Phú năm mươi tuổi, sống ở Nha Trang. Vợ anh, Bảo Trân, ba mươi lăm tuổi, mê gym, tập nặng năm buổi mỗi tuần và có sức bền khiến Phú nhiều lúc phải chịu thua.
Trân trẻ, đẹp, body săn chắc, nhu cầu chuyện vợ chồng cũng rất cao.
Thời mới cưới, Phú thấy mình quá may mắn.
Nhưng gần hai năm nay, anh bắt đầu CHÁN.
Trân thích mỗi tối hai người phải dành ít nhất sáu mươi phút cho sự thân mật. Có hôm cô còn muốn kéo dài gần chín mươi phút mới chịu ngủ.
Phú vẫn ham vợ.
Nhìn Trân vừa tập về trong chiếc áo gym ngắn, tóc buộc cao, người còn nóng vì vận động, anh vẫn muốn ôm cô.
Nhưng cứ nghĩ tới một tiếng sau đó là anh mất hứng trước.
Anh bắt đầu mong Trân tập ca muộn.
Mong cô đi ăn cùng nhóm gym.
Mong cô về nhà lúc mình đã ngủ.
Một tối Trân phát hiện chồng giả vờ ngủ.
Phú nằm nghiêng trên giường, mắt nhắm nghiền, cố gắng giữ nhịp thở đều. Nhưng Bảo Trân không dễ bị lừa. Cô kéo chăn xuống, tay luồn vào quần lót, nắm lấy cc đang mềm oặt của chồng.
"Anh đừng giả vờ nữa," Trân thì thầm, giọng khàn khàn. "Em biết anh chưa ngủ."
Cô vuốt ve, bóp nhẹ, rồi siết chặt. Phú cắn chặt hàm, cố kiềm chế. cc anh từ từ cứng lên trong tay vợ, dù anh không muốn.
"Trân..." Phú nói khẽ.
Nhưng Trân không nghe. Cô lật chồng nằm ngửa, kéo quần lót xuống, cúi xuống ngặm lấy cc đang chuẩn bị cứng. Lưỡi cô liếm dọc theo thân, vòng quanh đầu cc, rồi hút mạnh. Phú rên khe khẽ, hai tay bấu chặt vào ga trải giường.
"Em muốn anh Đ. em," Trân ngẩng đầu lên, nước dãi chảy dài từ khóe miệng. "Em muốn anh Đ. mạnh, Đ. lâu cho em sướngL."
Cô cởi đồ gym ra, để lộ bộ ngực săn chắc, hai đầu vú cứng ngắc. Trân leo lên người chồng, nắm lấy cc, chĩa vào lỗ L. đang ướt nhẹp của mình. Cô ngồi xuống cho L. nuốt trọn cc vào trong, rồi bắt đầu nhún nhảy.
"Ừm... a... anh... cc anh to quá," Trân rên rỉ, hai tay bóp lấy vú mình, nhún mạnh hơn nữa ".
Phú miễn cưỡng đưa tay lên véo nhẹ hai đầu vú. Trân rên to hơn, nhún nhanh hơn, cái L. siết chặt lấy cc.
Cô nhún mạnh hơn, nhanh hơn, cái mông đập vào đùi chồng bạch bạch. Trân cúi xuống cho lưỡi thọc vào miệng, liếm khắp nơi. Cô ngồi dậy, xoay người, để Phú nhìn thấy cái L. mình để giúp ck tăng thêm hưng phấn.
"Anh xem đi L. em nè, L. này dâm lắm. Trân nói giọng dâm đãng, "anh xem em Đ. anh như thế nào đêm nay."
Cô nhún chậm rãi, sâu, để Phú thấy rõ cc chui vào ra khỏi cái L. ướt át. Trân đưa tay xuống, xoa nhẹ vào cc làm Phú muốn phọt khí.
"Trân... em làm anh muốn chết," Phú rên rỉ.
Trân cười, nhún nhanh hơn, mạnh hơn. Cô rên rỉ, kêu la, cái L. siết chặt lấy cc. Phú không chịu nổi nữa, gầm lên, bắn khí mạnh mẽ vào trong L. vợ. Trân rên lên khoái trá, ngồi yên, cảm nhận từng giọt tinh dịch bắn vào sâu trong L. trong tử cung mình.
Nhưng Trân chưa xong. Cô nằm xuống, dang chân ra úp L. Vào mặt Phú. Bắt anh phải vệ sinh cáiL. của Trân cho sạch. "Anh liếm L. em đi. Em muốn anh liếm sạch cái L. em."
Phú cúi xuống hành động như một tên nô lệ, lưỡi liếm dọc theo khe L., hút lấy tinh dịch và nước L. Trân rên rỉ, hai tay bấu chặt vào tóc chồng, ép anh liếm mạnh hơn, Trân hẩy hẩy chà L. mạnh thêm vào mặt Phú.
"Ừm... a... cái miệng cái lưỡi anh liếm giỏi quá," Trân rên rỉ, "em sắp ra nữa rồi cưng"
Trân run rẩy, kêu la, bắn khí vào miệng chồng. Phú nuốt hết.
Trân ôm lấy anh, hôn nhẹ lên môi, "Cảm ơn anh ck yêu của em."
Phú nằm im, mắt nhắm nghiền, thở hổn hển. Nhưng Trân vẫn còn năng lượng. Cô vuốt ve ngực anh, cho anh dưỡng sức 4h sáng em muốn anh Đ. nữa nhé."
Phú không trả lời. Anh chỉ nằm im, nghĩ đến đêm dài phía trước mà khóc không ra nước...
Xem thêm
CHÁN
Hoàng bốn mươi tám tuổi, sống ở Đà Lạt. Vợ anh, Yến Nhi, ba mươi ba tuổi, mê gym và có sức bền khiến bạn bè thường đùa rằng cô tập như vận động viên.
Nhi đẹp, body săn chắc, nhu cầu chuyện vợ chồng cũng mạnh không kém.
Thời mới cưới, Hoàng từng thấy mình quá may mắn.
Nhưng hai năm gần đây anh bắt đầu CHÁN.
Nhi không thích những cuộc gần gũi ngắn. Cô muốn mọi thứ kéo dài sáu mươi đến chín mươi phút, gần như tối nào cũng vậy. Nếu Hoàng xin dừng sớm, cô lại ôm chồng, nũng nịu:
“Thêm chút nữa đi anh.”
Ban đầu anh chiều.
Sau đó anh cố.
Rồi cuối cùng thành sợ.
