Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

Cậu shipper nói ra điều cả công ty chỉ dám nghĩ

THÈM
Bảo Trâm, 48 tuổi, là nữ giám đốc một công ty xuất nhập khẩu ở Hải Dương. Ly dị sáu năm, cô quá quen với ánh mắt đàn ông trẻ dừng lại trên mình lâu hơn mức cần thiết. Trâm có nước da trắng, vòng eo gọn, ngực đầy, vòng ba tròn và thân hình săn chắc nhờ tập gym đều. Sơ mi trắng cùng black mini skirt ngắn trên đùi khiến cô vừa có vẻ lạnh lùng của một người lãnh đạo, vừa đủ khiêu gợi để nhiều người phải tự nhắc mình đừng nhìn quá lâu. Trong công ty, Trâm biết có khối người THÈM mình. Một trưởng nhóm 30 tuổi luôn tình nguyện ở lại họp muộn. Một nhân viên kinh doanh 27 tuổi cứ gặp cô là nói nhanh hơn bình thường. Nhưng người nói thẳng nhất lại chẳng thuộc công ty. Tuấn Anh, 24 tuổi, là shipper chuyên giao hồ sơ và hàng mẫu tới tòa nhà. Trâm gặp cậu nhiều lần. Mỗi lần Tuấn Anh đưa máy ký nhận, cậu luôn nhìn xuống màn hình thay vì nhìn cô. Một chiều, Trâm cố tình hỏi: “Em sợ chị à?” Tuấn Anh giật mình. “Không.” “Vậy sao lần nào cũng tránh mắt?” Cậu cười ngượng. “Em nhìn lâu thì không lịch sự.” “Nhìn gì?” Tuấn Anh im. Trâm khoanh tay. “Chị ghét đàn ông không dám nói thật.” Cậu cuối cùng ngẩng lên. “nhìn chị em làm THÈM chị.” Câu nói thẳng đến mức Trâm cũng hơi bất ngờ. Tuấn Anh tiếp: “Em biết chị lớn hơn em nhiều. Em biết chị là giám đốc. Nhưng lần nào thấy đơn về đây em cũng mong được nhận.” Trâm nhìn cậu. “Chỉ vì body chị?” “Có.” Cậu đỏ mặt. Cô hỏi: “Em bao nhiêu?” “Hai mươi bốn.” “Còn chị bốn mươi tám.” “Em biết.” “Vẫn THÈM?” Tuấn Anh cười. “Càng biết càng THÈM.” Ba hôm sau, Trâm chủ động mời cậu uống cà phê khi hết ca. ***** Ba hôm sau, khi tòa nhà đã vắng, Tuấn Anh mang kiện hồ sơ cuối cùng lên tầng mười. Trâm không mặc áo khoác, chỉ còn sơ mi trắng mỏng và chiếc váy đen ôm sát hông. Cậu đặt kiện xuống bàn, tay hơi run. Trâm khóa cửa phòng làm việc. Cô quay lại, giọng trầm. “Em nói muốn liếm chị. Lại đây bắt đầu đi.” Tuấn Anh quỳ xuống ngay giữa sàn gỗ. Hai tay run run kéo váy Trâm lên cao, để lộ quần lót ren đen mỏng. Cậu hít sâu, rồi kéo vạt quần lụa sang một bên. Lưỡi cậu chạm ngay vào khe mông Trâm, liếm từ dưới lên, chậm, ướt át. Trâm chống hai tay lên bàn, hông nhô ra sau. Lưỡi Tuấn Anh liếm mạnh hơn, xoay tròn quanh vành lỗ Nhị, chọc sâu vào lỗ o. Trâm cắn môi dưới, thở dài khoan khoái lạc. Cậu dùng hai ngón tay kéo hai bên mông Trâm ra, mở rộng lỗ đít, rồi thọc lưỡi vào sâu hơn. Lưỡi cậu nóng, ướt, đẩy vào từng nhịp, rút ra liếm khắp vành ngoài, rồi lại chọc mạnh vào trong. Trâm khẽ rên. “Mút hột le chị đi, chị nứng quá sướng L.quá” Tuấn Anh thay đổi tư thế. Cậu nằm ngửa dưới sàn, đầu ngẩng lên giữa hai đùi Trâm. Lưỡi cậu liếm lên hột le hút mạnh, rồi liếm dọc hai mép. Trâm hạ hông xuống, cọ nhẹ lên miệng cậu. Lưỡi Tuấn Anh liếm nhanh, hút mạnh, hai tay vẫn giữ chặt hai bên mông Trâm. Trâm thở gấp. “vừa liếm L. Vừa Móc lỗ đít cho chị.” Tuấn Anh đưa ngón giữa lên, thấm nước bọt, rồi ấn nhẹ vào lỗ Nhị Trâm. Ngón tay chui vào từng đốt, xoay tròn, kéo ra đẩy vào. Đồng thời lưỡi cậu vẫn liếm mạnh hột le, hút mạnh, liếm dọc khe. Trâm run nhẹ, hông nhún theo nhịp ngón tay. Cậu rút ngón tay ra, thay bằng lưỡi. Lưỡi Tuấn Anh chọc sâu vào lỗ Nhị Trâm, đẩy vào từng nhịp, xoay tròn bên trong. Nước bọt chảy dài xuống đùi Trâm. Cậu liếm mạnh, thọc sâu, rồi lại rút ra liếm khắp vành ngoài, trước khi chọc lưỡi vào lần nữa. Trâm thở dốc. “Đ. mạnh hơn nữa em.” Tuấn Anh đẩy lưỡi sâu hơn, hai tay kéo mông Trâm ép sát vào mặt cậu. Lưỡi cậu thọc nhanh, mạnh, xoay tròn liên tục. Trâm cắn môi, hai tay bấu chặt mép bàn. lỗ Nhị cô siết chặt quanh lưỡi Tuấn Anh mỗi khi cậu thọc sâu. Cậu thay phiên liếm hột le và liếm lỗ Nhị, ngón tay móc vào lỗ đít, lưỡi liếm nút mạnh hộtle. Trâm run mạnh, hông nhún nhanh, cọ mạnh vào miệng cậu. Nước dâm chảy dài xuống cằm Tuấn Anh. Trâm rên khẽ, hông run lên. Cậu vẫn giữ nguyên tư thế, lưỡi liếm mạnh, ngón tay móc sâu, đẩy Trâm đến cực khoái. Trâm khẽ run, hông siết chặt, nước dâm trào ra lênh lán xuống mặt Tuấn Anh. Cậu liếm chậm lại, liếm nhẹ nhàng khắp khe mông và lỗ Nhị Trâm, lau sạch nước dâm. Trâm tay vẫn bấu chặt bàn. Tuấn Anh quỳ dậy, môi ướt, nhìn Trâm. “Em vẫn THÈM chị.” Trâm quay lại, kéo váy xuống. “Ngày mai em mang thêm một kiện nữa cho chị hehe”
Thu gọn
Ảnh của Cậu shipper nói ra điều cả công ty chỉ dám nghĩ