Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

Bốn tháng ngồi đối diện mà không dám nhìn lâu

THÈM
Bốn tháng ngồi đối diện mà không dám nhìn lâu. Quốc Bảo ba mươi ba tuổi, luật sư Hà Nội. Người anh THÈM là Minh Châu, bốn mươi hai tuổi, luật sư phía khách hàng. Châu đã ly hôn. Cô đẹp theo kiểu trưởng thành, không cần ăn mặc quá hở: áo sơ mi ôm vừa người, váy dài qua gối, eo gọn, ngực đầy, giọng nói rất thấp. Hai người làm chung một hồ sơ gần bốn tháng. Ngày nào cũng ngồi đối diện. Bảo THÈM chị từ tuần thứ hai. Nhưng càng THÈM, anh càng giữ khoảng cách. Một tối cả hai ở lại văn phòng hoàn tất hồ sơ trước phiên họp sáng hôm sau. Gần mười một giờ, Châu đứng dậy pha cà phê. Cô đi ngang ghế Bảo rồi bất ngờ hỏi: “Em tránh nhìn chị đúng không?” Bảo giật mình. “Đâu có.” “Có.” Châu đặt ly xuống. “Bốn tháng rồi.” Bảo nhìn cô. “Chị để ý luôn hả?” “Chị đâu có ngốc.” Không khí đổi hẳn. Châu đứng trước mặt anh, hai tay khoanh nhẹ. “Em nhìn chị thì có gì sai?” Bảo cười gượng. “Vấn đề là em không chỉ nhìn.” Châu im. Bảo đứng dậy. Khoảng cách giữa họ chỉ còn rất gần. Anh hỏi: “Chị có muốn em nói thật không?” “Ừ.” Bảo đưa tay chạm nhẹ vào eo cô. Châu không lùi. Anh cúi xuống hôn. Nụ hôn kéo dài vài giây, rồi chính Châu giữ anh lại. Khi hai người tách ra, Bảo nói nhỏ: “Em THÈM chị từ lâu.” Châu nhìn thẳng. “Bao lâu?” “Từ tháng đầu làm hồ sơ này.” Cô bật cười. “Vậy mà ngày nào cũng làm mặt nghiêm.” “Em sợ chị nghĩ em trẻ con.” Châu khẽ vuốt cổ áo anh. “Chị chưa bao giờ nghĩ vậy.” Bảo định hôn tiếp thì Châu đặt tay lên ngực anh. “Đủ rồi.” “Chị hối hận?” “Không.” Cô đáp rất nhanh. “Chính vì không hối hận nên phải dừng để nghĩ.” Sáng hôm sau hai người lại ngồi đối diện trong cuộc họp. Không ai nhắc chuyện tối qua. Nhưng Bảo không cần đoán nữa. Cái THÈM bốn tháng của anh cuối cùng đã được nói thành lời. Và nguy hiểm nhất là người phụ nữ anh THÈM đã không hề quay mặt đi. Bảo quay người định ngồi xuống thì Châu kéo tay anh. “Đừng.” Cô kéo anh vào phòng họp nhỏ bên cạnh, đóng cửa lại. Ánh đèn vàng chiếu lên mặt Châu. Cô đẩy Bảo ngồi lên bàn họp, tự mình cởi nút áo sơ mi. Ngực cô đầy đặn, núm vú cứng ngắc. Bảo đưa tay nắm lấy, bóp mạnh. Châu cắn môi, thở hổn hển. Bảo kéo khóa quần, lôi ra cc đã cương cứng. Châu nhìn xuống, liếm môi. Cô cởi luôn váy, để lộ quần lót ren đen. Bảo kéo ra một bên, ngón tay chạm thẳng vào L. Châu ướt sũng. Hai ngón tay anh chui vào trong, co duỗi. Châu run rẩy, tay bám chặt vai anh. “Em muốn Đ. chị không?” Cô hỏi khàn giọng. Bảo gật. Anh đứng dậy, xoay người Châu úp xuống bàn. Một tay giữ eo cô, tay kia cầm cc chọc thẳng vào L., cc Bảo to và nóng, chui sâu từng nhịp. Tiếng da thịt va chạm vang lên trong phòng họp vắng. Châu rên to, mông đẩy ngược ra sau. Bảo Đ. mạnh, từng cú thúc sâu đến tận cùng. Nước L. Châu chảy ra dọc đùi. Bảo rút ra, quay người Châu nằm ngửa lên bàn. Anh nhấc hai chân cô lên vai, cc chọc lại vào L. Lần này anh Đ. chậm nhưng sâu, từng nhịp kéo dài. Châu đưa tay sờ lên ngực mình, bóp vú. Bảo cúi xuống liếm núm vú cô, vừa liếm vừa Đ. “Chị muốn em bắn tinh vào trong không?” Bảo hỏi. “Đ. mạnh nữa… bắn đầy vào L. chị…” Bảo tăng tốc. Tiếng va chạm dồn dập. L. Châu siết chặt lấy cc anh. Bảo rên lên, cc giật mạnh, bắn từng dòng tinh nóng vào sâu trong L. Châu. Cô run lên, nước L. phun ra theo từng nhịp co thắt. Hai người thở hổn hển. Bảo rút cc ra, tinh dịch trắng đục trào ra từ L. Châu. Cô nằm đó, chân vẫn dang rộng, nhìn anh với ánh mắt vẫn còn THÈM muốn. “Chị muốn làm lại lần nữa,” Châu nói. “Nhưng lần này em phải để chị cưỡi.”
Thu gọn
Ảnh của Bốn tháng ngồi đối diện mà không dám nhìn lâu