Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

Người đàn bà không thích vội

CƠM
Yến bốn mươi mốt tuổi, chủ một tiệm nail ở Fairfax, Virginia. Cô làm nghề gần mười tám năm. Khách quen thường đoán Yến chỉ ngoài ba mươi. Cô có mái tóc đen dài, làn da sáng, dáng người đầy đặn nhưng gọn, thích mặc áo cổ vuông với quần ôm khi đứng quầy. Yến biết mình vẫn hấp dẫn. Cô không cần ai xác nhận. Nhưng suốt gần một năm, cô nhận ra chồng mình, Tuấn, ngày càng né chuyện vợ chồng. Ban đầu Yến nghĩ anh mệt. Tuấn làm xây dựng, sáng đi sớm, tối về muộn. Sau đó cô nghĩ có người khác. Cô kiểm tra điện thoại anh. Không thấy gì. Cho đến một tối, Yến hỏi thẳng. “Anh hết muốn em rồi?” Tuấn lắc đầu. “Không phải.” “Vậy là gì?” Anh im rất lâu. Cuối cùng Tuấn nói: “Anh thấy hai đứa mình không hợp kiểu đó nữa.” Yến tức ngay. “Không hợp chỗ nào?” Tuấn không biết diễn đạt thế nào mà không làm vợ tổn thương. Yến rất thích sự chậm rãi. Muốn được ôm trước. Muốn nói chuyện. Muốn được hôn lâu. Muốn mọi thứ có thời gian. Tuấn thì ngược lại. Những năm gần đây, anh thường chỉ có hứng trong những khoảnh khắc rất ngắn. Buổi sáng trước khi đi làm. Một buổi trưa cả hai tình cờ về nhà. Một tối vừa bước vào cửa sau buổi tiệc. Anh muốn sự gần gũi nhanh, nóng, bộc phát. Nhưng mỗi lần anh chủ động như vậy, Yến đều nói: “Anh làm gì như ăn cướp.” Hoặc: “Từ từ chứ.” Hoặc đơn giản: “Em chưa có cảm xúc.” Cô không sai. Cơ thể cô cần thời gian. Nhưng sau quá nhiều lần bị dừng lại, Tuấn bắt đầu thôi không thử nữa. Yến nghe xong lại càng khó chịu. “Vậy anh chán em vì em không chịu làm theo kiểu anh?” “Anh đâu nói vậy.” “Chứ còn gì nữa?” Tuấn nhìn vợ. “Anh không muốn ép em. Nên anh mới thôi.” Câu đó làm Yến cứng người. Cô vốn nghĩ việc chồng ít đụng vào mình nghĩa là anh không còn ham. Hóa ra có những lần anh đã ham. Chỉ là anh biết kiểu ham đó sẽ không dẫn đến đâu. Sau cuộc nói chuyện, Yến càng để ý đến ánh mắt đàn ông quanh mình. Một buổi chiều hết khách. Yến khóa cửa tiệm nail lúc sáu giờ chiều. Ánh đèn neon ngoài phố chiếu vào tấm kính, phản chiếu lên gương mặt cô. Chiếc váy len ôm sát eo, đường cong hông rõ rệt khi cô cúi xuống khóa chốt. Tuấn đã về nhà trước. Anh đang ngồi trên ghế sofa, áo thun dính mồ hôi công trường, mùi xi măng vẫn còn vương trên da. Yến không nói gì. Cô bước đến, quỳ xuống giữa hai chân chồng. Tay cô kéo khóa quần Tuấn, lôi cc anh ra. cc vẫn còn mềm. Yến ngậm lấy đầu khấc, lưỡi cô liếm quanh rãnh, hút mạnh một cái. Tuấn rên khẽ, tay anh đặt lên tóc vợ. "Em muốn gì?" anh hỏi. Yến ngẩng lên, nước dãi chảy dài từ miệng cô xuống cc chồng. "Em muốn anh Đ. em ngay bây giờ. Nhưng anh phải chậm. Em muốn cảm nhận từng nhịp." Tuấn nắm vai vợ, kéo cô đứng dậy. Anh đẩy Yến nằm sấp xuống bàn ăn, kéo váy cô lên cao. Quần lót ướt át. Tuấn xé toạc lớp vải mỏng, ngón tay anh chạm vào L. vợ, hai ngón nhét sâu vào trong, xoay tròn. Yến rên lên, háng cô cọ sát vào tay chồng. "Từ từ," Yến thì thầm. "Hôn em trước." Tuấn cúi xuống, môi anh chạm vào gáy vợ, lưỡi liếm xuống sống lưng. Anh cắn nhẹ vai Yến, ngón tay vẫn nhét sâu trong L. cô. Nước L. chảy ra ướt đẫm đùi. Tuấn rút ngón tay ra, thay bằng cc. Anh đẩy chậm, từng phân một, cho đến khi cc anh chạm sâu vào tử cung vợ. Yến run lên, L. cô siết chặt lấy cc chồng. "Đ. em," Yến thở hổn hển. "Nhưng đừng vội. Em muốn anh ở trong em lâu." Tuấn bắt đầu nhấp. Mỗi nhịp chậm rãi, sâu. Da thịt va chạm vào nhau vang lên trong phòng khách. Yến quay đầu lại, miệng há ra. "cc anh to quá... em thích cảm giác này." Tuấn nắm hông vợ, đẩy mạnh hơn một chút. cc anh đập vào sâu trong L. Yến, nước L. cô chảy ra ướt đẫm đùi anh. Yến run lên, L. cô co thắt khi cô xuất tinh. Tuấn cũng không kìm được, phun tinh vào sâu trong tử cung vợ, từng dòng nóng hổi. Hai người nằm thở hổn hển trên bàn ăn. cc Tuấn vẫn còn trong L. Yến. Anh nhún nhẹ, khiến Yến rên lên. "Sáng mai nữa nhé," Yến thì thầm. "Em muốn anh Đ. em trong tiệm nail. Trên ghế khách. Trên quầy thu ngân. Ở đâu cũng được." Tuấn rút cc ra, tinh dịch chảy ra từ L. Yến. Anh nhìn vợ, biết rõ mình đã tìm ra nhịp chung. Yến cũng nhìn anh, nụ cười mệt mỏi nhưng thỏa mãn. Hai người không còn là Cơm và Phở nữa. Họ chỉ là hai người đàn ông và đàn bà, đang học cách nói cùng một thứ tiếng.
Thu gọn
Ảnh của Người đàn bà không thích vội