Chỉ cần nghe tiếng máy sấy tóc trong phòng tắm lúc gần mười một giờ, Hoàng đã biết Nhi chuẩn bị lên giường. Thay vì háo hức, anh lại nhìn đồng hồ và tính xem sáng mai mình còn ngủ được mấy tiếng.
Có hôm anh giả vờ ngủ.
Có hôm ở dưới phòng khách đến quá khuya.
Có hôm nhận luôn cuộc nhậu mình vốn chẳng muốn đi.
Nhi bắt đầu nghi ngờ.
“Anh có người khác?”
Hoàng lắc đầu.
“Không.”
“Vậy anh CHÁN em?”
Anh im một lúc rồi nói:
“Anh CHÁN chuyện tối nào cũng phải cố cho đủ sức với em.”
Nhi sững người.
Hoàng nói tiếp:
“Anh vẫn thấy em sexy. Anh vẫn muốn em. Nhưng anh không muốn mỗi đêm đều thành một cuộc thi xem anh chịu được bao lâu.”
Nhi đỏ mặt.
Cô luôn nghĩ đàn ông phải thích một người vợ trẻ, tập gym, sung sức và ham chồng.
Cô chưa từng nghĩ chính điều ấy có thể làm chồng kiệt sức.
Đêm đó, lần đầu tiên sau rất lâu, Nhi không đòi kéo dài.
Cô chỉ nằm sát bên anh.
Hoàng ôm vợ rồi ngủ trước nửa đêm.
Chữ CHÁN của anh cuối cùng cũng được gọi đúng tên.
Anh không CHÁN Yến Nhi.
Anh CHÁN việc cứ bước vào phòng ngủ là phải chuẩn bị tinh thần cho một cuộc marathon mà mình không còn muốn chạy.
*****
Hoàng nằm ngửa trên giường, mắt nhắm nghiền, cố gắng giữ nhịp thở đều như người đang ngủ thật. Nhưng Yến Nhi không dễ bị lừa. Cô lết sát vào, ngực ép vào lưng anh, tay luồn xuống dưới bụng, nắm lấy cái cc đang mềm oặt của chồng.
"Anh đừng giả bộ nữa," Nhi thì thầm, giọng khàn khàn vì ham muốn. "Em biết anh chưa ngủ."
Cô vuốt ve, bóp nhẹ, rồi siết chặt hơn. Hoàng cắn chặt hàm, cố kiềm chế. cc anh từ từ cứng lên trong tay vợ, dù anh không muốn.
"Nhi... anh mệt," Hoàng nói khẽ, giọng mệt mỏi.
Nhưng Nhi không nghe. Cô lật người chồng nằm ngửa, kéo chăn xuống, cúi xuống nuốt lấy cái cc đang cương cứng. Lưỡi cô liếm dọc theo thân, vòng quanh đầu cc, rồi hút mạnh. Hoàng rên lên, hai tay bấu chặt vào ga trải giường.
"Em muốn anh Đ. em," Nhi ngẩng lên, nước dãi chảy dài từ khóe miệng. "Em muốn anh Đ. mạnh, Đ. lâu."
Cô cởi đồ ngủ ra, để lộ bộ ngực săn chắc, hai đầu vú cứng ngắc. Nhi leo lên người chồng, nắm lấy cc, chĩa vào lỗ L. đang ướt nhẹp của mình. Cô ngồi xuống cho L. nuốt trọn cái cc vào trong, rồi bắt đầu nhún nhảy.
"Ừm... a... anh... cc anh to quá," Nhi rên rỉ, hai tay bóp lấy ngực mình, nhún mạnh hơn. "Em muốn anh sờ vú em, bóp mạnh vào đây."
Hoàng miễn cưỡng đưa tay lên, bóp lấy hai quả vú, ngón tay véo nhẹ hai đầu vú. Nhi rên to hơn, nhún nhanh hơn, cái L. siết chặt lấy cc.
"Anh... anh không chịu nổi nữa," Hoàng thở hổn hển, "Nhi... dừng lại..."
Nhưng Nhi không dừng. Cô nhún mạnh hơn, nhanh hơn, cái mông đập vào đùi chồng. Nhi cúi xuống, hôn anh, lưỡi thọc vào miệng, liếm khắp nơi. Hoàng cảm thấy mình sắp bắn khí, nhưng Nhi không cho phép. Cô ngồi dậy, chậm lại, xoay người, để Hoàng nhìn thấy cái L. đang nuốt lấy cái cc.
"Anh xem đi," Nhi nói, giọng dâm đãng, "em Đ. anh như thế nào."
Cô nhún chậm rãi, sâu, để Hoàng thấy rõ cái cc chui vào ra khỏi cái L. ướt át. Nhi đưa tay xuống, xoa nhẹ vào cái cc, rồi đưa lên miệng, liếm ngón tay.
"Nhi... em làm anh muốn chết," Hoàng rên rỉ, hai tay bấu chặt vào hông vợ.
Nhi cười, nhún nhanh hơn, mạnh hơn. Cô rên rỉ, kêu la, cái L. siết chặt lấy cc. Hoàng không chịu nổi nữa, gầm lên, bắn khí mạnh mẽ vào trong L. vợ. Nhi rên lên khoái trá, ngồi yên, cảm nhận từng giọt tinh dịch bắn vào sâu trong.
Nhưng Nhi chưa xong. Cô nằm xuống, dang chân ra, "Anh liếm L. em đi. Em muốn anh liếm sạch cái L. cho em."
Hoàng mệt mỏi, nhưng vẫn cúi xuống, lưỡi liếm dọc theo khe L., hút lấy tinh dịch và nước L. Nhi rên rỉ, hai tay bấu chặt vào tóc chồng, ép anh liếm mạnh hơn.
"Ừm... a... anh liếm giỏi quá," Nhi rên rỉ, "em sắp ra nữa rồi."
Nhi run rẩy, kêu la, bắn khí vào miệng chồng. Hoàng nuốt hết, mệt mỏi nằm xuống bên cạnh vợ.
Nhi ôm lấy anh, hôn nhẹ lên môi, "Cảm ơn anh. Em yêu anh."
Hoàng nằm im, mắt nhắm nghiền, thở hổn hển. Anh cảm thấy mình kiệt sức, nhưng Nhi vẫn còn năng lượng. Cô vuốt ve ngực anh, "Sáng mai em muốn nữa nhé."
Hoàng không trả lời. Anh chỉ nằm im, nghĩ đến những đêm dài phía trước, những cuộc marathon tình dục mà anh không còn muốn chạy.
