Cô ấy không muốn thắng bằng điểm số
PHỞSân pickleball Đà Lạt vắng hoe sau mười giờ đêm. Đèn cột cao chiếu xuống mặt sân nhựa, bóng hai người đổ dài. Đăng Khoa bốn mươi tư tuổi, cơ thể còn dẻo dai sau mười sáu năm cưới vợ, đang đứng bên Khánh Thi ba mươi tuổi. Thi mặc áo thể thao ôm sát, mồ hôi thấm qua lớp vải mỏng, để lộ đường cong ngực đầy và eo nhỏ. Mỗi khi cô nhảy lên đỡ bóng, hai chân dài săn chắc co duỗi mạnh mẽ.
Thi đánh máu lửa. Cô cười toe toét mỗi khi ghi điểm:
“Anh theo kịp em không?”
Khoa cười lại, nhưng trong đầu anh đã bắt đầu hình dung những thứ khác. Những buổi tập riêng. Tiếng thở dốc của Thi khi cô chạy. Cách da thịt cô nóng bỏng dưới lớp áo mồ hôi. Anh biết mình đang THÈM cô. Không phải vì vợ anh xấu. Mà vì Thi là mới. Là lạ. Là thứ anh chưa từng chạm vào.
Trận đấu kết thúc. Thi thắng. Cô rủ Khoa ở lại tập thêm. Sân vắng dần. Hai người ngồi nghỉ bên hàng ghế cuối. Thi quay sang:
“Anh thích đánh với em hay thích em?”
Khoa nhìn thẳng vào mắt cô. “Cả hai.”
Thi đứng dậy, bước sát lại. Mùi mồ hôi và nước hoa thể thao của cô xộc vào mũi anh. Cô kéo Khoa đứng lên, đẩy anh ngồi xuống ghế, rồi ngồi lên đùi anh, hai chân dang rộng. Váy ngắn của Thi xắn lên cao, để lộ phần da rám nắng mịn màng.
Cô hôn anh. Lưỡi Thi nóng bỏng, quấn lấy lưỡi Khoa. Tay cô luồn vào trong quần anh, nắm lấy CC đang cương cứng. Da tay cô ấm và chắc chắn. Cô vuốt lên xuống mạnh mẽ, ngón cái xoa nhẹ đầu khấc.
Khoa rên lên, tay anh luồn dưới áo Thi, nắm chặt hai bên ngực đầy đặn. Ngón tay anh vuốt qua lớp áo lót mỏng, xoa nhẹ nhũ hoa đang cứng lại. Thi rên khẽ trong miệng anh, hông nhún theo nhịp tay anh.
Thi kéo khóa quần Khoa xuống, CC bật ra. Cô đứng lên, kéo quần ngắn và quần lót xuống một bên, để lộ khe ẩm ướt. Cô ngồi xuống, nắm lấy CC anh, xoa nhẹ lên môi dưới, rồi từ từ ngồi xuống. CC Khoa từ từ chui vào trong L. Thi, sâu dần.
Hai người rên lên cùng lúc. Thi siết chặt hai chân quanh hông Khoa, nhún lên xuống mạnh mẽ. Tiếng da thịt va chạm vang lên trong sân vắng. Mỗi lần Thi ngồi xuống sâu, Khoa cảm nhận được độ nóng và chặt chẽ của L. cô. Tay anh nắm chặt hông Thi, đẩy mạnh lên.
Thi nghiêng đầu ra sau, miệng há ra, để Khoa hôn lên cổ, cắn nhẹ da thịt. Cô rên rỉ:
“Anh… mạnh hơn…”
Khoa tăng tốc độ, từng cú thúc mạnh mẽ. Thi run lên, cơ thể siết chặt lấy anh khi cô đạt cực khoái. Nước dịch cô tiết ra nhiều hơn, tràn ra ngoài, chảy dọc đùi. Khoa cũng sắp đến giới hạn. Anh rên lên, đẩy sâu lần cuối cùng, phóng tinh vào trong L. Thi.
Hai người ôm chặt lấy nhau, thở hổn hển. Thi nhìn Khoa, cười khẽ.
“Em thích anh thật. Chính vì vậy em không muốn làm PHỞ.”
Cô đứng dậy, mặc lại quần, thu vợt và bỏ về. Khoa ngồi lại trên sân trống, CC vẫn còn ướt nhẹp, tinh dịch của anh và dịch của Thi dính trên da thịt. Lần đầu tiên, anh hiểu rõ ràng: THÈM muốn không nguy hiểm nhất khi người phụ nữ quá đẹp. Nó nguy hiểm khi người đàn ông biến một người thật thành “của lạ”, chỉ vì anh chưa chịu nhìn xa hơn cái body bốc lửa đang đứng trước mặt.
Thu gọn
0 góp ý88 soup ngon · 102 phở hot