Anh chỉ định đánh một trận rồi về
PHỞDuy bốn mươi hai tuổi, sống ở Sài Gòn, đã kết hôn mười bốn năm.
Một tối, bạn thiếu người nên kéo anh tới sân pickleball ở Thảo Điền.
Ở đó Duy gặp Tú Anh.
Ba mươi tuổi.
Pickleball girl đúng nghĩa: da rám khỏe, chân dài, eo nhỏ, ngực đầy, body bốc lửa trong bộ váy thể thao màu kem. Cô đánh mạnh, chạy nhanh và cười rất tự tin mỗi khi bắt được ánh mắt đàn ông trên sân.
Duy chỉ định đánh một trận rồi về.
Cuối cùng anh ở lại gần ba tiếng.
Tú Anh được ghép đánh đôi với anh.
Mỗi lần thắng điểm, cô lại chạm vợt rồi cười:
“Anh theo em được không đó?”
Duy biết cô chỉ trêu.
Nhưng chính thứ năng lượng mới ấy khiến anh thấy hưng phấn hơn rất lâu rồi.
Sau buổi đánh, cả nhóm kéo nhau đi ăn.
Tú Anh ngồi đối diện.
Cô không hỏi chuyện vợ con.
Chỉ nói về tập luyện, du lịch, những giải pickleball cô muốn tham gia.
Duy nhìn cô và chợt hiểu tại sao trong đầu mình xuất hiện chữ PHỞ.
Không phải cô đẹp hơn vợ anh.
Cô là của lạ.
Một người phụ nữ chưa gắn với tiền học của con, việc nhà, lịch khám, những cuộc tranh cãi cũ.
Tuần sau Duy tự đăng ký sân đúng giờ Tú Anh thường chơi.
Lần thứ ba thì chẳng còn là tình cờ.
Một tối, sau khi mọi người về gần hết, Tú Anh hỏi:
“Anh tới đây vì pickleball thật không?”
Duy cười.
“Ban đầu thì thật.”
“Còn giờ?”
Anh nhìn cô.
“Giờ có thêm em.”
Tú Anh bước lại.
“Anh có vợ.”
“Anh biết.”
“Vậy còn đứng gần em?”
Duy chưa trả lời thì cô đã hôn anh.
Chỉ một nụ hôn cũng đủ biến thứ tưởng tượng thành thật.
Nhưng Tú Anh tách ra rồi nói:
“Em không làm PHỞ cho anh ăn lúc CHÁN CƠM đâu.”
*****
Duy đứng đó, miệng vẫn còn vị son của Tú Anh, nhưng cô đã quay lưng đi. Cái bóng dài của cô kéo dài trên sân pickleball, vai trần bóng mồ hôi dưới ánh đèn vàng. Anh không gọi lại. Chỉ đứng yên, ngực đập mạnh, cái cứng trong quần ngắn vẫn chưa chịu xẹp.
Tuần sau anh vẫn đến. Tú Anh cũng đến. Không ai nhắc đến nụ hôn. Nhưng khi cả hai đứng chung một bên lưới, Duy cảm nhận rõ cái nhìn của cô mỗi khi anh cúi xuống nhặt bóng. Tú Anh mặc chiếc váy thể thao màu kem mỏng hơn hôm trước. Mỗi lần cô nhảy lên đập bóng, hai vú đầy đặn rung lên rõ rệt, núm vú nhỏ nhô cứng dưới lớp vải mỏng vì không mặc áo lót.
Trận đánh hôm đó kết thúc muộn. Sân vắng hoe. Tú Anh lau mồ hôi bằng khăn tay, nước chảy dài từ cổ xuống khe ngực. Duy đưa nước cho cô.
“Em không định hôn anh nữa đâu,” cô nói, giọng khàn khàn sau khi chạy.
“Anh biết.”
“Nhưng em vẫn muốn cởi đồ anh ra.”
Duy không trả lời. Anh chỉ đặt vợt xuống, kéo khóa quần, kéo Tú Anh vào bóng tối dưới mái che. Tú Anh quỳ xuống ngay trên sân bê tông còn nóng. Cô kéo quần Duy xuống, nắm lấy cc anh, ngón tay siết chặt gốc. Lưỡi cô liếm dọc theo đường gân, rồi nuốt hết phần đầu vào miệng, mút mạnh. Nước bọt Tú Anh nhỏ giọt xuống sàn, tiếng mút ướt át vang lên giữa sân vắng.
Duy nắm tóc cô, đẩy hông về trước. cc anh chui sâu vào họng Tú Anh, khiến cô sặc lên nhưng vẫn nuốt thêm. Miệng cô nóng, lưỡi cuộn quanh. Khi anh rút ra, nước dãi Tú Anh kéo thành sợi dài từ môi xuống cc.
Cô đứng dậy, quay lưng, cúi người chống tay lên ghế. Váy thể thao được kéo lên tận eo. Tú Anh không mặc quần lót. Mông cô trắng, săn chắc, khe mông mở ra dưới ánh đèn. Lỗ hậu nhỏ xíu co lại mỗi khi Duy sờ vào. Anh quỳ xuống, liếm dọc khe mông cô, lưỡi chui vào lỗ hậu, liếm mạnh. Tú Anh rên lên, hai tay bấu chặt thành ghế.
“Đ. em đi,” cô thì thầm.
Duy đứng dậy, cầm cc chĩa vào L. Tú Anh. L. cô ướt nhẹp, nước nhờn chảy ra đùi. Anh đẩy một cái mạnh, cc chui phăng vào tận cùng. Tú Anh há miệng, không thành tiếng. Duy rút ra rồi đâm mạnh lần nữa, da thịt va vào nhau kêu bạch bạch. Mỗi cú thọc đều làm L. cô siết chặt lấy cc anh. Nước dâm Tú Anh bắn tung tóe mỗi khi anh rút gần hết rồi đâm sâu.
Anh nắm hai tay Tú Anh kéo ra sau, dùng dây buộc vợt trói cổ tay cô lại. Sau đó anh đè người lên lưng cô, cc vẫn chui sâu trong L., đâm liên hồi. Tú Anh khóc rống, mồ hôi rơi xuống sàn. L. cô co thắt, nước dâm chảy dài xuống hai quả dái Duy.
Khi anh bắn tinh, tinh dịch đặc sệt bắn đầy vào sâu trong L. Tú Anh. Cô run lên, chân mềm nhũn. Duy rút cc ra, tinh trắng chảy dài ra khỏi L. cô, nhỏ giọt xuống sân pickleball.
Tú Anh quay lại, nhìn anh.
“Em không phải PHỞ,” cô nói, giọng khàn đặc.
“Anh biết.”
Nhưng cc Duy vẫn còn cứng. Anh bế Tú Anh lên, đặt nằm ngửa trên ghế dài, dang rộng hai chân. Lần này anh liếm L. cô, lưỡi chui vào trong, hút nước dâm lẫn tinh dịch. Tú Anh run rẩy, hai tay bấu vào tóc anh. Khi cô ra nước lần nữa, nước dâm bắn vào miệng Duy, anh nuốt hết.
Sau đó họ nằm cạnh nhau trên ghế, thở hổn hển. Tú Anh thì thầm:
“Tuần sau em sẽ mặc váy ngắn hơn.”
Duy không trả lời. Anh chỉ nhìn lên bầu trời Sài Gòn, miệng vẫn còn vị mặn của nước dâm Tú Anh.
Thu gọn
0 góp ý153 soup ngon · 209 phở hot