Xem thêm
Vy, 46 tuổi, là giám đốc một công ty nội thất ở Sài Gòn. Ly dị đã ba năm, cô sống một mình trong căn hộ gần sông, sáng tập gym, chiều điều hành hơn sáu mươi nhân viên. Da trắng, eo gọn, vòng ba đầy, ngực nở cao khiến chiếc sơ mi trắng cô thường mặc lúc nào cũng có vẻ chật hơn mức cần thiết. Váy đen ngắn trên đùi khiến nhiều người trong công ty quen rồi vẫn phải nhìn lại.
Vy không thiếu đàn ông.
Điều cô thiếu là cảm giác mới.
Sau ly dị, cô từng quen một kiến trúc sư 44 tuổi. Hai tháng đầu, chỉ cần anh nhắn “tối nay gặp không?” là cô đã thấy trong người nóng lên. Sang tháng thứ ba, Vy bắt đầu để điện thoại úp xuống bàn.
Không phải anh xấu đi.
Không phải anh làm gì sai.
Cô chỉ hết tò mò.
*****
Vy đặt tay lên thanh máy, cảm giác da thịt mình nóng lên khi ánh mắt người đàn ông trẻ quét qua ngực cô. Áo tập ôm sát khiến hai đầu vú cô nổi rõ dưới lớp vải mỏng. Anh ta cao hơn cô nửa đầu, vai rộng, tay cầm khăn lau mồ hôi.
"Máy này còn trống không?" anh hỏi, giọng trầm.
Vy gật đầu, không rời mắt. "Còn. Anh dùng trước đi."
Anh bước lên máy, cơ bắp cuộn lên từng nhịp. Vy không rời chỗ, đứng sát bên, ngắm từng đường gân nổi trên cổ tay anh. Mùi mồ hôi nam giới quyện với nước hoa nhẹ bay vào mũi cô. Cô liếm nhẹ môi dưới.
Sau mười phút, anh dừng lại, lau mồ hôi trán. "Cảm ơn. Anh tên Minh."
"Vy." Cô đưa tay bắt. Da anh nóng và khô.
Minh mỉm cười, ánh mắt dừng lại ở eo cô. "Cô tập đều nhỉ."
Vy không đáp. Cô chỉ bước lên máy, bắt đầu tập. Mỗi khi cô gập người, mông cô nhô ra phía sau, sát Minh chỉ chừng gang tay. Anh không rời đi. Anh đứng đó, quan sát.
Buổi tập kết thúc, Vy lau mồ hôi trên ngực. Nước mồ hôi thấm qua áo, để lại vệt ướt giữa hai gò ngực. Minh đưa chai nước cho cô. "Cảm ơn." Cô uống, nước tràn ra khóe miệng, chảy xuống cằm.
"Cô về bằng xe riêng hay taxi?" Minh hỏi.
"Xe riêng." Vy nhìn anh. "Nhưng hôm nay tài xế nghỉ."
"Anh chở em về nha." Minh chìa chìa khóa xe.
Hai người bước ra bãi đỗ xe. Minh lái một chiếc sedan đen. Ngay khi cửa xe đóng lại, Vy đặt tay lên đùi anh. Da anh nóng dưới lớp quần short. Minh không giật mình. Anh chỉ nhìn cô một cái, rồi khởi động xe.
Trên đường, Vy kéo khóa quần anh xuống. cc anh đã cứng, nóng hổi trong tay cô. Cô vuốt lên xuống vài cái, ngón tay lướt qua đầu khấc. Minh thở dốc, tay nắm chặt vô-lăng. "Em..."
"Shuỵtttt im" Vy cúi xuống, miệng cô ngặm lấy cc anh. Lưỡi cô liếm dọc thân cc, mút mạnh phần đầu. Nước dãi cô chảy ra, ướt đẫm đùi anh. Minh rên khẽ, hông nhấp nhẹ. Vy nuốt sâu hơn, họng cô siết chặt lấy cc. Anh run lên.
Xe dừng trước căn hộ Vy. Hai người lên thang máy. Ngay khi cửa đóng, Vy đẩy Minh vào tường, kéo quần anh xuống. cc anh bật ra, ướt nhờ nước dãi. Vy quay lưng, vén váy lên, kéo quần lót sang một bên. "Đ. em đi." Minh nắm hông cô, cc anh chui vào trong một cái. Vy rên to, mông cô va vào bụng anh. Anh Đ. mạnh, từng nhịp sâu và nhanh. Tiếng da thịt va chạm vang vọng trong thang máy.
***
Căn hộ Vy tối om. Minh đẩy cô vào giường, lột sạch quần áo. Ngực cô nảy lên khi anh cắn nhẹ núm vú. Anh liếm xuống bụng, rồi ngậm lấy L. cô. Lưỡi anh thọc sâu vào trong, mút mạnh hột le. Vy há há miệng, tay bấu chặt tóc anh. Nước L. cô chảy ra đẫm mặt anh.
Minh lật người cô úp xuống giường, kéo mông cô lên. cc anh đâm vào từ phía sau, mạnh và sâu. Vy kêu lên từng tiếng, mông cô rung lên mỗi khi anh đập mạnh. Anh tát vào mông cô, để lại dấu đỏ. Vy cắn gối, rên rỉ. "Mạnh hơn... Đ. mạnh nữa..."
Minh kéo tóc cô ngẩng lên, cc anh đâm sâu hơn. Anh rên lên, tinh trùng bắn đầy vào trong L. Vy. Nóng hổi. Vy run lên, L. cô siết chặt lấy cc anh khi cô cũng lên đỉnh.
Sáng hôm sau, Vy thức dậy, giường bên cạnh trống. Minh đã đi. Điện thoại cô có tin nhắn: "Hôm nay em rảnh không?"
Vy nhìn tin nhắn, ngón tay lơ lửng trên màn hình. Cảm giác mới đã bắt đầu. Và cô biết, sớm muộn gì nó cũng sẽ biến mất.
Xem thêm
Vĩnh bốn mươi chín tuổi, sống ở Huế. Vợ anh, Nhã Uyên, ba mươi lăm tuổi, tập gym sáu ngày một tuần.
Uyên có thân hình săn chắc, eo nhỏ, chân khỏe và nguồn năng lượng gần như không bao giờ cạn. Chuyện vợ chồng với cô cũng vậy.
Thời mới cưới, Vĩnh mê sự sung sức ấy.
Nhưng hơn hai năm nay anh bắt đầu CHÁN.
---
Buổi tối điển hình của họ bắt đầu như thế này.
