Khánh cưới Ngọc mười ba năm.
Ở tuổi bốn mươi, Ngọc vẫn là kiểu phụ nữ khiến người ta phải nhìn khi bước vào sân pickleball.
Cô cao, chân dài, eo gọn, thường mặc váy thể thao ngắn cùng áo ôm sát. Tóc buộc cao, da hơi rám nắng vì chơi ngoài trời, lúc cười có một vẻ rất trẻ.
Khánh vẫn thấy vợ đẹp.
Có hôm Ngọc từ sân về, mồ hôi còn đọng ở cổ, váy thể thao dính nhẹ vào người, anh vẫn thấy cơ thể mình phản ứng như nhiều năm trước.
Nhưng chuyện giữa hai người lại ngày càng nguội.
Không phải vì thiếu gần gũi.
Mà vì Khánh đã quá mệt quá CHÁN với việc mọi thứ luôn giống nhau.
*****
Khánh đọc lại tin nhắn của Hân đến ba lần. Ngón tay anh lướt trên màn hình, lửng lờ giữa hai lựa chọn. Cuối cùng anh chỉ trả lời ngắn gọn: “Được. Em đến trước nhé.”
Hôm sau, khi Ngọc đi làm muộn, anh dặn vợ một câu vội vã rồi lái xe đến sân. Hân đã có mặt từ sớm, mặc áo ba lỗ trắng mỏng và quần short đen bó sát. Mồ hôi đã thấm nhẹ ở đường viền ngực, hai núm vú nhỏ nhô lên rõ qua lớp vải mỏng.
“Anh đến đúng giờ quá,” Hân cười, ném quả bóng sang cho anh. “Hay là anh cũng háo hức như em?”
Họ đánh đôi công. Mỗi lần Hân nhảy lên đỡ bóng, Khánh đều nhìn thấy đường cong dưới gáy áo và phần da hông lấp ló. Sau mỗi điểm số, cô lại tiến lại gần hơn, giọng thở hổn hển xen lẫn tiếng cười.
“Anh mạnh quá,” Hân nói, lau mồ hôi bằng mu bàn tay rồi vô tình chạm vào ngực Khánh. “Vợ anh chắc phải ghen tị lắm nếu biết anh đang đánh với em đến mười giờ tối.”
Khánh cười trừ. Nhưng khi Hân quay lưng đi lấy nước, anh nhìn thấy đường lưng trần dưới lớp áo ướt át. cc anh đã cứng trong quần short.
Họ ngồi nghỉ trên băng ghế sau trận. Hân cố tình ngồi sát, đùi trần chạm vào đùi anh. Lần này cô không rời ra. Thay vào đó, ngón tay cô lướt nhẹ lên đùi Khánh, dừng lại ngay mép quần.
“Anh có thấy em mặc đồ này hôm nay không?” Hân thì thầm. “Em cố tình chọn cái áo mỏng nhất để anh nhìn rõ.”
Khánh nuốt nước bọt. “Hân…”
“Anh đừng gọi tên em thế,” cô ngắt lời, tay trượt sâu hơn một chút, chạm vào đường viền bao quy đầu đang căng cứng. “Gọi tên em kiểu đó làm em muốn cởi hết đồ ngay trên sân này.”
Khánh không đẩy tay cô ra. Thay vào đó, anh đưa tay nắm lấy cổ tay Hân, ấn mạnh hơn vào cc mình. “Em muốn gì?”
Hân liếc anh một cái, mắt long lanh. “Em muốn anh Đ. em ngay trên băng ghế này. Muốn anh kéo quần short em xuống, nhét cc vào L. em từ phía sau trong khi em phải cắn chặt môi để không kêu to.”
Khánh thở dốc. Anh liếc nhìn hai bên sân vắng hoe, rồi kéo Hân đứng dậy. Hai người lách vào khu vực nhà kho nhỏ phía sau sân pickleball. Hân quay lưng vào tường, vừa kéo quần short xuống vừa thì thầm: “Nhanh lên. Em ướt hết rồi.”
