Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

CHÁN

Chán vì ngày nào cũng như ngày nào

Sáng thức dậy. Đi làm. Chiều về. Ăn cơm. Lo việc nhà, con cái. Xem điện thoại. Đi ngủ. Ngày mai lặp lại. Một tuần rồi một tháng, nhiều mối quan hệ dần vận…

Cập nhật 30/08/2026

Sáng thức dậy.

Đi làm.

Chiều về.

Ăn cơm.

Lo việc nhà, con cái.

Xem điện thoại.

Đi ngủ.

Ngày mai lặp lại.

Một tuần rồi một tháng, nhiều mối quan hệ dần vận hành giống một lịch sinh hoạt hơn là một chuyện tình cảm.

Không nhất thiết hai người đã hết thương nhau.

Vấn đề có thể chỉ là cuộc sống chung trở nên quá ít thay đổi.

Ngày mới yêu, hai người thường chủ động tạo ra rất nhiều trải nghiệm mà sau này ít để ý tới: chọn chỗ đi chơi, tìm quán ăn, nhắn nhau những chuyện linh tinh, gặp bạn bè, đi đâu đó cuối tuần hoặc đơn giản là ngồi nói chuyện hàng giờ.

Khi cuộc sống ổn định hơn, những việc cần làm bắt đầu chiếm chỗ những việc muốn làm.

“Cuối tuần đi đâu?” dần thành “cuối tuần đi siêu thị chưa?”

“Tối nay gặp nhau nha” thành “nhớ đón con.”

Những cuộc nói chuyện cũng dễ xoay quanh lịch làm, tiền, hóa đơn, con cái và việc nhà.

Từng việc riêng lẻ chẳng có gì sai. Đó đều là cuộc sống thật.

Nhưng nếu mối quan hệ chỉ còn những việc phải làm, cảm giác chán rất dễ xuất hiện.

Điểm khác của kiểu chán này là người ta có thể vẫn thích người bên cạnh nhưng lại không thích nhịp sống mà hai người đang sống.

Vì thế “ngày nào cũng như ngày nào” không hoàn toàn giống “quá quen”.

Quá quen nằm nhiều ở cảm giác mình đã biết người kia quá rõ.

Còn ở đây, thứ gây chán là sự lặp lại của cuộc sống chung.

Hai người vẫn có thể còn rất nhiều điều để khám phá về nhau, nhưng chẳng có hoàn cảnh nào mới để những điều đó xuất hiện.

Một mối quan hệ lâu dài đương nhiên không thể ngày nào cũng có bất ngờ.

Nhưng nếu hỏi lần cuối hai người cùng làm một điều khác với thường ngày là khi nào mà phải nghĩ rất lâu mới nhớ ra, có thể thứ đang trở nên cũ không phải tình cảm.

Mà là cách hai người đang sống tình cảm đó mỗi ngày.

← Trở về bốn thư viện