Chín giờ tối, Uyên đi gym về. Cô bước vào phòng ngủ vẫn còn đẫm mồ hôi, mái tóc búi cao lộ ra cần cổ thon dài, chiếc áo hai dây ướt đẫm dính chặt vào ngực. Quần short nén ôm sát từng đường cong — cặp mông tròn săn chắc như hai quả bóng, đùi trong rắn chắc căng bóng, từng bó cơ hiện rõ khi cô di chuyển.
Cô ngồi xuống mép giường, cúi người cởi giày thể thao. Áo lật về phía trước, để lộ một khoảng lưng trần cong vút, xương sống chạy dài xuống giải lưng quần, hai bên là cơ vai cuộn chặt quyến rũ.
Vĩnh nhìn từ giường.
Anh THÈM vợ. Chuyện đó không hề sai.
Anh thấy ham muốn trỗi dậy như mọi lần. Nhưng kèm theo đó là một cảm giác quen thuộc khác: áp lực.
Uyên quay lại, mỉm cười nhìn anh:
"Anh chờ em chút, em đi tắm cái đã."
"Toàn mồ hôi. Anh đừng có mà đụng em bây giờ."
Cô nói vậy mà mắt thì cười. Đó là lời báo trước.
Vĩnh biết quy trình.
Cô tắm xong, bôi dầu dưỡng da, xức nước hoa. Cô bước ra với bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng — hoặc có hôm chỉ quấn khăn tắm. Cô nằm xuống cạnh anh, ngửa mặt nhìn trần nhà, và bắt đầu.
Và anh phải theo.
Uyên thích mỗi tối hai người dành sáu mươi đến 2h cho chuyện thân mật. Cô không thích vội. Cô muốn chồng có thời gian, muốn kéo dài cảm giác, muốn tối nào cũng phải thật "đã".
Cô thích anh hôn toàn thân cô. Thích anh dùng miệng. Thích anh nâng chân cô lên, thích xoay người, đổi tư thế liên tục. Thích làm nhiều lần trong một đêm, kể cả khi anh đã giải phóng, cô vẫn muốn tiếp tục, muốn anh 'bằng cách khác' giúp cô đạt khoái cảm lần nữa.
Vĩnh từng làm được.
Năm bốn mươi tư, bốn mươi lăm tuổi — anh còn sung lắm. Có đêm hai người làm ba lần liên tiếp, từ phòng ngủ ra phòng khách, rồi vào nhà tắm. Uyên khen anh hết lời. Anh hãnh diện.
Nhưng một người đàn ông bốn mươi chín không còn là người đàn ông bốn mươi tư.
Anh thầm so sánh mình với những chàng trai trẻ Uyên gặp ở phòng gym. Không nói ra. Nhưng mỗi lần Uyên kể về bài tập mới, về huấn luyện viên, về mấy anh 'chạy bộ dẻo dai' ở công viên — anh im lặng nghe, rồi lại nén lòng nghĩ đến đêm.
---
Đêm đó cũng vậy.
Uyên tắm xong, bước ra với áo lụa màu kem xẻ ngực sâu. Cô vừa bôi dầu dưỡng, da cô sáng bóng, bờ vai tròn trịa óng ánh dưới ánh đèn ngủ.
Cô trèo lên giường, phủ người lên anh.
Mái tóc ướt rơi xuống hai bên, cô cúi xuống hôn anh — mềm, sâu, cố ý chậm rãi.
"Anh ơi..." cô thì thầm, hôn xuống cằm, xuống cổ.
Cô ngồi dậy, khẽ cởi khuy áo. Từng khuy một. Dưới lớp lụa là bộ ngực săn chắc chưa từng chảy xệ — thành quả của những buổi tập đẩy ngực, hít đất, chống đẩy. Đầu nhũ mềm hồng dựng lên khi làn da chạm không khí.
Uyên bắt lấy tay anh, đặt lên ngực cô.
"Anh sờ em đi."
Vĩnh sờ.
Cô rên khẽ, ngả đầu ra sau, kéo tay anh xuống bụng. Bụng cô phẳng, có đường cơ mờ hiện lên khi cô gồng — cô cố tình gồng để anh thấy.
"Em mới tập được cái này tuần rồi. Anh thấy không?"
Anh thấy.
Và anh biết điều cô chờ đợi tiếp theo.
Uyên cúi xuống, kéo quần anh ra. Tay cô — mạnh mẽ từ việc cầm tạ — nắm lấy cc của anh, từ từ vuốt dọc theo chiều dài. Cô biết cách làm anh nứng. Cô luôn biết.
"Em muốn anh đêm nay lâu lâu một chút nha." Cô cọ má vào đùi anh, cười. "Mai em nghỉ gym. Hai đứa mình chơi cả đêm được không?"
Vĩnh cười theo.
Nhưng tiếng cười đó khô khốc.
Trong đầu anh không phải là cảm giác háo hức.
Mà là một câu hỏi quen thuộc: Mình có trụ nổi đến một giờ nữa không?
---
Uyên bắt đầu bằng miệng.
Cô ngậm lấy đầu cc anh, lưỡi liếm vòng quanh một cách điêu luyện, rồi nuốt dần xuống sâu. Cô biết anh thích gì. Cô đã học được trong chín năm cưới nhau. Miệng cô nóng, ướt, và cô hút mạnh khi rút lên — tiếng "chụt" vang lên trong phòng ngủ yên tĩnh.
Vĩnh rên.
Cảm giác vẫn tốt. Vẫn thật.
Uyên vừa bú vừa nhìn lên anh, ánh mắt ướt át, tay trái mân mê bìu của anh, tay phải luồn xuống giữa chân mình — cô tự sờ, tự kích thích trong lúc miệng phục vụ chồng.
Cô thích làm vậy. Thích được 'đồng thời'.
"Nhìn em này..." cô rời miệng, chậm rãi thè lưỡi, rồi cắn nhẹ vào đùi trong của anh. "Em muốn anh nhìn cảnh này."
Vĩnh nhìn.
Xinh thật.
Nhưng cơ thể anh phản ứng chậm hơn cô muốn. cc anh cương lên, nhưng không thể cương cứng hoàn toàn như một thằng đàn ông ba mươi tuổi. Anh cảm nhận được — Uyên cũng cảm nhận được — nó chưa đạt độ tối đa.
Cô không nói gì. Đổi qua dùng tay, vừa vuốt vừa cúi xuống nút hạt nhạy cảm dưới đầu khất.
Vĩnh cố tập trung.