Khánh thả cc ra, cọ dọc theo khe mông Hân trước khi đẩy mạnh một cái. Hân há miệng, không kêu được thành tiếng vì Khánh đã bịt miệng cô bằng bàn tay. Tiếng da thịt va chạm vang lên trong bóng tối, xen lẫn tiếng thở dốc và tiếng Hân rên rỉ qua kẽ ngón tay.
“Em thích bị Đ. lén thế này,” Hân thầm thì khi Khánh rút ra rồi đâm mạnh trở lại. “Thích bị một người đàn ông có vợ Đ. đến khi L. em tràn đầy tinh.”
Khánh càng lúc càng mạnh, tay kia luồn xuống dưới chạm vào núm vú Hân qua lớp áo mỏng. Hân run lên, L. siết chặt lấy cc anh khi cô lên đỉnh. Khánh cũng không kìm được nữa, bắn tinh đầy vào sâu bên trong Hân.
Sau khi xong, Hân vẫn dựa vào anh, thở hổn hển. “Mai… em vẫn muốn đánh riêng với anh.”
Khánh nhìn cô, mồ hôi chảy dài trên thái dương. Anh biết mình vừa bước qua một lằn ranh. Nhưng thay vì hối hận, anh chỉ cảm thấy cơ thể mình vẫn còn nóng ran và thèm muốn hơn bao giờ hết.
Xem thêm
CHÁN
Phúc cưới Trâm mười ba năm.
Trâm ba mươi tám tuổi, vẫn đẹp theo kiểu khiến người khác khó tin cô đã có hai con. Cô tập pilates đều, dáng gọn, da đẹp, thích váy ôm và những bộ đồ ngủ bằng lụa mà ngày trước Phúc từng mê.
Anh vẫn nhìn vợ.
Có những tối Trâm vừa tắm xong, tóc còn ướt, chiếc váy ngủ mỏng ôm lấy cơ thể, Phúc vẫn thấy ham muốn.
Vấn đề là anh đã quá quen với cách mọi chuyện sẽ diễn ra.
Luôn vậy.
Da cô mịn, eo thon, ngực đầy và mông tròn. Những buổi tối cô mặc váy ngủ lụa mỏng, Phúc vẫn nhìn vợ mà thấy cc mình cương lên. Anh vẫn muốn chịch vợ, nhưng anh đã quá quen với nhịp điệu cũ.
Trâm thích sự nhẹ nhàng. Cô thích Phúc ôm cô từ phía sau, hôn gáy, rồi cởi từng nút áo một cách chậm rãi. Ánh sáng tắt bớt, hai người nằm nghiêng, Phúc đưa cc vào L. vợ từ từ, cọ xát nhẹ nhàng, rồi xuất tinh bên trong. Toàn bộ quá trình diễn ra êm đềm, lặp lại gần như y chang mỗi lần.
Phúc muốn thay đổi. Anh muốn một đêm nào đó Trâm tự cởi đồ anh ra, tự nắm lấy cc anh và dẫn vào miệng cô. Anh muốn nghe vợ nói ra những từ thô tục, muốn cô quỳ trước mặt anh, há miệng ra để anh đút cc vào họng. Anh muốn bế Trâm lên, ấn cô vào tường, cắm mạnh từ phía sau trong khi cô vẫn còn mặc váy ngủ.
Một tối sau khi hai con đã ngủ, Phúc ghé sát tai vợ, thì thầm muốn thử bú L. cô. Trâm bật cười, nói anh coi phim nhiều quá. Phúc cười theo, nhưng từ hôm đó anh không dám nhắc lại nữa.
Chuyện vợ chồng vẫn tiếp diễn. Trâm vẫn để anh chạm vào ngực, vẫn mở hai chân ra cho anh liếm. Nhưng Phúc cảm thấy mình đang làm một bài đã thuộc lòng. cc anh vẫn cứng, L. Trâm vẫn ướt, nhưng sự hứng khởi đã giảm dần.
