Em thèm chị từ những buổi tập cuối cùng
THÈMMinh Khang ba mươi mốt tuổi, làm huấn luyện viên phục hồi thể lực ở Vũng Tàu.
Người anh THÈM là Thu Hà, bốn mươi hai tuổi, một học viên đã có gia đình.
Hà không phải kiểu phụ nữ cố trẻ.
Cô đẹp theo kiểu trưởng thành: eo mềm, chân săn chắc, ngực đầy, giọng nói nhỏ và hơi khàn. Sau mỗi buổi tập, tóc cô thường dính nhẹ ở cổ vì mồ hôi.
Khang THÈM cô suốt tám tháng.
Anh chưa từng nói.
Hà cũng chưa từng làm gì vượt giới hạn.
Cho đến ngày cô báo sẽ nghỉ tập vì chuẩn bị chuyển ra Hà Nội.
Buổi cuối cùng kết thúc muộn.
Mọi người đã về hết.
Hà đứng trước gương buộc lại tóc rồi nói:
“Chắc sau này không gặp em nữa.”
Khang cười:
“Chị nói như đi luôn vậy.”
“Thì cũng gần vậy.”
Không hiểu sao câu ấy làm anh hụt hẳn.
Khang bước tới.
“Chị có biết em tránh chị lâu nay không?”
Hà quay lại.
“Biết.”
“Biết sao không hỏi?”
“Chị muốn xem em tránh được bao lâu.”
Câu trả lời khiến khoảng cách giữa hai người lập tức thay đổi.
Khang nhìn cô.
Hà không né.
Anh đưa tay chạm nhẹ vào eo cô, chờ.
Khi Hà vẫn đứng yên, Khang cúi xuống hôn.
*****
Ánh đèn vàng chiếu lên lớp mồ hôi mỏng dính trên da cô. Tóc cô buộc lại, vài sợi dính sát gáy. Cái eo mềm mại dưới lớp áo tập mỏng, đường cong từ hông xuống đùi săn chắc, ngực đầy nhô lên mỗi khi cô hít thở sâu. Tám tháng anh kìm nén, giờ chỉ còn một buổi cuối.
Môi anh chạm vào môi cô, lưỡi tìm đường luồn vào, nếm vị mồ hôi mặn và mùi nước hoa nhạt của cô. Hà không đẩy ra. Cô đáp trả, lưỡi quấn lấy lưỡi anh, tay cô đặt lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập mạnh.
Khang đẩy cô sát vào gương. Tay anh trượt xuống dưới, nắm chặt hai bên mông cô qua lớp quần legging. Mông cô chắc, thịt căng đầy trong lòng bàn tay. Anh bóp mạnh, kéo sát hông cô vào người mình. cc anh đã cứng ngắc, chạm vào bụng dưới cô qua lớp quần tập.
Hà thở dốc, giọng run run:
“Em… em THÈM chị từ bao lâu?”
“Từ tuần thứ ba,” Khang thì thầm, miệng hôn xuống cổ cô, cắn nhẹ. “Từ lúc chị nằm ngửa, để anh đỡ chân. Chị há chân rộng ra, em nhìn thấy đường viền quần lót bên trong. Em muốn cởi hết ra ngay lúc đó.”
Hà rên khẽ khi Khang kéo quần legging của cô xuống đến đùi. Quần lót cô ướt đẫm. Khang xỏ ngón tay vào, vuốt dọc khe âm hộ, cảm nhận lông mu ngắn và da thịt nóng bỏng. Ngón giữa anh luồn vào trong, ngón cái xoa nhẹ lên hột le. Hà run lên, hai tay bám chặt vai anh.
“Chị ướt quá,” Khang nói, giọng khàn đặc. “Chị THÈM em không?”
Hà không trả lời. Cô chỉ dang hai chân ra hơn, để ngón tay anh chui sâu hơn vào trong. L. cô siết chặt ngón tay, dịch nhờn chảy ra đẫm cả mu bàn tay. Khang rút ngón tay ra, đưa lên miệng liếm sạch, rồi hôn Hà lần nữa, để cô nếm vị của chính mình.
Khang kéo quần của mình xuống. cc anh bật ra, cứng ngắc, đầu khấc ướt nhẫy. Anh nắm cc, xoa dọc khe cô, đầu khấc cọ nhẹ vào hột le. Hà run rẩy, hai tay cố muốn bám chặt vào gương.
“Em muốn Đ. chị,” Khang thì thầm vào tai cô. “Em muốn chui sâu vào trong, bắn tinh đầy tử cung chị.”
Hà quay đầu nhìn anh qua gương:
“Đ. chị đi.”
Khang nắm hông cô, đẩy cc vào trong một cái mạnh. L. cô nóng bỏng, siết chặt lấy cc anh. Anh rút ra rồi đâm mạnh vào lần nữa, da thịt va chạm vào nhau kêu lên những tiếng bạch bạch ướt át. Mỗi cú thúc đều sâu đến tận cùng, chạm vào tử cung. Hà rên rỉ, miệng há ra, nước bọt chảy ra khóe môi.
Khang đưa tay lên nắm chặt ngực cô qua lớp áo, bóp mạnh, ngón tay véo nhẹ nhũ hoa. Tay kia trượt xuống, xoa mạnh vào hột le trong khi anh vẫn đâm mạnh vào L.. Hà run lên, toàn thân căng cứng. L. cô siết chặt lấy cc anh, dịch nhờn phun ra, chảy dài xuống chân.
Khang không dừng. Anh đâm mạnh hơn, nhanh hơn, hai tay nắm chặt hông cô, kéo sát vào người mình. cc anh sưng lên, đập mạnh vào tử cung. Anh rên lên, bắn tinh vào trong, từng đợt tinh dịch nóng hổi phun đầy L. cô. Tinh dịch trào ra, chảy dài xuống đùi Hà.
Hai người đứng yên, thở hổn hển. cc Khang vẫn còn cắm sâu trong L. cô, nhịp tim hai người đập cùng nhịp. Hà nhìn anh qua gương, mắt mờ đi vì khoái cảm.
“Chị bay ngày mai,” cô nói khẽ.
Khang gật đầu, rút cc ra. Tinh dịch trắng đục trào ra từ khe L. cô, chảy dài xuống sàn. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên mông cô, liếm sạch những giọt tinh còn đọng lại.
Hà không nói gì thêm. Cô mặc lại quần, buộc lại tóc, rồi rời khỏi phòng tập. Khang đứng yên, nhìn bóng cô khuất sau cửa.
Sáng hôm sau, Khang nhận được tin nhắn từ Hà:
“Chị đã lên máy bay. Cảm ơn em.”
Không có lời hứa hẹn. Không có lời chia tay. Chỉ còn lại mùi mồ hôi và tinh dịch khô trên da, và cái THÈM muốn không bao giờ được thỏa mãn trọn vẹn.
Thu gọn
0 góp ý148 mê l.. · 291 thèm chảy..