Cố nghĩ đến những hình ảnh nứng nhất anh có thể tưởng tượng.
Cố.
Rồi cuối cùng nó đủ cứng.
Uyên ngồi lên người anh, cầm cc đưa vào L. mình từ từ. Cô rên dài, mắt nhắm nghiền, hai tay chống lên ngực anh để tự hạ người xuống.
"Ưm... anh vào sâu thế..." cô thở, đẩy hông vòng vòng. "Mỗi lần em nghĩ về cảnh này lúc tập gym... là em ướt cả quần..."
Cô bắt đầu nhún nhảy. Từng nhịp đều đặn, sâu, chậm. Cô giữ nhịp, nghiêng người, thay đổi góc độ để tìm điểm nhạy cảm nhất của mình. Vai cô, cổ cô, bụng cô — tất cả căng lên lấp lánh dưới ánh đèn. Cơ mông nhún xuống vun vút.
Vĩnh ngước nhìn vợ.
Cô không chỉ nghĩ đến chuyện đó khi tập gym.
Cô còn như một cỗ máy không bao giờ cạn kiệt.
Hai mươi phút trôi qua. Uyên đã đạt khoái cảm hai lần — cô rên rỉ, run rẩy, đổ mồ hôi, nhưng không dừng. Cô đảo người, nằm ngửa, kéo anh lên trên.
"Đến lượt anh... đè em đi..."
Vĩnh đè lên.
Anh đẩy vào, cố giữ nhịp đều. Nhưng lưng anh nhức. Đầu gối anh kêu. Cảm giác bên trong cô — nóng, siết chặt, trơn trượt — vẫn làm anh nứng, nhưng sức lực thì cứ rút dần.
"Anh khỏe lên đi mà..." Uyên quắp chân quanh hông anh, kéo anh sâu hơn. "Em muốn cảm nhận anh..."
Vĩnh cắn răng.
Mười phút nữa.
Anh đẩy nhanh hơn, mạnh hơn — không phải vì khoái cảm, mà vì cần phải kết thúc.
Uyên cảm nhận sự thay đổi. Cô nhíu mày:
"Anh vội à?"
"Không. Anh muốn ra."
"Từ nãy tới giờ mới có ba mươi phút..."
Vĩnh không trả lời. Anh đè sâu, dồn dập, kết thúc trong cô với một tiếng rên gồng gượng — không phải vì khoái cảm đỉnh điểm, mà vì cơ thể đã cạn.
Anh rút ra, lăn sang một bên, thở hổn hển.
Uyên nằm cạnh anh, không chạm vào người anh.
Im lặng.
Hai phút sau cô mới nói:
"... Anh mệt rồi hả?"
"Ừ."
"Em chưa được." Giọng cô nhỏ, như không muốn nghe như oán trách. "Nhưng thôi vậy. Ngủ đi."
Vĩnh nhắm mắt.
Trong bóng tối, anh nghe tiếng vợ trở mình, quay lưng về phía anh.
Anh biết cô chưa ngủ. Cô vẫn còn nứng. Cô vừa mới được một nửa nhu cầu của mình.
Nhưng anh không còn sức làm gì thêm.
Và điều đó — chính sự bất lực đó — đã ăn mòn anh từng đêm.
---
CHÁN.
Không phải CHÁN vợ.
CHÁN chính cái vòng lặp: cô mong đợi → anh cố gắng → anh thất bại giữa chừng → cô thất vọng không nói ra → anh tự trách mình.
Có hôm mới mười giờ tối, Uyên vừa tắm xong bước vào phòng, Vĩnh đã giả vờ ngủ.
Cô đứng ở cửa nhìn anh một lúc. Anh cảm nhận được ánh mắt cô, nhưng không mở mắt.
Cô thở dài. Kéo chăn nằm xuống.
Không một lời.
Có hôm anh ngồi dưới nhà xem hết một trận bóng cũ chỉ để câu giờ cho đến khi cô ngủ.
Có hôm anh hẹn bạn nhậu — cái cớ 'bạn bè lâu ngày' — chỉ để về nhà thật khuya, khi cô đã chìm vào giấc ngủ, để khỏi phải đối mặt.
Uyên cuối cùng phát hiện.
Một tối cô ngồi chờ anh ở phòng khách. Đèn tắt. Cô ngồi bó gối trên sofa, mặt không biểu cảm.
"Anh né em phải không?"
Vĩnh cởi giày, không dám nhìn cô.
"Anh ngồi ở quán nhậu thêm một tiếng sau khi bạn anh đã về. Anh nghĩ em không biết hả? Mấy anh bạn của anh nhắn tin hỏi em 'anh Vĩnh có về nhà chưa' lúc chín giờ."
Anh đứng yên.
"Anh không muốn làm em buồn."
"Anh đang làm em buồn hơn là anh biết."
Uyên đứng dậy, bước tới trước mặt anh.
"Anh né em phải không?"
Vĩnh không chối nữa.
"Ừ."
Uyên sững người. Đôi mắt cô có chút gì đó vỡ ra.
"Anh hết thích em rồi?"
"Không. Anh vẫn muốn em."
Anh nhìn vợ.
"Nhưng anh CHÁN cảm giác tối nào cũng phải đủ một tiếng, đủ lâu, đủ sung. Anh không muốn chuyện hai đứa biến thành bài kiểm tra sức khỏe."
Uyên im.
Cô luôn nghĩ có một người vợ trẻ, khỏe, ham chồng là điều đàn ông phải thích.
Cô chưa từng nghĩ ham muốn cũng có thể trở thành áp lực.
"Em tưởng..." cô nói khẽ. "Em tưởng anh thích là lâu. Hồi mới cưới anh toàn nói 'đừng gấp', 'cứ từ từ'..."
"Đó là hồi đó." Vĩnh đặt tay lên vai vợ. "Giờ anh không còn hai lăm nữa. Anh không muốn làm em thất vọng vì anh không theo kịp."
"Em đâu có..."
"Em không nói. Nhưng em không nói xong em quay lưng ngủ. Anh biết mà."
Uyên cúi đầu.
Một lúc lâu.
Rồi cô lên tiếng, nhỏ xíu:
"Vậy tối nay... tụi mình làm gì?"
"Mình ôm nhau đi."
"Chỉ vậy thôi?"
"Uyên. Anh không nói em nghe à? Anh chỉ muốn ôm em lúc này."
Cô không tranh cãi nữa.
Tối đó Uyên không đòi kéo dài.