Buổi tiệc công ty trên tầng thượng, Phúc gặp Ngân, ba mươi sáu tuổi. Ngân mặc váy đen ôm sát, khi gió thổi qua, Phúc nhìn thấy rõ hai núm vú cô cương cứng dưới lớp vải mỏng. Ngân nói thẳng rằng sống với nhau lâu cần phải làm đối phương bất ngờ, nếu không sẽ thành bạn cùng nhà. Phúc nhìn cô, cc anh căng cứng trong quần.
Cuối buổi, hai người đứng chờ xe. Ngân liếc xuống phần dưới của Phúc, mỉm cười. Cô nói em thích đàn ông có phần không nói ra hết. Chỉ một câu, nhưng Phúc thấy mình muốn kéo Ngân vào toilet nam ngay lúc đó, cởi quần cô ra, liếm L. cô rồi đút cc vào từ phía sau.
Đêm đó về nhà, Trâm đang ngủ, vai áo lụa trễ xuống để lộ một bên ngực. Phúc nằm cạnh, đặt tay lên đùi vợ, ngón tay lướt vào trong. Trâm cựa mình, quay lại ôm chồng. Phúc cảm nhận được mùi nước hoa quen thuộc trên da cô, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh Ngân quỳ dưới sàn, miệng ngậm lấy cc anh.
Sáng hôm sau, Phúc nói thẳng với Trâm rằng anh vẫn muốn chịch cô, nhưng anh không muốn đời sống tình dục cứ lặp lại mãi. Trâm im lặng khá lâu. Cuối cùng cô hỏi anh thiếu chuyện đó đến mức nào. Phúc đáp có. Anh không biết cuộc nói chuyện này sẽ dẫn đến đâu, nhưng anh biết nếu vẫn im lặng, người phụ nữ tiếp theo khiến anh được sống đúng với ham muốn của mình có thể không chỉ dừng ở vài câu nói.
Xem thêm
Vợ tôi không bao giờ nói cô ấy muốn tôi
Tùng cưới Diễm mười hai năm.
Nếu chỉ nhìn bên ngoài, chẳng ai hiểu vì sao anh có thể chán vợ.
Diễm ba mươi tám tuổi, dáng người vẫn gọn, ngực đầy, eo nhỏ, thích những chiếc váy ôm vừa đủ để khi bước vào nhà hàng đàn ông bàn bên phải nhìn sang. Cô chăm tóc, tập pilates, ngủ vẫn thích mặc váy lụa mỏng thay vì đồ bộ rộng thùng thình.
Tùng vẫn thấy vợ đẹp.
Có những tối Diễm vừa tắm xong, tóc còn ướt, chỉ quấn khăn đi ngang phòng ngủ, anh vẫn nhìn theo.
Cái anh chán không phải cơ thể cô.
Là việc trong mười hai năm, gần như chưa lần nào Diễm nói:
“Em muốn anh.”
Chuyện vợ chồng luôn bắt đầu bằng Tùng.
Đêm hôm sau, Tùng nằm bên Diễm. Anh vuốt dọc sống lưng cô, kéo nhẹ dây váy lụa xuống vai. Diễm nằm im, để anh cởi váy, để anh hôn xuống ngực, liếm nhẹ núm vú. Anh trườn xuống, lưỡi anh liếm dọc bụng cô, kéo quần lót ra, miệng anh chạm vào L. Diễm. Anh liếm chậm, liếm sâu, liếm vào khe, liếm lên hột le. Diễm thở dài, hai đùi khẽ run, nhưng cô không kéo anh lên, không rên rỉ, không đẩy hông vào miệng anh. Cô chỉ nằm đó, để anh làm hết.
Tùng liếm đến khi lưỡi anh mỏi, đến khi nước dãi và nước L. Diễm ướt cả cằm. Anh trườn lên, cc anh cứng ngắc, anh ấn vào L. vợ. Diễm há miệng thở, hai tay bấu nhẹ vào vai anh, nhưng vẫn không chủ động nhún hông, không siết chặt hai chân quanh anh. Anh Đ. vợ mạnh, mạnh hơn bình thường, như muốn ép cô phải thèm. Mỗi nhát thọc sâu, anh đều nhìn mặt Diễm, chờ đợi một phản ứng nào đó. Diễm chỉ rên nhỏ, mắt nhắm nghiền, để anh dùng. Khi Tùng xuất vào trong, Diễm chỉ thở dài, vuốt nhẹ lưng anh, rồi lặng lẽ ngủ.
