Cô đồng nghiệp mới biết đúng thứ anh thiếu
PHỞVinh bốn mươi mốt tuổi, làm quản lý vận hành cho một công ty logistics ở Los Angeles.
Anh cưới Ly mười bốn năm.
Ly ba mươi chín.
Đẹp.
Rất đẹp.
Cô tập gym đều, thân hình săn chắc, thích váy ôm, cuối tuần vẫn trang điểm nhẹ ngay cả khi chỉ đi ăn cùng gia đình.
Vinh chưa bao giờ nghĩ vợ mình kém hấp dẫn.
Nhưng giữa hai người đã mất một thứ.
Flirt.
Ly gần như không bao giờ trêu chồng.
Không nhắn những câu làm anh đỏ mặt.
Không chủ động kéo anh lại hôn giữa ban ngày.
Nếu Vinh nói:
“Anh nhớ em.”
Ly thường trả lời:
“Nhớ ghé mua sữa.”
Nếu anh từ phía sau ôm eo cô trong bếp, Ly sẽ cười:
“Để em nấu.”
Không lạnh lùng.
Không khó chịu.
Chỉ quá quen.
Vinh từng nghĩ đàn ông ngoài bốn mươi mà còn cần những thứ đó thì hơi trẻ con.
Cho đến khi công ty tuyển Mai.
Mai ba mươi hai tuổi.
Làm bên sales.
Cô nhỏ người, dáng thể thao, thường đi gym sau giờ làm.
Không đẹp hơn Ly.
Nhưng có một kiểu chủ động rất rõ.
Một chiều, Vinh vừa họp xong.
Mai đứng ngoài cửa, nhìn anh rồi nói:
“Anh mặc sơ mi trắng nhìn nguy hiểm ghê.”
Vinh cười.
“Nguy hiểm gì?”
“Kiểu làm người ta khó tập trung.”
Cô nói như đùa.
Nhưng ánh mắt không hoàn toàn đùa.
Vinh thấy một cảm giác chạy dọc sống lưng.
Đã lâu không ai nói với anh kiểu đó.
Vài hôm sau, Mai rủ vài người trong công ty đi gym.
Vinh cũng đi.
Sau buổi tập, cả nhóm tản ra.
*****
Vinh ngồi trong xe, màn hình điện thoại vẫn sáng lên với tin nhắn của Mai. Anh đọc lại hai lần trước khi gõ trả lời: "Đang trên đường về. Em đã về chưa?"
Mai trả lời ngay: "Vừa tắm xong. Anh về tới nhắn em một tiếng nhé."
Vinh cắn môi dưới. Anh biết mình đang chơi với lửa, nhưng ngón tay vẫn gõ tiếp: "Anh đang nghĩ đến em trong chiếc váy xanh hôm nay."
Tin nhắn được gửi đi. Không có dấu ba chấm. Rồi Mai trả lời: "Em cũng đang nghĩ đến anh. Đang nằm trên giường, chỉ mặc áo lót và quần lót. Tay em đang vuốt ve đùi mình, tưởng tượng là tay anh."
Vinh cứng ngắc trong quần. Anh dừng xe bên đường, tay run run khi gõ: "Em đang làm gì?"
"Em đang chạm vào ngực mình. Núm vú em cứng quá. Anh muốn sờ không?"
Vinh nuốt nước bọt, cc anh căng cứng đến mức đau. Anh gõ nhanh: "Muốn. Muốn sờ. Muốn liếm. Muốn cắn."
Mai trả lời: "Em đang kéo quần lót xuống. L. em ướt quá. Ngón tay em đang chạm vào lỗ L. Anh muốn nghe em rên không?"
Vinh không trả lời được nữa. Anh chỉ ngồi đó, thở dốc, nhìn màn hình, cc nhảy trong quần khi tưởng tượng Mai đang cởi đồ, ngón tay cô đang chạm vào L. mình.
Hôm sau, công ty vắng vẻ sau giờ làm. Vinh ở lại muộn để hoàn tất báo cáo. Mai cũng ở lại. Cô bước vào phòng anh, đóng cửa lại, khóa chốt.
"Anh vẫn nghĩ đến tin nhắn hôm qua không?" Mai hỏi, giọng khàn khàn.
Vinh đứng dậy. "Có."
Mai bước lại gần. "Em cũng vậy." Cô nắm lấy cổ tay anh, kéo tay anh đặt lên ngực mình. "Sờ đi. Em không mặc bra hôm nay."
Vinh sờ được núm vú Mai qua lớp áo mỏng. Cô rên khẽ. "Cứng quá phải không? Em cứng vì nghĩ đến anh suốt đêm."
Anh bóp mạnh hơn. Mai cắn môi, tay cô luồn xuống dưới, nắm lấy cc Vinh qua quần. "Cứng quá. Anh muốn Đ. em ngay tại đây không?"
Vinh đẩy Mai nằm sấp lên bàn làm việc. Anh kéo váy cô lên, kéo quần lót xuống. L. Mai ướt nhẹp, nước nhờn chảy dài xuống đùi. Anh thả cc ra, cọ dọc khe mông cô trước khi đẩy mạnh một cái.
Mai há miệng. Anh Đ. mạnh, bàn tay kia luồn xuống dưới chạm vào núm vú Mai. Cô run lên, L. siết chặt lấy cc anh.
"Em muốn bị anh Đ.," Mai rên rỉ qua kẽ ngón tay. "Muốn bị anh bắn tinh đầy L."
Vinh càng lúc càng mạnh, tiếng da thịt va chạm vang vọng trong phòng. Mai lên đỉnh trước, toàn thân run rẩy, L. siết chặt. Vinh cũng không kìm được, bắn tinh đầy vào sâu bên trong Mai.
Sau khi xong, Mai vẫn nằm đó, thở hổn hển. "Mai mốt... em vẫn muốn anh."
Vinh nhìn cô, mồ hôi chảy dài trên thái dương. Anh biết mình vừa bước qua một lằn ranh. Nhưng thay vì hối hận, anh chỉ cảm thấy cơ thể mình vẫn còn nóng ran và thèm muốn hơn bao giờ hết.
Thu gọn
0 góp ý256 soup ngon · 319 phở hot