Hai người nằm trên giường. Uyên gối đầu lên ngực anh, một chân gác qua đùi anh như thói quen cũ. Vĩnh xoa lưng cô — vòng eo của một người đàn bà tập gym sáu ngày một tuần, căng mịn như da cá.
Lần đầu tiên sau bao lâu, anh không cảm thấy cần phải làm gì thêm.
Anh chỉ hôn lên trán cô.
"Ngủ được không?"
"Ừm."
Uyên ngủ trước.
Vĩnh nhìn vợ trong bóng tối, một tay luồn trong mái tóc cô.
Anh nhận ra thứ mình CHÁN không phải người phụ nữ bên cạnh.
Anh CHÁN việc đêm nào cũng phải chứng minh mình còn đủ sức cho cô.
Và nếu Uyên không chịu nghe, có ngày chữ CHÁN ấy sẽ không còn nằm trong phòng ngủ nữa.
---
Nhưng đêm hôm sau, Uyên làm một điều bất ngờ.
Cô không nằm im đợi anh. Cô bước vào phòng ngủ khi anh đang nằm đọc điện thoại, chìa ra một cái áo ba lỗ cũ của anh:
"Anh mặc cái này đi."
"... Sao?"
"Em muốn ngửi mùi anh."
Vĩnh ngạc nhiên, vẫn cởi áo, khoác cái áo ba lỗ vào. Rộng lùng thùng trên người cô, nhưng Uyên không quan tâm.
Cô trèo lên giường, chui vào lòng anh, mặt áp vào cổ anh.
"Hôn em chút thôi. Không làm gì khác."
Vĩnh hôn cô — nhẹ nhàng, chậm rãi.
Hôn một lúc lâu. Cô chỉ nằm trong lòng anh, tay anh luồn trong áo cô vuốt dọc sống lưng trơn láng.
Không ai cố.
Không ai đòi gì thêm.
Uyên rên khẽ trong cổ họng nhưng không động đậy, không giục giã. Cô chỉ xoay người, đối diện anh, kéo anh hôn sâu thêm một lần nữa.
"Em muốn anh, nhưng em không cần anh phải... làm gì đó." Cô thì thầm giữa hai nụ hôn. "Em chỉ muốn được như vầy thôi."
Vĩnh cảm nhận một điều lạ.
Cái ham muốn trong anh — thứ bị vùi lấp dưới mệt mỏi nhiều tháng qua — bỗng trỗi dậy.
Không phải vì áp lực.
Mà vì không còn áp lực.
Anh nắm eo vợ, kéo cô sát vào người. Anh hôn cô hung hơn một chút. Uyên thở gấp, nhưng cô không nói gì, không yêu cầu — cô để anh dẫn dắt.
Bàn tay anh luồn xuống mông cô, nắn bóp qua lớp quần lụa mỏng. Uyên ưỡn người, vòng tay qua cổ anh.
"Anh muốn không?"
"Muốn." Vĩnh thật lòng. "Nhưng không cần lâu."
"Bao lâu cũng được." Cô hôn vào tai anh. "Miễn là anh muốn."
Họ làm tình đêm đó không theo một kịch bản nào cả.
Không ai nhìn đồng hồ.
Không ai đếm hiệp.
Vĩnh nằm nghiêng sau lưng vợ, một tay ôm eo, một tay luồn xuống trước, nhẹ nhàng kích thích giữa chân cô. Uyên rên rỉ, tự mở rộng chân cho anh, một tay với ra sau nắm gáy anh kéo xuống hôn.
Anh vào từ từ.
Chậm. Sâu. Không vội.
Cảm giác bên trong cô nóng và ôm chặt lấy anh — nhưng lần này anh không cố tăng tốc. Anh nhắm mắt, cảm nhận từng cái siết, từng nhịp thở của vợ, sự ma sát êm ái, đều đặn.
"Ưm... a... anh..." Uyên rên.
Không cần nhanh. Không cần đổi tư thế.
Chỉ cần anh ở trong cô, và cả hai cùng nhịp.
Họ đạt khoái cảm cùng lúc sau đó — không ầm ĩ, không kịch tính. Chỉ hai cơ thể run lên, bám chặt vào nhau, và một tiếng thở dài nhẹ nhõm thoát ra từ cả hai.
Uyên xoay người lại, mặt đỏ bừng, môi chạm môi anh.
"Vậy đó hả? Cả đêm trước anh sợ cái gì?"
Vĩnh cười khô:
"Vì em lúc nào cũng đòi một tiếng."
"Thì em nói rồi. Bao lâu cũng được. Miễn là anh muốn."
Cô áp trán vào trán anh.
"Nhưng em thừa nhận một điều." Cô khẽ cắn môi. "Hồi nãy... lúc anh vào chậm vậy... em ra nhanh hơn mọi lần làm dài."
Vĩnh ngạc nhiên:
"Vậy hồi trước em cần làm dài để làm gì?"
Uyên cười, hơi ngượng:
"... Em tưởng anh thích vậy."
"Còn em?"
"Em..." cô ngập ngừng. "Em thích vậy chứ. Nhưng cái em thích nhất là được gần anh. Lần nào em cũng đòi lâu là vì em không muốn nó kết thúc."
"Tối nay sao chịu kết thúc?"
"Vì tối nay em biết mai còn có. Và ngày kia còn có. Chứ không phải tối nào cũng là 'trận cuối'."
Vĩnh ôm vợ vào lòng.
Và lần đầu tiên sau rất lâu, cả hai đều không nghe thấy tiếng đồng hồ.
---
Vài tuần sau, một buổi tối.
Uyên về nhà muộn, mặt đỏ vì nắng, vừa cởi giày vừa nói:
"Tối nay em mệt quá. Hay mình ngủ sớm?"
Vĩnh nhìn vợ trong bộ đồ tập, khuôn mặt rạng rỡ dù mệt.
"Ừ. Ôm rồi ngủ."
Cô gật đầu, đi tắm.
Tối đó họ ôm nhau ngủ ngon lành, không cần ai phải chứng minh gì.
Và Vĩnh nhận ra — cả hai đã tìm được nhịp riêng của mình.
Không còn CHÁN.
Chỉ còn hai người, một cái ôm, và một đêm ngon giấc.
Nhưng sáng hôm sau, khi anh thức dậy với bàn tay vợ đang luồn trong quần anh, đầu nhũ cô cọ vào lưng anh qua lớp áo mỏng...
Vĩnh cười thầm.
Chà. Có lẽ hôm nay không ngủ sớm được rồi.