Tùng nằm cạnh vợ, cc còn dính nước tinh, nhưng trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh Như. Anh nhớ cách Như nhìn anh, nhớ giọng cô nói “Anh lúc tập trung sexy ghê”, nhớ cái chạm nhẹ vào vai. Anh tự sờ cc mình, tưởng tượng Như cởi áo, tưởng tượng Như ngồi lên đùi anh, tưởng tượng Như tự kéo khóa quần anh ra, tự nắm cc anh, tự ngồi xuống nuốt lấy. Anh thủ dâm một mình trên giường, bên cạnh vợ đang ngủ say, tinh anh bắn lên bụng, lên tay, lên cả tấm ga trải giường.
Sáng hôm sau, Như nhắn tin sớm hơn. Tin nhắn dài hơn. Cô gửi một file proposal, kèm dòng chữ: “Anh xem giúp em cái này. Em đang nằm giường, mặc mỗi áo sơ mi mỏng, không mặc gì bên dưới. Nếu anh muốn em gửi thêm gì thì cứ nói.”
Tùng nhìn tin nhắn, cc anh lại cứng trong quần. Anh trả lời: “Cô đang trêu anh à?”
Như nhắn lại ngay: “Em không trêu. Em đang ướt. Muốn anh biết thôi.”
Tùng khóa cửa phòng làm việc. Anh mở khóa điện thoại, nhìn lại tin nhắn Như. Anh kéo khóa quần, nắm cc ra, thủ dâm ngay tại chỗ làm, tưởng tượng Như đang cởi hết đồ, tưởng tượng Như ngồi xổm trước mặt anh, miệng cô ngậm lấy cc anh, liếm từ gốc lên đầu, liếm hết nước nhờn, rồi nuốt sâu đến tận họng. Anh bắn tinh vào khăn giấy, thở dốc, nhưng vẫn thấy thiếu.
Đêm đó, khi về nhà, Tùng kéo Diễm vào phòng tắm. Anh cởi hết đồ vợ, đẩy Diễm ngồi lên bồn rửa mặt, dang hai chân cô ra. Anh quỳ xuống, liếm L. Diễm ngay dưới ánh đèn sáng trưng. Lưỡi anh luồn vào sâu, liếm mạnh, liếm nhanh, hai ngón tay anh thọc vào L. cô, xoay, móc. Diễm bấu chặt vào mép bồn, há miệng thở, nhưng vẫn không nói gì, vẫn không kéo anh đứng dậy, vẫn không đòi anh Đ. Khi Tùng Đ. Diễm từ phía sau, tay anh bóp chặt ngực vợ, cc anh thọc mạnh, mạnh đến mức tiếng da thịt va chạm vang lên. Diễm chỉ rên, để anh làm, để anh xuất vào trong lần thứ hai trong ngày.
Tùng nằm bên vợ, nhìn trần nhà. Anh nhận ra mình đang Đ. Diễm nhiều hơn, mạnh hơn, nhưng vẫn không đủ. Anh muốn Diễm tự kéo anh vào giường. Anh muốn Diễm tự cởi đồ anh. Anh muốn Diễm tự ngồi lên cc anh, tự nhún hông, tự đòi anh bắn vào trong. Nhưng Diễm chỉ nằm đó, để anh làm hết.
Sáng hôm sau, Như gửi ảnh. Một bức ảnh selfie, áo sơ mi cởi hết nút, ngực cô lộ ra gần hết, một tay che nhẹ nhũ hoa, nhưng vẫn thấy rõ. Dưới ảnh, Như viết: “Em đang nghĩ đến anh. Muốn anh thấy em như này.”
Tùng nhìn ảnh, cc anh cứng đến mức đau.
Anh nhắn lại: “Cô muốn gì?”
Như trả lời ngay: “Em muốn anh. Muốn anh Đ. em. Muốn anh bắn tinh vào miệng em. Muốn anh biết em đang thèm.”
