Bỏ qua điều hướng
CHÁN CƠM THÈM PHỞ

CHÁN

Chán vì người kia quá vô tâm

Vô tâm không phải lúc nào cũng là không yêu. Có người vẫn thương, vẫn lo, vẫn làm những việc cần làm nhưng lại rất ít để ý đến cảm xúc của người bên cạnh.…

Cập nhật 30/08/2026

Vô tâm không phải lúc nào cũng là không yêu.

Có người vẫn thương, vẫn lo, vẫn làm những việc cần làm nhưng lại rất ít để ý đến cảm xúc của người bên cạnh.

Người kia buồn mà không nhận ra.

Mệt mà không hỏi.

Có chuyện quan trọng nhưng quên.

Một câu nói làm tổn thương rồi xem như không có gì.

Nhiều lần như vậy, người nhận lại dễ có cảm giác mình không được nhìn thấy trong chính mối quan hệ của mình.

Cái khó là sự vô tâm thường xuất hiện ở những chuyện rất nhỏ.

Ví dụ một người có thể nhớ ngày đóng tiền điện nhưng quên mất hôm nay là ngày người kia đi khám.

Nhớ mua đồ trong nhà nhưng không nhớ lời hứa đã nói với nhau.

Biết người kia đang im lặng nhưng cũng không hỏi xem có chuyện gì.

Những việc này riêng lẻ có thể không nghiêm trọng.

Nhưng nếu lặp đi lặp lại, người ta dễ bắt đầu cảm thấy mình không còn quan trọng như trước.

Vô tâm cũng khác với việc không biết cách thể hiện tình cảm.

Có người ít nói nhưng vẫn rất để ý.

Không hỏi nhiều nhưng thấy người kia mệt là tự làm giúp việc nhà.

Không nói lời ngọt nhưng nhớ những chuyện nhỏ.

Ngược lại, có người nói thương rất nhiều nhưng lại gần như không để ý tới cảm xúc và nhu cầu của người bên cạnh.

Cảm giác chán thường xuất hiện khi một người đã mong được quan tâm quá lâu.

Ban đầu còn nhắc.

Sau đó còn giận.

Rồi dần dần không muốn nói nữa.

Không phải vì mọi chuyện đã ổn.

Mà vì họ bắt đầu nghĩ nói cũng chẳng thay đổi gì.

Khi đó, cái chán không nhất thiết đến từ việc người kia làm một điều gì quá tệ.

Nó có thể đến từ việc ngày nào cũng sống bên nhau nhưng vẫn có cảm giác:

“Chuyện của mình với họ không còn quan trọng lắm.”

← Trở về bốn thư viện