Cô gái không thích làm mọi thứ trên giường
PHỞĐạt ba mươi chín tuổi, làm giám đốc sáng tạo cho một công ty quảng cáo ở Sài Gòn.
Anh cưới Phương được mười hai năm.
Phương ba mươi tám tuổi, giáo viên yoga.
Cô có thân hình đẹp đến mức nhiều học viên nữ hỏi cô tập bao lâu mới được như vậy.
Eo nhỏ, lưng thẳng, chân dài, cách ăn mặc nữ tính.
Đạt chưa từng hết thấy vợ hấp dẫn.
Nhưng đời sống thân mật của họ có một giới hạn rất rõ.
Phương chỉ thích mọi thứ xảy ra trong phòng ngủ.
Với cô, nơi thân mật phải là nơi riêng tư và an toàn.
Đạt lại có trí tưởng tượng mạnh.
Anh làm nghề sáng tạo, đầu lúc nào cũng đầy kịch bản.
Có khi nhìn vợ mặc váy đi tiệc về, anh muốn giữ nguyên bộ váy ấy và kéo cô lại ngay ở sofa.
Có hôm hai người đi resort, anh muốn thử một đêm ở ban công kín đáo, nghe tiếng biển phía ngoài.
Phương luôn từ chối.
“Em không thoải mái.”
Đạt chưa bao giờ ép.
Nhưng mỗi lần nghe câu đó, một phần tưởng tượng trong anh lại bị gấp lại.
Sau nhiều năm, anh thôi không nói.
Rồi công ty có Linh Chi.
Ba mươi mốt tuổi.
Copywriter mới.
Chi không đẹp kiểu hoàn hảo.
Cô có mái tóc ngắn, miệng cười rộng, thích mặc sơ mi oversize với váy ngắn.
Điều làm Đạt chú ý lại là đầu óc của cô.
Trong một buổi brainstorm cho chiến dịch khách sạn, cả nhóm phải nghĩ ý tưởng về sự hấp dẫn.
Chi nói:
“Em thấy sexy nhất là lúc mọi thứ xảy ra ở chỗ không được chuẩn bị để sexy.”
Một đồng nghiệp hỏi:
“Ví dụ?”
Chi cười:
“Thang máy. Bếp. Ghế sau xe. Hành lang khách sạn. Không nhất thiết phải làm gì hết. Chỉ cần cảm giác có thể xảy ra.”
Cả phòng cười.
Đạt không.
Anh nhìn cô.
Chi vừa nói đúng thứ anh từng cố giải thích với Phương suốt nhiều năm.
Không phải anh cần sex ở mọi nơi.
Anh cần cảm giác chuyện thân mật không bị nhốt trong một căn phòng cố định.
Sau hôm đó, Đạt bắt đầu chú ý đến Chi nhiều hơn.
*****
Đạt ngồi trong phòng họp, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên gương mặt Linh Chi. Cô đang gõ phím, đôi chân trần duỗi dài dưới bàn. Mỗi lần cô nhấp chuột, vai áo sơ mi rộng của cô hơi xê dịch, để lộ phần da mịn ở xương quai xanh. Đạt cố gắng tập trung vào màn hình, nhưng trí óc anh lại quay về đêm hôm trước.
Trong thang máy khách sạn Hà Nội, Linh Chi đứng sát anh. Gương phản chiếu từ nhiều góc độ, cho thấy đường cong eo cô dưới lớp váy ngắn. Khi thang máy dừng giữa chừng, cô quay sang, ánh mắt lấp lánh. Đạt nhớ rõ khoảnh khắc ấy: tim anh đập mạnh, hơi thở của Linh Chi gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi xà phòng trên da cô. Anh muốn bước tới, ấn cô vào thành thang, kéo váy cô lên và sờ vào đùi trần. Nhưng anh đã bước ra trước.
Bây giờ, trong phòng họp, Linh Chi ngẩng lên, cười.
"Anh Đạt, anh đang nghĩ gì mà mặt đỏ thế?"
Đạt nuốt nước bọt.
