Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

Cô thực tập sinh chọn người để trêu

PHỞ
Sophie hai mươi bốn tuổi, thực tập sinh mới của một agency quảng cáo ở Los Angeles. Ngay tuần đầu, cô đã khiến cả office chú ý. Sophie trẻ, đẹp, dáng cao, eo nhỏ, thích mặc váy công sở ngắn với blazer rộng hoặc áo ôm đơn giản. Cô nói chuyện mạnh dạn, cười lớn, không có vẻ rụt rè của người mới. Điều nguy hiểm nhất là cô biết mình hấp dẫn. Nhưng Sophie không flirt với tất cả mọi người. Cô chỉ thích trêu Daniel. --- Daniel ba mươi tám tuổi, creative director, đã có gia đình. Anh không trực tiếp đánh giá kỳ thực tập của Sophie, nhưng hai người thường làm chung campaign. Ngày đầu tiên Sophie mang mockup vào phòng anh, Daniel chỉ nói: "Để trên bàn đi." Cô đặt xuống rồi hỏi: "Anh không nhìn à?" "Nhìn gì?" "Mockup." Daniel ngẩng lên, bắt gặp nụ cười của cô. Từ đó Sophie biết mình đã tìm được người để trêu. Cô thường đứng cạnh bàn anh lâu hơn cần thiết, cúi xuống chỉ chi tiết trên màn hình, đôi lúc vô tình chạm vào vai anh rồi coi như không có gì. Có lần cô đứng sau lưng anh, nghiêng người qua để chỉ một dòng chữ, ngực áp sát vào vai anh hơn mức cần thiết, hơi thở phả nhẹ lên tai anh. Daniel hiểu trò chơi đó. Và anh cũng hiểu chính mình đang mê cô. Trong office, vài người gọi Sophie là PHỞ mới của team. Daniel ghét cách gọi đó, nhưng trong đầu anh vẫn có cảm giác tương tự. Sophie là thứ mới. Không có hóa đơn, con cái hay những cuộc tranh cãi cũ. Chỉ có nước hoa, tiếng cười và cảm giác khó đoán xem lần tới cô sẽ làm gì. --- Một chiều cả nhóm ở lại dựng concept cho khách hàng. Gần chín giờ, chỉ còn Daniel và Sophie trong studio. Cô thay chiếc blazer bằng áo tank top vì nóng, ngồi trên mép bàn nhìn anh chỉnh ảnh. "Anh Daniel." "Gì?" "Anh có bao giờ nghĩ tới chuyện hôn em không?" Daniel dừng chuột. Sophie vẫn nhìn anh rất bình thản. Anh đứng dậy. "Em không nên hỏi vậy." "Nhưng anh chưa trả lời." Daniel bước tới. Khoảng cách giữa hai người thu ngắn rất nhanh. Sophie không lùi. Anh đặt tay lên cạnh bàn, gần hông cô nhưng không chạm. "Có." Sophie mỉm cười. "Em biết." Cô nghiêng người, chủ động hôn anh trước. Chỉ vài giây. Nhưng nụ hôn đó không hề nhạt. Miệng cô mềm, môi dưới hơi đầy, cắn nhẹ môi anh trước khi lùi ra. Cô rời đi rất nhanh—cố ý. Kiểu rút lui của người biết mình vừa đặt một quả bom và muốn đứng xa xem anh cháy. Daniel ngạc nhiên. "Vậy thôi?" Sophie nhảy xuống khỏi bàn. "Em muốn biết anh có dám không." "Rồi giờ sao?" Cô khoác blazer lại. "Giờ em biết rồi." Daniel nhìn cô, vừa tức vừa bị cuốn vào. Sophie bước tới cửa rồi quay lại. "Em thích được các anh mê. Nhưng em chưa chắc muốn lấy chồng người ta." Cô kéo cửa. Còn chưa tới ba giây sau, tiếng cửa khóa vang lên. Sophie quay người lại, chưa kịp hỏi thì Daniel đã ở ngay trước mặt. Anh cao hơn cô cả cái đầu, và lúc này anh dùng chiều cao ấy để ép cô vào cánh cửa. "Em tưởng nói xong là đi được à?" Giọng anh khàn hơn bình thường. Sophie không sợ. Mắt cô sáng lên, đúng kiểu người chơi trò chơi đang thắng. "Anh định làm gì?" "Trả lời câu hỏi của em." Anh hôn cô lần nữa—lần này không