Tùng khóa cửa, thủ dâm lần thứ ba trong ngày, tưởng tượng Như quỳ trước mặt anh, miệng cô ngậm lấy cc anh, nuốt sâu, nuốt hết, nuốt tinh anh. Anh bắn tinh lên màn hình điện thoại, lên ảnh Như, lên cả bàn làm việc.
Tùng biết mình đang đi quá xa. Nhưng anh không thể dừng. Vì lần đầu tiên sau mười hai năm, anh cảm thấy mình được thèm.
Xem thêm
Tôi cưới Hạnh mười một năm.
Ba mươi chín tuổi, Hạnh vẫn khiến đàn ông phải ngoái lại. Cô tập yoga đều, eo nhỏ, da mịn, thích mặc váy ôm sát khi đi ăn tối. Bạn bè tôi từng đùa rằng lấy được vợ đẹp thế này mà còn than thì đáng bị trời phạt.
Tôi chưa từng chê Hạnh.
Cũng chưa bao giờ hết thấy cô đẹp.
Điều làm tôi mệt là suốt nhiều năm, tôi luôn phải là người bắt đầu. Một nụ hôn phải do tôi kéo cô lại. Một cái ôm trên giường phải do tôi vòng tay trước. Muốn chạm vào cô, tôi phải gợi ý. Muốn thay đổi không khí, tôi phải chuẩn bị.
Hạnh hiếm khi từ chối.
Cô thường nói:
“Anh muốn thì em chiều anh.”
Hai chữ “chiều anh” từ chỗ nghe ngọt ngào dần trở thành thứ khiến tôi cụt hứng.
Tôi không muốn một người phụ nữ cho phép tôi chạm vào cô.
Tôi muốn đôi lần chính cô nhìn tôi như thể cô cũng đang muốn tôi.
Tôi đã nói chuyện với Hạnh. Không phải một lần. Cô cố được vài hôm. Có tối cô mặc bộ đồ ngủ tôi từng khen đẹp, nằm cạnh tôi rồi hỏi:
“Vậy được chưa?”
Tôi cười, nhưng trong lòng hụt xuống.
Cô đang hoàn thành một bài tập.
Không phải đang thèm chồng mình.
Rồi mọi thứ lại trở về như cũ.
Ba năm gần đây, tôi không còn nhắc nữa.
Chuyện vợ chồng vẫn có. Đều đặn đến mức nếu ghi vào lịch có khi còn chính xác hơn lịch tập gym của Hạnh. Mỗi lần, tôi phải là người cởi quần áo cô, phải là người quỳ xuống liếm pussy cô cho đến khi cô ướt, phải là người đưa cặc vào trong cô. Hạnh nằm đó, thở đều, tay đặt nhẹ lên vai tôi, thỉnh thoảng rên lên một tiếng nhỏ để tôi biết cô “đang chiều”.
Tôi bắt đầu nhận ra điều đáng sợ nhất không phải thiếu sex.
Mà là thiếu cảm giác mình được một người phụ nữ ham muốn.
Một tối, công ty tổ chức tiệc khai trương showroom mới ở Đà Nẵng.
Tôi phụ trách ánh sáng nên ở lại khá muộn. Gần mười một giờ, chỉ còn vài người dọn đồ.
Thư, cô phụ trách sự kiện bên đối tác, đứng cạnh tôi xem lại những tấm ảnh trên máy.
Thư không đẹp hơn Hạnh.
Thật sự không.
Cô ba mươi bảy, tóc ngắn, người nhỏ, cười hơi lớn tiếng. Một kiểu phụ nữ bình thường mà trước hôm đó tôi chưa từng nghĩ tới.
Khi cúi nhìn màn hình, vai cô chạm nhẹ vào cánh tay tôi.
Cô không tránh ngay.
Rồi cô nhìn tôi, cười:
“Anh lúc làm việc nhìn nghiêm ghê. Ngoài đời chắc khó gần lắm.”
Tôi hỏi:
“Vậy mà cô còn đứng gần?”
Thư nhìn thẳng vào mắt tôi một giây lâu hơn mức cần thiết.
“Có những người càng khó gần càng làm người ta tò mò.”