"Chỉ là... ý tưởng cho chiến dịch."
Cô nghiêng đầu, nhìn anh chằm chằm.
"Hay là anh đang nghĩ đến cái thang máy hôm nọ?"
Đạt không trả lời. Linh Chi đứng dậy, đi vòng qua bàn, dừng lại ngay bên anh. Cô đặt tay lên vai anh, ngón tay xoa nhẹ qua lớp vải sơ mi.
"Em không ngại đâu," cô thì thầm. "Nếu anh muốn thử lại."
Đạt đứng lên. Hai người đứng sát nhau, hơi thở hòa quyện. Linh Chi ngẩng mặt lên, môi cô hơi hé. Đạt cúi xuống, hôn cô. Môi anh chạm vào môi cô, lưỡi anh luồn vào miệng cô, nếm vị trà chanh cô vừa uống. Linh Chi rên khẽ, tay cô vuốt dọc lưng anh, kéo anh sát hơn.
Cô đẩy anh ngồi xuống ghế, rồi ngồi lên đùi anh, hai chân dang rộng. Váy cô xắn lên, để lộ quần lót ren mỏng. Đạt đặt tay lên đùi cô, xoa mạnh, cảm nhận da cô nóng ran. Linh Chi cọ sát háng vào đùi anh, cảm giác cứng ngắc của cc anh chạm vào lớp vải mỏng của cô.
"Ở đây sao?" Đạt hỏi, giọng khàn đặc.
"Ở đây cũng được," Linh Chi đáp, tay cô kéo khóa quần anh xuống. cc anh bật ra, cứng ngắc, đầu khấc ướt nhẫy. Linh Chi nắm lấy, vuốt lên xuống vài cái, rồi đứng dậy, kéo quần lót sang một bên. Cô ngồi xuống, để cc anh chui vào L. cô. L. cô ướt át, siết chặt lấy cc anh khi cô từ từ ngồi xuống hết cỡ.
Đạt rên lên, tay ôm chặt hông Linh Chi. Cô nhún lên xuống, từng nhịp chậm rãi, để Đạt cảm nhận rõ từng centimet cc anh chui vào sâu trong L. cô. Tiếng da thịt va chạm vang lên trong phòng họp vắng. Linh Chi cúi xuống, hôn Đạt, lưỡi hai người quấn lấy nhau trong khi cô tiếp tục nhún.
"Anh thích không?" Linh Chi hỏi, giọng thở hổn hển.
"Thích," Đạt đáp, tay anh luồn vào dưới áo cô, bóp mạnh vú cô. Ngón tay anh véo nhẹ nhũ hoa, khiến Linh Chi rên to hơn. Cô tăng tốc độ, háng cô đập mạnh xuống đùi anh, L. cô siết chặt lấy cc anh mỗi khi cô ngồi xuống hết.
Đạt cảm thấy sắp xuất tinh. Anh nắm chặt hông Linh Chi, đẩy cô xuống mạnh hơn. cc anh đâm sâu vào L. cô, phun tinh vào sâu trong tử cung cô. Linh Chi run lên, L. cô co thắt, nước L. cô chảy ra, ướt át đùi anh.
Hai người ngồi yên một lúc, thở hổn hển. Linh Chi ngẩng mặt lên, cười.
"Em nói đúng không? Không cần giường cũng được."
Đạt gật đầu. Anh vẫn còn trong Linh Chi, cc anh chưa mềm hẳn. Linh Chi nhún nhẹ, khiến Đạt rên lên.
"Lần sau," cô thì thầm, "thử ở bếp. Hoặc hành lang. Hoặc bất cứ đâu anh muốn."
Đạt nhìn cô, cảm giác trống rỗng trong anh đã được lấp đầy một phần. Nhưng anh biết, khi về nhà, Phương vẫn sẽ nói "Vào phòng đi anh." Và anh sẽ phải quyết định: giữ nguyên ranh giới an toàn với vợ, hay tiếp tục khám phá với Linh Chi.
Câu chuyện chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu.
Thu gọn
0 góp ý299 soup ngon · 172 phở hot