Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

Cô ấy chỉ đúng một điều

PHỞ
Nam gặp Vy ở khóa đào tạo ba ngày tại Bangkok. Anh bốn mươi ba, đã cưới Ngọc mười bốn năm. Vy ba mươi hai, đến từ chi nhánh Singapore. Ngay tối đầu tiên, trong bữa ăn nhóm, Vy chống cằm nói: “Em thích người biết flirt.” Câu đó khiến Nam ngừng uống nước. Anh nhớ lại những lần nhắn Ngọc “Nhớ em quá” chỉ nhận được “Chiều nhớ đón con.” Những lần anh ôm vợ từ phía sau, hôn lên cổ, Ngọc chỉ cười “Đừng phá, em đang nấu.” Sau bữa tối, hai người cùng thang máy. Vy nhìn Nam qua gương inox: “Anh im dữ vậy?” “Anh đang nghe.” Vy nghiêng đầu: “Hay anh thuộc kiểu hết cưới là hết flirt?” Nam cười, Vy đáp: “Em nghĩ ngược lại. Cưới rồi càng cần. Vì người ta quá dễ quên rằng người nằm bên cạnh mình vẫn là đàn ông hay phụ nữ.” Ngày hôm sau, Vy nhắn cho Nam sau buổi thuyết trình: “Anh đứng trên sân khấu nhìn hấp dẫn hơn lúc ngồi họp nha.” Nam đọc tin, cc trong quần bắt đầu cương cứng. Ngọc đã rất lâu không nói với anh kiểu đó. Tối cuối cùng, cả nhóm lên bar tầng thượng. Gió nóng thổi qua. Nam và Vy đứng riêng ở lan can. Khoảng cách gần đến mức Nam chỉ cần tiến thêm nửa bước là có thể ấn cc vào mông Vy. Vy nhìn anh, ánh mắt như mời gọi. Nam hỏi: “Nếu anh chưa cưới thì sao?” Vy cười: “Thì chắc em đã không đứng cách anh xa thế này.” Câu trả lời khiến cả hai im lặng. Nam nhìn thẳng vào mắt cô, cc căng cứng đến mức đau. Rồi anh lùi lại, về phòng một mình, nhưng suốt đêm không ngủ được vì tưởng tượng Vy quỳ trước mặt anh, miệng ngậm lấy cc anh, liếm từ gốc lên đầu, nuốt sâu đến tận cuống họng. Hai tháng sau, Nam vẫn nhớ Vy. Anh không nhớ cô như một con người thật. Anh chỉ nhớ cách cô nói chuyện, cách cô nhìn anh như muốn bị cởi đồ ngay tại chỗ. Một tối ở nhà, Ngọc đang xếp quần áo. Nam hỏi: “Em có thấy tụi mình lâu rồi không còn tán tỉnh nhau không?” Ngọc cười: “Già rồi còn tán gì nữa?” Nam im. Ngọc nhìn sắc mặt chồng rồi ngừng tay: “Anh thật sự cần chuyện đó hả?” “Ừ.” Ngọc ngồi xuống cạnh anh, tay vô tình chạm vào đùi anh. “Em tưởng anh không quan trọng mấy chuyện đó.” “Anh tưởng em biết anh quan trọng.” Nam nhớ lại buổi tối ở Bangkok. Nếu Vy ở đó, cô sẽ không chỉ nói. Cô sẽ kéo anh vào toilet nam, khóa cửa, kéo khóa quần anh ra, quỳ xuống liếm cc anh một cách thèm thuồng. Cô sẽ đứng dậy, quay lưng lại, vén váy lên, không mặc quần lót, để anh nhét cc vào L. cô từ phía sau, cắm mạnh từng nhát, nghe Vy rên rỉ “Đ. em đi anh ơi.” Có thể cô thậm chí chẳng hợp với anh nếu sống cùng sáu tháng. Cô chỉ tình cờ mang đúng thứ đang thiếu trong hôn nhân của anh. Một ánh mắt. Một câu trêu. Cảm giác được nhìn như một người đàn ông chứ không chỉ là chồng, cha và người trả hóa đơn. Phở đôi khi không ngon hơn Cơm. Chỉ là giữa lúc đang khát một vị nào đó, người ta bắt gặp đúng một tô bốc khói trước mặt. Và trong cơn thèm, rất dễ tưởng rằng mình vừa tìm thấy thứ hoàn hảo.
Thu gọn
Ảnh của Cô ấy chỉ đúng một điều