Khách nam vào tiệm vẫn nhìn cô. Một người giao hàng còn từng hỏi cô có thật gần bốn mươi hay không. Một tối sau khi Duy lại khen một cô gái trên Instagram, Ngọc không cãi. Cô chỉ đứng dậy thay đồ. Chiếc váy đen ôm sát người, hở vai vừa đủ. “Em đi đâu?” “Đi uống.” Ngọc tới một quán cùng bạn rồi tình cờ gặp Hoàng Nam, người từng làm chung với cô mười năm trước. Nam đã ly hôn. Anh nhìn Ngọc từ đầu đến chân rồi cười: “Em đẹp hơn hồi trước nhiều.” Ngọc bật cười. “Anh nói để dụ em hả?” “Không cần dụ. Anh nhìn thấy sao nói vậy.” Hai người nhắn tin sau hôm đó. ***** Sau tối đó họ nhắn tin lần thứ hai, Ngọc chủ động hẹn gặp. Cô muốn biết cảm giác có đàn ông chờ tin nhắn của mình. Tối thứ sáu, Nam đón Ngọc sau giờ đóng tiệm. Hai người ngồi trong xe nói chuyện lâu. Nam đưa tay vuốt nhẹ tóc cô. Ngọc không né. Nụ hôn đến tự nhiên. Lưỡi Nam lướt qua môi Ngọc, rồi chạm vào lưỡi cô. Ngọc rên khẽ, tay siết chặt vai anh. Nam kéo Ngọc sang ghế phụ, tay luồn dưới váy, sờ lên đùi trần. Ngọc thở dồn, há miệng để Nam hôn sâu hơn. Anh cởi khóa váy, kéo xuống, lộ ra bộ ngực đầy đặn trong áo lót ren đen. Nam cúi xuống ngậm lấy núm vú Ngọc, liếm và hút mạnh. Ngọc run lên, hai tay bấu chặt tóc anh. – Anh… muốn em ở đây luôn không? – Ngọc hỏi, giọng khàn. Nam không trả lời, chỉ kéo Ngọc nằm ngửa trên ghế sau. Anh cởi quần, để lộ cc cứng ngắc. Ngọc nhìn, liếm môi. Cô ngồi dậy, cúi xuống ngậm lấy đầu cc Nam, lưỡi xoay tròn, tay vuốt dọc theo thân. Nam rên, tay ấn nhẹ gáy Ngọc, đẩy sâu hơn vào miệng cô. Ngọc ngậm sâu đến tận gốc, nuốt lấy nuốt để, nước dãi chảy dài. Nam kéo Ngọc dậy, xoay người cô úp vào cửa xe. Anh kéo quần lót Ngọc xuống, ngón tay xoa nhẹ lên L. đã ướt. Ngọc rên to khi Nam đưa hai ngón vào, co duỗi nhanh. Nước nhờn chảy ra đẫm tay anh. Nam rút tay ra, thay bằng cc. Anh đẩy mạnh một cái, cc chui sâu vào L. Ngọc. Ngọc há miệng, rên dài. Nam đâm mạnh, liên tục, tiếng da thịt va chạm vang vọng trong xe. Ngọc bị đẩy tới lui, ngực ép sát cửa kính, mồ hôi lấm tấm. – Em muốn anh bắn vào trong không? – Nam hỏi, giọng khàn đặc. – Bắn… bắn vào trong em… – Ngọc đáp, giọng run. Nam rống lên, cc giật mạnh, bắn tinh đầy vào sâu trong L. Ngọc. Ngọc run bần bật, L. siết chặt, nước nhờn trào ra. Hai người thở hổn hển, dính vào nhau. Sau đó Ngọc ngồi thẳng, sửa lại váy. Nam đưa tay lau má cô. – Em về với chồng? Ngọc nhìn thẳng: – Em chưa biết em còn muốn về kiểu cũ nữa không. Tối đó, khi về nhà, Duy hỏi cô đi đâu. Ngọc nhìn thẳng vào mắt chồng: – Đi gặp một người đàn ông thấy em đẹp. Duy chết lặng. Ngọc không giấu, không xin lỗi. – Anh cứ nghĩ CƠM phải nằm yên trên bàn cho anh CHÁN. Nhưng CƠM cũng có chân. Câu nói khiến Duy không nói được gì. Ngọc chưa biết hôn nhân sẽ đi đâu. Nhưng cô biết một điều: bị gọi là CƠM không nghĩa là phải nằm yên chờ chồng nhớ lại khẩu vị cũ. Có ngày chính CƠM sẽ đứng dậy, mặc váy đẹp nhất, và đi tìm người đang đói.
Thu gọn
Ảnh của Cơm tự đi tìm người biết nhìn mình