Em thèm chị từ ngày đầu vào công ty
THÈMHạ Vy bốn mươi hai tuổi, là giám đốc điều hành một công ty mỹ phẩm ở TP.HCM.
Cô đẹp kiểu khiến người khác phải nhìn nhưng hiếm khi ai dám nói thẳng. Vóc dáng cân đối, phong thái tự tin, giọng nói bình tĩnh và mỗi khi xuất hiện trong phòng họp, mọi người thường tự nhiên ngồi thẳng lại.
Trong số những người luôn nhìn cô có Tuấn Anh, hai mươi chín tuổi, trưởng nhóm digital mới được tuyển.
Anh trẻ hơn Vy mười ba tuổi.
Ban đầu Vy chỉ xem anh là một nhân viên giỏi.
Tuấn Anh thì không.
Anh THÈM chị giám đốc gần như ngay từ tháng đầu tiên.
Không phải vì Vy ăn mặc quá hở. Cô thường chỉ mặc váy công sở ôm vừa phải hoặc suit nữ đơn giản. Nhưng chính cách cô ra quyết định, cách cô nhìn thẳng người đối diện và dáng vẻ lạnh lùng ấy lại khiến anh càng bị cuốn.
Anh không dám vượt giới hạn.
Chỉ là mỗi lần họp xong, Vy đi ngang qua, Tuấn Anh đều vô thức nhìn theo.
Một tối cả team vừa thắng một pitch lớn. Mọi người kéo nhau đi ăn mừng rồi về dần.
Vy và Tuấn Anh ở lại cuối cùng để chờ xe.
Cô hơi chếnh choáng nhưng vẫn tỉnh.
Tuấn Anh đưa áo khoác cho cô.
Vy cười:
“Em lúc nào cũng chăm chị vậy?”
“Em thích.”
“Thích chăm sếp hay thích chị?”
Tuấn Anh đứng yên.
Vy nhìn anh rất lâu, như đang thử xem anh có dám nói thật không.
“Không trả lời được à?”
Tuấn Anh bước gần hơn một chút.
“Em sợ trả lời rồi mai chị cho em nghỉ việc.”
Vy bật cười.
“Chị không nhỏ nhen vậy.”
Hai người đứng dưới mái hiên, khoảng cách chỉ còn rất gần.
Tuấn Anh nhìn môi cô.
Vy nhận ra.
Cô không tránh.
Anh đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay chị, đợi phản ứng.
Vy vẫn đứng đó.
Tuấn Anh hạ giọng:
“Em THÈM chị từ lâu.”
Không phải câu tán tỉnh hoa mỹ.
Nó quá thẳng.
Vy nhìn anh, tim đập nhanh hơn cô muốn thừa nhận.
“Em biết chị lớn hơn em nhiều không?”
“Biết.”
“Biết chị là sếp?”
“Biết.”
“Vậy vẫn THÈM?”
Tuấn Anh cười.
“Càng biết càng THÈM.”
Vy bật cười, rồi bất ngờ kéo cổ áo anh xuống gần mình.
Hai người hôn nhau rất ngắn.
Vy dừng trước.
Cô nhìn anh:
“Đây là lần duy nhất chị cho em liều.”
*****
Hạ Vy bước ra khỏi phòng họp, bước chân đều đều trên sàn gỗ bóng loáng. Tuấn Anh đi sau, mắt anh dán chặt vào đường cong eo dưới lớp váy ôm sát. Cả ngày hôm nay, hai người chỉ trao đổi qua email, nhưng không khí giữa họ đã khác.
Chiều muộn, Vy gọi Tuấn Anh vào phòng riêng. Cửa đóng lại, tiếng khóa kêu một tiếng nhỏ.
“Em muốn gì?” Vy hỏi, giọng trầm.
Tuấn Anh bước sát, tay anh đặt lên đùi Vy qua lớp vải. “Em muốn bú L. chị ngay trên bàn làm việc này.”
Vy không đáp. Cô chỉ kéo váy lên cao, để lộ quần lót ren đen. Tuấn Anh quỳ xuống, kéo vải sang một bên, lưỡi anh liếm thẳng vào khe ướt. Vy cắn môi, tay bấu chặt mép bàn. Anh liếm mạnh hơn, ngón giữa chui vào bên trong, xoay tròn. Dịch nhờn chảy ra mép bàn.
Vy kéo anh đứng dậy. “Cởi quần ra.” Tuấn Anh tuột quần, để lộ cc cứng ngắc, đầu khấc ướt nhẫy. Vy ngồi lên bàn, dang hai chân, kéo anh lại gần. “Đ. chị đi.”
Tuấn Anh ấn cc vào trong một cái, đẩy sâu đến tận cùng. Vy rên thành tiếng. Anh đâm mạnh, từng nhịp làm bàn rung lên. Da thịt va chạm tạo ra tiếng bạch bạch ướt át. Vy ôm chặt vai anh, móng tay cào đỏ lưng. “Mạnh hơn… Đ. sâu hơn…”
Tuấn Anh bế Vy lên, cc vẫn cắm sâu trong L.. Anh quay người, ấn Vy vào tường kính, hai chân cô quặp chặt eo anh. cc anh đâm liên hồi, từng cú thọc làm Vy kêu to. Nước L. chảy dài xuống đùi Tuấn Anh.
Anh đặt Vy nằm sấp lên bàn, kéo mông cô cao lên. cc anh lại chui vào, đâm từ phía sau. Một tay anh nắm tóc Vy kéo ngửa ra, tay kia bóp chặt vú qua lớp áo. Vy rên rỉ, L. siết chặt quanh cc. “Em muốn bắn khí vào trong chị không?”
Tuấn Anh gầm lên, tăng tốc độ. Sau vài nhịp cuối cùng, anh phóng tinh mạnh mẽ, tinh dịch nóng hổi bắn đầy vào sâu trong L. Vy. Hai người thở hổn hển, da thịt dính vào nhau vì mồ hôi.
Vy quay lại nhìn anh, giọng khàn khàn: “Ngày mai em phải làm việc tốt hơn. Chị không tha thứ cho nhân viên lười biếng.”
Tuấn Anh mỉm cười, cc vẫn còn cắm trong L. cô: “Em hiểu rồi, sếp.”
Thu gọn
0 góp ý198 mê l.. · 219 thèm chảy..