phải kiểu chủ động nhẹ nhàng của cô. Daniel đè môi lên, cắn kéo môi dưới của cô, lưỡi đẩy vào miệng cô trực tiếp. Sophie khựng lại chỉ một nhịp, rồi đáp trả. Cô vòng tay quanh cổ anh, kéo anh xuống sát hơn nữa. Nước bọt và hơi thở gấp hòa vào nhau. Daniel luồn tay sau gáy cô, bàn tay to giữ lấy đầu cô, nghiêng sang một bên để hôn sâu hơn. Tay kia anh vuốt xuống hông cô, qua lớp váy công sở mỏng rồi nắm chặt vào mông cô. Sophie rên khẽ trong miệng anh. "Ừm..." Cô cắn môi anh rồi rời ra, mắt nhìn thẳng, "Tưởng anh không dám chứ." Daniel nhìn cô, ánh mắt không còn là ánh mắt của giám đốc sáng tạo đang duyệt concept nữa. Anh là đàn ông bị đẩy tới giới hạn. "Tối nay em có bạn trai không?" "Có thì sao?" "Thì tôi dừng lại." Sophie cười, đưa tay vuốt qua hàm râu nhẹ của anh. "Em có KPI cho kỳ thực tập này. Và tối nay em muốn đạt chỉ tiêu." Daniel không hỏi thêm. Anh đẩy Sophie quay người về phía cửa, một tay giữ eo, tay còn lại luồn xuống gấu váy cô từ phía sau. "Đứng yên." Sophie chống tay lên mặt kính cửa, nhìn thấy bóng hai người phản chiếu mờ mờ. Cô đang mặc váy chữ A ngắn trên gối, áo tank top ôm sát không áo ngực—chi tiết mà cô biết rõ Daniel sẽ thấy khi đứng sau lưng cô. Đúng vậy. Anh thấy rồi. Daniel luồn tay vào trong đùi cô, kéo váy lên. Da cô trắng, mát, và anh cảm nhận được ngay lớp vải mỏng của quần lót. "Em mặc thế này đến công ty?" "Để dành cho lúc cần." "Em chắc là cần bây giờ?" Sophie đẩy hông ra sau, áp mông vào phần cứng đang căng dần trong quần anh. "Anh cứ thử đi rồi biết." Daniel kéo quần lót cô sang một bên. Ngón tay anh lướt qua khe L. của cô—ướt sũng. "Chết tiệt..." anh lầm bầm. "Anh đừng ngạc nhiên. Em bị kích thích từ lúc anh cúi xuống sửa logo cho em lúc chiều." Daniel không trả lời. Anh đẩy một ngón tay vào trong L. cô, rồi hai ngón—cô cong lưng, trán áp vào cửa kính, rên rỉ khe khẽ. "Nhanh thế này..." anh nói, cảm nhận cô bóp chặt quanh ngón tay. "Vì em nghĩ về anh cả buổi tối." Daniel rút tay ra, lau nhanh vào đùi cô, rồi kéo khóa quần. Anh không cởi hẳn, chỉ kéo đủ để lấy ra. cc anh đã cương cứng, đầu hơi ướt. Anh đẩy vào từ phía sau, không chậm rãi. Một hơi thở dài bật ra từ cả hai người cùng lúc. Sophie kêu lên, móng tay cào nhẹ lên cửa kính khi anh lấp đầy L. cô. "Ôi..." cô thở dốc. Daniel nắm chặt hông cô, kéo cô về phía anh từng nhịp thật sâu. Anh nhìn phần thân anh ra vào trong cô—cảnh tượng khiến anh mất kiểm soát hoàn toàn. "Em biết mình đang làm gì không?" "Biết. Em đang đạt KPI." Daniel cười khàn, cúi xuống hôn lên gáy của cô, cắn nhẹ vành tai. "Ngày mai ra kia em còn nói chuyện hay không?" "Đó là chuyện của ngày mai." Sophie đẩy hông ngược lại, đón anh sâu hơn. "Bây giờ anh tập trung vào việc của anh đi." Cô bóp chặt quanh anh theo từng nhịp, và Daniel nghiến răng chịu đựng. Anh muốn kéo dài, nhưng mỗi tiếng rên của cô, mỗi lần cô siết lại khiến anh gần hơn. Anh luồn tay xuống phía trước, tìm thấy hạt nhạy cảm của cô và xoa tròn. Sophie lập tức phản ứng—hông xô tới lui loạn nhịp, tiếng rên không còn kìm được nữa. "Anh Daniel... em sắp..." "Cùng anh." Daniel tăng tốc, vài nhịp