Anh thèm em từ buổi họp đầu tiên
THÈMKhải bốn mươi sáu tuổi, điều hành một công ty logistics ở Orange County. Anh đã quen với những buổi họp đầy số liệu, hợp đồng và những người nói chuyện bằng giọng đều đều.
Rồi Diễm bước vào.
Cô ba mươi tư tuổi, đại diện một công ty đối tác mới. Diễm mặc màu kem, bên trong là áo lụa ôm gọn, tóc dài buộc thấp. Cô nói chuyện sắc, nhanh, không hề e dè trước ban giám đốc toàn đàn ông.
Khải chú ý cô ngay buổi đầu.
Không phải chỉ vì đẹp.
Anh thích cách cô nhìn thẳng khi tranh luận.
Ba tháng sau, hai công ty làm việc với nhau gần như mỗi tuần. Khải bắt đầu mong tới những buổi Diễm xuất hiện. Có lần cô ngồi đối diện, nghiêng người chỉ một con số trên tài liệu, mùi nước hoa thoáng qua đủ khiến anh mất tập trung vài giây.
Anh biết mình THÈM cô.
Nhưng Khải không dùng vị trí của mình để gây áp lực. Diễm không phải nhân viên anh. Cô là đối tác, đủ bản lĩnh để đứng dậy khỏi bàn nếu không thích bất cứ điều gì.
Có lẽ chính điều đó làm anh càng bị hút.
Sau một bữa tối ký xong hợp đồng, mọi người lần lượt ra về. Khải và Diễm đứng lại ngoài ban công nhà hàng chờ xe.
Diễm hỏi:
“Anh nhìn em kiểu đó mấy tháng rồi, anh tưởng em không biết sao?”
Khải khựng lại.
“Kiểu nào?”
Diễm bước gần hơn một chút.
“Kiểu đàn ông đang cố tỏ ra chuyên nghiệp.”
Khải bật cười, nhưng giọng thấp xuống.
“Vậy em muốn anh nói thật?”
Cô không trả lời, chỉ nhìn anh.
Khoảng cách lúc đó chỉ còn đủ cho cả hai nghe hơi thở nhau. Khải đưa tay chạm rất nhẹ vào cánh tay Diễm, dừng lại như chờ cô quyết định.
Diễm không tránh.
Anh cúi xuống hôn cô.
Nụ hôn chỉ kéo dài vài giây nhưng đủ làm mọi thứ ba tháng qua bật tung.
Khi tách ra, Khải nói khẽ:
“Anh THÈM em từ lâu.”
Diễm cười, môi vẫn còn sát anh.
“Em biết.”
Khải tưởng câu sau sẽ là một lời mời.
Nhưng cô lùi lại.
“Biết không có nghĩa là em sẽ làm người bí mật của anh.”
Câu đó khiến Khải đứng yên.
Diễm lên xe trước, để anh lại trên vỉa hè với cảm giác vừa được nếm đúng thứ mình THÈM rồi bị lấy khỏi tay ngay lập tức.
Sáng hôm sau cô gửi lịch họp mới như chưa có chuyện gì.
Không nhắc nụ hôn.
Không nhắc câu anh đã nói.
Khải nhìn tên cô trên màn hình rồi hiểu rằng có những thứ càng không được sở hữu, người ta càng THÈM lâu hơn.
*****
Diễm không đi ngay. Cô quay lại, nắm tay áo Khải kéo anh vào bóng tối sau cột nhà hàng. Hai người đứng sát nhau, hơi thở dồn dập.
“Anh muốn em đúng không?” Diễm hỏi, tay cô đã luồn xuống dưới thắt lưng Khải, chạm vào chỗ cc anh đang cứng ngắc.
Khải rên khẽ khi ngón tay Diễm vuốt dọc theo đường viền cc qua lớp vải quần. Anh đẩy cô vào tường, tay kéo mạnh xé nút áo lụa ra. Hai bầu vú Diễm bật ra, núm vú cứng ngắc dưới ánh đèn vàng.
Khải cúi xuống, miệng hút lấy một bên vú, lưỡi liếm vòng tròn quanh núm, răng cắn nhẹ. Tay anh kéo váy Diễm lên tận hông, ngón tay luồn vào trong quần lót, sờ thấy L. cô đã ướt sũng.
“Em ướt vl,” Khải thì thầm, hai ngón tay chọc mạnh vào trong L. Diễm, co duỗi nhanh.
Diễm há miệng rên, hai tay bấu chặt vai Khải. Cô cởi khóa quần anh, kéo ra con cc to, tay cô vuốt mạnh từ gốc lên đầu khấc, ngón cái day day lỗ tiểu.
“Đ. em đi,” Diễm thì thầm vào tai Khải. “Đ. mạnh vào L. em.”
Khải bế Diễm lên, chân cô quặp chặt lấy hông anh. Anh ấn đầu cc vào lỗ L. ướt át, đẩy một cái sâu hoắc. Diễm rên to, móng tay cào vào lưng Khải khi con cc to đâm xuyên qua lớp cơ thắt, chạm đến tận cùng.
Khải Đ. Diễm dồn dập, từng cú thọc mạnh khiến thân thể cô dập dình theo nhịp. Tiếng da thịt va chạm vang vọng trong bóng tối. Mỗi lần rút ra, anh lại đâm mạnh vào, cc anh chạm sâu đến tử cung, khiến Diễm rên rỉ không ngừng.
“Xuất vào trong em,” Diễm thì thầm, hai chân siết chặt hơn. “Bắn đầy tinh vào L. em.”
Khải rên lên, tăng tốc độ, cc anh đâm mạnh liên tục. Sau vài cú thọc dồn, anh rên to, bắn tinh nóng hổi vào sâu trong tử cung Diễm. Tinh dịch trào ra, chảy dài theo đùi xuống chân cô.
Diễm nằm thở hổn hển trong vòng tay Khải, L. vẫn còn siết chặt lấy cc anh. Cô nhìn anh, mỉm cười:
Khải im lặng, tay vẫn vuốt ve thân thể Diễm. Anh biết mình đã THÈM..
Thu gọn
0 góp ý184 mê l.. · 297 thèm chảy..