Xem thêm
Quang bốn mươi lăm tuổi, hơn vợ mười một tuổi. Mai Anh ba mươi bốn, tập gym gần như mỗi ngày, người săn chắc, khỏe và lúc nào cũng đầy năng lượng.
Ngày mới cưới, Quang từng thấy mình may mắn.
Vợ trẻ, đẹp, thích gần chồng, chẳng bao giờ lạnh nhạt. Những buổi tối đầu tiên còn in hằn trong ký ức anh như một thứ hạnh phúc không thể tin nổi. Mai Anh mới đi tập về, mồ hôi còn ướt đẫm sau gáy, áo tập kéo lên giữa chừng đã quay sang nhìn anh ánh mắt như đốt.
Chưa kịp cởi hết đồ, cô đã túm lấy tay anh kéo vào phòng.
Quang nhớ đêm đó. Cô đẩy anh nằm ngửa xuống nệm, nhún người quỳ gối hai bên hông anh, quần chật kéo đến mức làm nông cả đường cong mông. Cô cúi xuống hôn anh kiểu vừa gấp vừa nồng, lưỡi cô cuốn lấy lưỡi anh, một tay lần xuống nắn bóp con cc của anh qua lớp vải mỏng của quần ngủ.
— Anh ơi, nhớ em không?
Bàn tay cô siết nhẹ, rồi nhanh chóng kéo phăng phăng quần anh xuống. Con cc anh bật ra bừng bừng, thẳng đứng. Mai Anh cầm lấy nó, cúi xuống ngậm một mạch đến tận gốc.
Quang rên, hai tay bấu vào ga giường.
Cô bú như người đang khát. Nước bọt chảy dọc theo thân cc, cô vừa mút vừa liếm, tay kia mân mê bìu dái anh. Đủ rồi còn lật người lại nói:
— Ướt lắm rồi, anh vào đi.
Cô banh hai chân rộng, một tay kéo môi L. ra cho anh nhìn thấy rõ lỗ huyệt hồng hồng đang co thắt, rỉ nước. Quang một tay chống gối, một tay cầm cc xoa đầu khất suốt dọc khe L. ướt nhoét của vợ rồi đẩy vào.
Tiếng kêu của cô như tan chảy. Chiếc giường kêu răng rắc, cái bụng săn chắc của Mai Anh căng lên mỗi nhịp anh đâm sâu, miệng cô rên rỉ không ngừng:
— Sâu nữa… anh ơi… sâu nữa…
Đối với Quang ngày ấy, đó là cuộc tình lý tưởng.
Vợ trẻ, đẹp, thích gần chồng, chẳng bao giờ lạnh nhạt. Mai Anh có thể đi làm cả ngày, chiều tập gym một tiếng rưỡi, tối về vẫn còn đủ sức ngồi lên đùi anh, vòng tay qua cổ, đòi hai người dành thời gian riêng với nhau.
Ban đầu Quang rất thích.
Nhưng gần một năm nay, anh bắt đầu CHÁN.
Không phải CHÁN thân hình vợ. Mai Anh vẫn sexy đến mức mỗi lần cô bước ra khỏi phòng thay đồ với áo tập ôm sát và mái tóc buộc cao, anh vẫn thấy cô hấp dẫn.
Anh CHÁN cái cảm giác đêm nào cũng phải chuẩn bị tinh thần.
Mai Anh thích sự thân mật kéo dài. Sáu mươi phút với cô là bình thường. Cuối tuần, không phải dậy sớm, cô còn muốn lâu hơn. Cô thích ôm hôn, vuốt ve, kéo dài cảm giác gần gũi đến khi chính cô thấy đủ.
Cô thích nằm dưới, hai chân quấn chặt lấy hông anh, móng tay bấm vào lưng, đòi:
— Anh đừng vội… cứ từ từ…
Nhưng bản thân cô không từ từ. Cô co bóp, nhấp dưới, hất hông đón từng cú đâm, rên lên những tiếng làm căn phòng nóng hẳn lên. Quang cố bám theo nhịp của cô, chống tay đến mức cánh tay run lên, mồ hôi nhễ nhại, chỉ mong đủ lâu để cô lên đỉnh trước khi anh gục.
Có những đêm anh nhắm mắt mà vẫn thấy mình như đang chạy marathon.
Mà đối thủ của anh luôn tươi mới.
Có hôm cô vừa nằm xuống đã quay sang, tay luồn vào quần anh tìm con cc.
Quang cười gượng:
— Hôm nay anh hơi mệt.
Mai Anh chỉ hôn má anh.
— Vậy nghỉ chút rồi mình tiếp tục.
Cô không ép. Đúng nghĩa đen. Cô nằm đấy, cọ lưng vào ngực anh, hít một hơi rồi nghiêng người chờ. Rồi mười lăm phút sau, bàn tay cô lại quay trở lại, hơi nóng và nhanh nhẹn trèo xuống bụng anh, nắn nhẹ qua quần.
— Em thấy anh có vẻ khỏe rồi… — cô thì thầm trong bóng tối, giọng nũng nịu.
Chính điều đó lại làm Quang càng khó nói thật.
Mai Anh không sai. Cô yêu chồng. Cô xem việc chăn gối là cách kết nối. Nhưng Quang thì ngày càng nhìn nó như một kỳ thi không có lần thi lại.
Anh bắt đầu đăng ký chơi golf sáng sớm cuối tuần, nhận thêm những buổi gặp khách tối, thậm chí có lần ngồi trong garage gần nửa tiếng chỉ để nghe máy tắt rồi nghe nhịp thở của chính mình, đợi vợ ngủ trước.
Cuối tuần trở thành nỗi ám ảnh.
Thứ Sáu tan làm, đường về nhà sao ngắn quá. Quang dừng xe ở ngã tư, thấy thành phố lên đèn, trái tim nặng trịch. Anh biết điều gì đang chờ ở nhà: Mai Anh mặc chiếc váy ngủ hai dây màu đen, mái tóc vừa sấy xong thơm mùi bồ kết, cô sẽ vòng ra sau ôm anh, khóa chặt từ phía sau để bàn tay mát lạnh lướt xuống bụng anh.
Và anh sẽ phải gồng mình lên.
Ai đó đã nói, chuyện chăn gối tốt là món quà.
Với Quang bây giờ, nó là đêm thao thức, là lưng mỏi, là háng đau, là cái cảm giác cạn kiệt đến mức tỉnh dậy vẫn thấy mình như không nghỉ được.
Mai Anh nhận ra.