cuối thô bạo hơn, sâu hơn. Sophie run rẩy, ép sát vào anh khi cơn cao trào vỡ ra—cô kêu nhẹ, cắn mu bàn tay để giữ tiếng không vọng ra hành lang. Cảm giác cô co thắt quanh anh là giọt cuối. Daniel gồng người, đẩy sâu một lần cuối rồi giải phóng bên trong cô, kéo dài từng nhịp run. Cả hai đứng yên trong vài giây. Chỉ còn tiếng thở nặng nhọc trong studio tối. Sophie là người cười trước. "Hết hồn chưa?" Daniel rút ra, kéo quần lại. Anh với tay lấy khăn giấy trên bàn đưa cho cô. "Em đi trước đi. Tôi ở lại dọn dẹp." Sophie kéo váy xuống, quay lại nhìn anh với ánh mắt sáng quắc. "Tuần sau còn buổi duyệt concept với khách nữa. Em sẽ mặc váy dài hơn." Daniel nhìn cô, khóe miệng nhếch. "Đừng có mà dài quá." Cô cười, bước ra cửa, để mùi nước hoa lẫn mùi của cả hai người phía sau. --- Sau hôm đó, mọi thứ không trở lại bình thường. Daniel vẫn ngồi đúng vị trí đó, duyệt đúng những file đó, nhưng mỗi lần Sophie bước vào phòng anh trái tim anh lại treo ngược. Cô không né tránh—ngược lại cô còn chủ động hơn. Những lúc cả nhóm đi ăn trưa, cô ngồi đối diện anh, chân khẽ chạm chân anh dưới bàn, mặt vẫn tươi tỉnh nói chuyện chiến dịch với mọi người. Có lần giữa giờ làm, khi văn phòng vắng, cô vô tình đi ngang bàn anh và đặt một tờ ghi chú nhỏ: "Tối nay anh có họp với khách không? Nếu không, em mượn phòng meeting số 2 lúc 6h30." Daniel xé tờ giấy, bỏ vào túi. Sáu giờ rưỡi tối hôm đó, anh mở cửa phòng meeting. Sophie ngồi trên bàn họp, chân vắt chéo. Váy cô hôm nay ngắn hơn mọi ngày. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh và từ từ bỏ đôi giày cao gót xuống sàn. Daniel khóa cửa. Lần này anh không cần cô phải đạt KPI. Lần này anh tự mình đạt trước. Họ làm tình trên bàn họp, trên ghế xoay (suýt ngã), và lần cuối cùng—Daniel đè Sophie lên tường sau cánh cửa đã khóa, tay giữ chặt hông cô, hôn cô đến nghẹt thở khi cả hai cùng đạt cực khoái. Cô mặc váy xếp ly nghe nói là mua từ một tiệm vintage ở Melrose. Màu be. Và sau hôm đó Daniel nhìn bất kỳ chiếc váy màu be nào ngoài phố cũng thấy chạnh lòng. --- Sophie kết thúc kỳ thực tập. Cô nhận offer từ một agency lớn hơn. Buổi chiều cuối cùng, cô đến phòng Daniel—không phải để xin chữ ký đánh giá. Cô đặt lên bàn anh một tấm thiệp. Bên trong chỉ có một dòng chữ viết tay: "PHỞ ngon nhất là khi ăn tại chỗ. Nhưng nếu mang đi, nó vẫn ngon." "Cảm ơn anh vì một học kỳ khó quên." "— S." Daniel cầm tấm thiệp, không nói gì. Sophie đứng ở cửa, nhìn anh một lần cuối. "Anh đừng lo. Em sẽ không gọi điện, không nhắn tin, không inbox." "Nhưng nếu một ngày nào đó anh đi ngang qua một quán ăn nào đó và thấy em ngồi một mình..." Cô nháy mắt. "... anh biết em luôn sẵn sàng phục vụ." Cô đóng cửa lại. Tiếng giày cao gót của cô vang dọc hành lang rồi nhỏ dần. Daniel ngồi đó một mình, cầm tấm thiệc trên tay. Ngoài cửa sổ tầng bốn, Los Angeles đang chìm trong nắng chiều. Và trong đầu anh, mùi nước hoa của cô vẫn còn dính trên ghế, trên bàn, trên da anh—như thể chỉ mới hôm qua. PHỞ ngon nhất là khi ăn tại chỗ. Và Daniel chưa từng cảm thấy đói đến thế trong đời.
Thu gọn
Ảnh của Cô thực tập sinh chọn người để trêu