Chỉ một câu ấy.
Không đụng chạm thêm.
Không lời mời nào.
Nhưng trên đường lái xe về, đầu tôi cứ lặp lại ánh mắt của cô.
Tôi về đến nhà lúc gần nửa đêm.
Hạnh đang ngủ nghiêng, chiếc váy ngủ lụa trượt khỏi một bên đùi, da thịt trắng ngần. Dưới ánh đèn ngủ, cô vẫn đẹp đến mức tôi có thể hiểu vì sao nhiều người đàn ông nhìn cô.
Tôi nằm xuống cạnh vợ.
Bỗng thấy mình tệ.
Người phụ nữ đẹp thế này nằm ngay bên cạnh tôi, còn tôi lại nhớ ánh mắt của một người phụ nữ khác.
Nhưng rồi tôi nhận ra thứ tôi nhớ không phải Thư.
Tôi nhớ cảm giác được nhìn như một người đàn ông.
Sáng hôm sau, Hạnh đứng trước gương buộc tóc.
Tôi nhìn vợ rất lâu.
Cô quay lại:
“Sao vậy?”
Tôi định nói không có gì.
Cuối cùng lại hỏi:
“Em có bao giờ tự nhiên nhìn anh rồi muốn anh không?”
Hạnh khựng lại.
Cô im một lúc mới nói:
“Có chứ. Nhưng vợ chồng bao nhiêu năm rồi, cần gì phải thể hiện mấy chuyện đó nữa?”
Tôi không trả lời.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi hiểu thứ tôi thiếu đã tồn tại quá lâu.
Hạnh nghĩ tình yêu đủ để tôi biết.
Còn tôi lại cần được thấy.
Chiều hôm đó, điện thoại hiện một tin nhắn từ Thư.
“Cảm ơn anh hôm qua. Khi nào rảnh em mời anh cà phê.”
Tôi nhìn dòng chữ gần một phút.
Tôi chưa trả lời.
Nhưng cũng không xóa.
Đêm đó, tôi không chạm vào Hạnh.
Tôi nằm im, mắt nhắm, nhưng trong đầu lại là hình ảnh Thư cúi người bên tôi, vai chạm vai, hơi thở gần gũi. Tôi tưởng tượng mình kéo Thư vào phòng vệ sinh, đẩy cô dựa tường, kéo quần cô xuống, quỳ xuống liếm L. cô cho đến khi cô run rẩy, rồi đứng dậy đưa cc vào trong cô, đẩy mạnh từng nhịp, nghe cô rên rỉ “anh… anh làm em sướng quá”.
Giờ cc tôi cứng ngắc.
Hạnh nằm bên cạnh, ngủ say.
Tôi không chạm vào cô.
Tôi không muốn “chiều” nữa.
Tôi muốn được thèm.
Tôi muốn được nhìn như một người đàn ông cần được đục.
Tôi muốn một người phụ nữ chủ động kéo tôi lại, cởi quần tôi ra, quỳ xuống ngậm cc tôi vào miệng, liếm dọc thân, rồi ngẩng lên nhìn tôi bằng đôi mắt đói khát.
Tôi muốn được đục một cách không cần xin phép.
Tôi muốn được nhìn một người phụ nữ cởi quần mình ra, đẩy tôi nằm xuống, trèo lên, tự đưa cc tôi vào L. mình, rồi cưỡi tôi mạnh bạo, mông va vào đùi tôi từng nhịp, juice chảy ra dọc thân cc tôi, miệng cô há ra rên “đ. em đi… đ. em mạnh nữa…”.
Tôi muốn được nghe những từ đó.
Từ một người phụ nữ không phải “chiều” tôi.
Mà là “muốn” tôi.
Tôi nằm đó, cc cứng, tay nắm chặt, và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không chạm vào vợ mình.
Tôi đang chờ một tin nhắn khác.
Từ Thư.
Và tôi biết, nếu cô ấy nhắn, tôi sẽ trả lời.
Vì tôi đã mệt mỏi với việc luôn là người phải bắt đầu.
Tôi muốn được bắt đầu bởi một người khác.
Xem thêm