Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

Cô ấy đến đúng lúc

PHỞ
Khánh bốn mươi mốt tuổi, kiến trúc sư ở Đà Nẵng, cưới My mười bốn năm. My ba mươi chín tuổi, dáng mảnh, da trắng, phong cách nữ tính. Vợ anh vẫn đẹp, vẫn khiến anh muốn ôm mỗi khi nhìn thấy. Nhưng vấn đề không nằm ở ngoại hình. Nó nằm ở cách hai người thể hiện ham muốn. My cần được dẫn dắt. Cô gần như không bao giờ chủ động. Nếu Khánh ôm, cô đáp lại. Nếu anh hôn, cô hôn lại. Nếu anh muốn gần, cô thường đồng ý. Khánh càng lớn tuổi càng nhận ra mình cần cảm giác ngược lại. Anh muốn đôi lúc được một phụ nữ săn đón. Muốn nghe người kia nói thẳng rằng cô muốn anh. Muốn một ánh mắt đủ rõ để anh không phải đoán. My lại rất ngại chuyện đó. Có lần Khánh hỏi: “Em có bao giờ chủ động một lần được không?” My cười: “Em không biết làm mấy chuyện đó.” “Thì cứ làm cái em muốn.” “Anh muốn thì anh làm.” Câu nói ấy không có ý xấu. Nhưng Khánh nghe mãi thành chán. Anh gặp Hân trong một dự án resort ở Hội An. Hân ba mươi ba tuổi, đại diện phía chủ đầu tư. Cô không đẹp theo kiểu My. Hân thấp hơn, tóc ngắn, thân hình đầy đặn và có phong thái rất tự tin. Ngay lần đầu họp, cô đã nhìn Khánh khá lâu rồi nói: “Anh ở ngoài trẻ hơn hình profile.” Khánh cười. “Cảm ơn.” Hân đáp ngay: “Không phải khen xã giao đâu.” Anh khựng lại. Đã rất lâu rồi một phụ nữ không nói với anh như vậy. Những ngày sau, Hân thường xuyên trêu. Khi Khánh xắn tay áo để chỉnh bản vẽ, cô nói: “Anh làm việc kiểu này dễ làm người khác mất tập trung lắm.” Khánh nhìn cô. “Cô đang nói ai?” Hân cười. “Anh đoán đi.” Không có gì quá đáng. Nhưng chính sự trực tiếp đó khiến anh bị kéo vào. Một buổi tối cả nhóm ở lại resort xử lý lỗi thiết kế. Gần mười giờ chỉ còn Khánh và Hân. Hân tháo giày cao gót, ngồi trên ghế sofa xem bản vẽ. Chiếc váy công sở kéo lên một chút khi cô ngồi. Khánh nhìn rồi lập tức quay đi. Hân nhận ra. “Anh ngại em hả?” “Không.” “Vậy sao né mắt?” Khánh cười. “Cô thích làm khó người khác vậy à?” “Chỉ người em thấy thú vị.” Câu nói khiến không khí thay đổi hoàn toàn. Hân không cần chạm vào anh. Cô chỉ nhìn. Nhưng Khánh cảm thấy mình được ham muốn theo đúng cách anh đã thiếu nhiều năm. Lúc rời resort, cả hai đứng cạnh xe. Hân hỏi: “Nếu anh chưa có vợ thì em có cơ hội không?” Khánh nhìn cô. “Cô hỏi nguy hiểm quá.” “Em chỉ hỏi.” Hân tiến gần hơn nửa bước. Không đủ để chạm. Nhưng đủ để Khánh cảm nhận mùi nước hoa trên cổ cô. Trong một khoảnh khắc, anh thật sự muốn hôn cô. Anh lùi lại. “Anh về trước.” Hân không giữ. Chỉ cười: “Ngủ ngon.” Đêm đó Khánh về nhà muộn. My đang ngủ trong chiếc váy ngủ màu trắng, một bên chân lộ khỏi chăn. Khánh nhìn vợ. My vẫn đẹp. Cơ thể quen thuộc ấy vẫn làm anh muốn ôm. Nhưng đầu óc anh lại nhớ ánh mắt của Hân. Anh bắt đầu tự hỏi liệu mình đang thích Hân, hay chỉ thích cách Hân khiến anh cảm thấy về chính mình. Câu trả lời đến vài tuần sau. Trong một cuộc họp khác, Khánh thấy Hân trêu một đồng nghiệp nam gần giống cách cô từng trêu anh. Không quá thân mật. Nhưng rất tự nhiên. Khánh chợt hiểu đó là tính cách của cô. Hân thích flirt. Cô thoải mái với nó. Thứ Khánh tưởng là một sự kết nối hiếm có có thể chỉ là phần tự nhiên trong cách Hân giao tiếp. Tối đó về nhà, anh nói với My: “Anh nghĩ anh biết mình thiếu gì rồi.” My nhìn chồng. “Thiếu gì?” “Cảm giác được em chủ động muốn anh.” My cười ngượng. “Lại chuyện đó.” “Ừ. Nhưng lần này anh nói nghiêm túc.” Khánh kể cho vợ nghe về cảm giác chứ không kể về Hân. Anh nói mình không cần My biến thành một người khác. Chỉ cần hai người tìm một cách để anh cũng được cảm nhận rằng mình đang được khao khát. My im rất lâu. Rồi cô hỏi: “Nếu em không biết làm thì sao?” “Thì mình học cách nói với nhau.” Khánh không biết mọi thứ có thay đổi không. Nhưng anh hiểu Hân chưa chắc là người phụ nữ hợp với mình hơn My. Cô chỉ tình cờ có đúng thứ anh đang thiếu. Phở thường nguy hiểm nhất không phải khi ngon hơn Cơm. Mà khi nó xuất hiện đúng lúc một người đàn ông đang đói đúng một vị. Đêm đó, sau khi Khánh nói rõ điều mình thiếu, My nằm im trên giường. Ánh đèn ngủ vàng nhạt chiếu lên da trắng của cô. Khánh nằm nghiêng, tay vuốt nhẹ dọc sống lưng vợ. My cắn môi, giọng nhỏ: “Anh muốn em làm gì?” “Anh muốn em nói ra. Muốn em chủ động.” My hít sâu. Cô lật người, tay run run đặt lên ngực chồng. Cô hôn Khánh trước, rồi cúi xuống, lưỡi liếm nhẹ núm vú anh. Khánh rên khẽ. My tiếp tục, tay kéo quần lót anh xuống, nắm lấy cc đang cương cứng. Cô liếm dọc thân, rồi ngậm lấy đầu khấc, hút mạnh. Khánh thở dồn, tay bấu vào tóc vợ. My không giỏi, nhưng cô cố gắng. Cô ngậm sâu hơn, lưỡi quấn quanh, tay vuốt nhẹ hai hòn. Khánh cắn chặt răng, hông nhấp nhẹ vào miệng vợ. My rên trong cổ họng, nước bọt chảy ra khóe miệng. Cô rút ra, liếm môi, rồi cưỡi lên người chồng. Tay cô run run cầm cc, đưa vào giữa hai chân mình. Khánh cảm nhận được sự ẩm ướt của âm hộ vợ khi cc từ từ chui vào. My rên lên, ngồi xuống hết, để cc chui sâu vào trong mình. Cô bắt đầu nhún, hai tay bấu vào ngực chồng, nhịp nhún ngày càng mạnh. Mỗi lần ngồi xuống, âm hộ cô siết chặt lấy cc, nước dâm chảy ra dọc thân. Khánh nắm chặt hông vợ, đẩy mạnh từ dưới lên. My rên lớn, đầu ngả ra sau, tóc dài tung bay. Cô nhún nhanh hơn, hai vú lay động trước ngực. Khánh ngồi dậy, ngậm lấy một bên vú, tay bóp mạnh bên kia. My rên rỉ, tay ôm chặt đầu chồng, nhún mạnh đến mức giường kêu ken két. Cuối cùng, My run lên, âm hộ siết chặt, nước dâm phun ra ướt đẫm đùi chồng. Khánh cũng xuất tinh mạnh mẽ, tinh dịch bắn sâu vào trong tử cung vợ. My gục xuống ngực chồng, thở hổn hển, tay vẫn run run vuốt ve ngực anh. Sáng hôm sau, My tỉnh dậy sớm. Cô nhìn chồng đang ngủ, cắn môi. Cô cúi xuống, tay nhẹ nhàng vuốt ve cc chồng qua quần. Khánh mở mắt, thấy vợ đang liếm môi, ánh mắt đầy ham muốn. My thì thầm: “Em muốn thử lần nữa.”
Thu gọn
Ảnh của Cô ấy đến đúng lúc