Một tối cô không mặc đồ ngủ sexy như thường lệ. Quang mở cửa phòng ngủ, thấy vợ mặc bộ đồ bông cũ, mặt không trang điểm, ngồi ở mép giường. Nhìn anh, cô hỏi một câu làm căn phòng như đóng băng:
— Anh né em đúng không?
Quang im.
— Anh có người khác?
— Không.
— Vậy anh CHÁN em?
Quang nhìn cô rất lâu. Dưới ánh đèn ngủ, Mai Anh đẹp nhưng không còn là hình ảnh cô gái đầy năng lượng mọi ngày. Quang ngồi xuống cạnh cô, cách nhau một khoảng im lặng.
— Anh CHÁN việc lúc nào cũng phải cố theo sức của em. Không phải CHÁN em.
Mai Anh sững người.
— Mỗi tối anh nằm xuống, em kéo anh lại. Đó là em yêu anh, anh biết. Nhưng đối với anh… — Quang kiếm từ ngữ, rồi nói tiếp: — Nó giống một bài kiểm tra thể lực. Anh vào đó không phải để được gần em, mà là để chứng minh mình còn đáp ứng được. Anh sợ mình không làm em hài lòng.
Lần đầu tiên Mai Anh không phản bác.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, đôi môi mím lại. Rồi cô nằm xuống cạnh anh, không chạm vào.
Cả hai nằm cạnh nhau trong bóng tối, tiếng chuông gió ngoài cửa sổ kẽo kẹt. Một lúc sau cô nói nhỏ:
— Em cứ tưởng anh thích nên em mới luôn muốn nhiều như vậy.
Quang quay sang.
Hai người nhìn nhau trong bóng tối.
— Anh thích. Nhưng thích một cách khác. Anh THÈM được tìm lại cảm giác… hồi hộp.
Đêm đó họ không làm gì cả. Mai Anh không kéo anh, không tìm tay anh. Cô chỉ nằm, thở đều, hai bàn tay đặt lên ngực. Quang nghe tiếng quạt trần quay đều, và lần đầu tiên sau rất lâu, anh thấy mình không phải chuẩn bị tinh thần cho điều gì.
Sáng hôm sau, Mai Anh bỏ buổi gym. Cô pha cà phê, bưng ra hiên, ngồi cạnh chồng.
— Quang — cô gọi anh đúng tên, không phải "anh ơi" — Tự nhiên em thấy hối hận. Lâu nay em làm tình như thể nó là thứ em có quyền đòi. Mà em quên mất là có người cùng tham gia với em. Đó là anh.
Quang nắm tay cô.
— Vậy mình học lại cách gần nhau từ đầu đi. Không cần phải lâu.
Mai Anh nghiêng đầu.
— À, mà anh đề nghị lần đầu sẽ do anh dẫn.
---
Buổi tối hôm đó, Quang tắm trước.
Mai Anh đang ngồi trước gương bôi kem dưỡng. Quang đi ra bằng khăn quấn ngang hông, đứng tựa cửa nhìn cô một lúc.
— Vào nằm chờ anh đi.
Cô nhìn anh trong gương, không hỏi. Cô làm theo.
Khi Quang vào phòng, Mai Anh đang nằm ngửa, hai tay đặt bên người, bộ đồ ngủ mềm rũ trên da. Cô không hề dùng ánh mắt mời gọi, không khoe thân, cô chỉ nhìn anh.
Quang leo lên giường, nằm nghiêng cạnh cô.
— Đừng làm gì cả. Cứ nhắm mắt lại đi.
Cô cười khẽ nhưng nghe lời.
Quang đặt bàn tay lên vai cô. Anh không vội. Ann chỉ lướt nhẹ từ vai xuống cánh tay, lên cổ, rồi xuống xương quai xanh. Da vợ anh vẫn săn chắc, ấm áp, mùi kem dưỡng trộn lẫn mùi mồ hôi loang thoáng. Anh nhận ra bao lâu rồi anh không còn ngửi thấy mùi đó. Bao lâu rồi anh chỉ phản ứng theo tiếng gọi.
— Sướng không? — Mai Anh hỏi khẽ.
— Ừ. Đang thấy có cảm giác.
Anh vén vạt áo ngủ lên, bàn tay lướt trên bụng cô. Mai Anh co người theo phản xạ, nhưng Quang kéo cô lại:
— Đừng cuống. Để anh.
Anh lật nhẹ cô nằm sấp. Bàn tay anh bóp nhẹ bờ vai, xuống sống lưng, xuống hông. Đôi mông của Mai Anh đầy đặn, tròn trịa vì bao năm squat. Quang hôn lên một điểm trên lưng cô, rồi một điểm nữa thấp hơn, chậm rãi.
Mai Anh bắt đầu thở nhanh hơn. Cô quen kiểu làm tình tốc độ cao, kiểu một bước đã vào việc, kiểu gác chân lên vai anh và đòi anh xử lý. Nhưng bây giờ anh không làm gì như cũ. Anh hôn từng đốt xương sống, một tay luồn xuống dưới kéo quần ngủ của cô từ từ cởi ra.
— Anh…
— Suỵt.
Quần cô tụt đến giữa đùi, Quang hôn một đường tiếp tục xuống thắt lưng, rồi xuống trên đôi mông trần. Mông cô trắng, hồng hào vì nằm lâu. Quang kéo hẳn quần cô ra, xoay người cô lại.
Mai Anh nằm ngửa, mắt nhìn anh thẫn thờ. Giữa hai chân cô đã ướt. Không cần chạm, Quang vẫn thấy lớp lông đen thẫm ướt bóng.
Anh kéo áo ngủ của cô lên, bàn tay bóp lấy bầu ngực. Đầu vú hồng dựng thẳng. Anh cúi xuống, ngậm một đầu vú, mút nhẹ.
Mai Anh rên khẽ, hông vòng lên theo nhịp anh mút. Tự nhiên tay cô đưa xuống giữa chân, nhưng Quang nắm cổ tay cô, kéo ra.
— Hôm nay em không được tự đụng. Anh làm.
Cô nhìn anh, vừa ngạc nhiên vừa e thẹn, rồi cô nghiêng mặt, buông tay.
Quang cúi xuống, hôn máng trong đùi cô. Hôn từng chút, từ đầu gối trở vào. Càng tiến gần, mùi cô càng nồng. Cô đã chảy nước nhiều, rỉ ra cả ra vải mỏng của giường. Quang dùng ngón tay lách khe L. cô, trượt bọt nước lên đỉnh hột le.
Mai Anh giật mình, hông cô cong người lên, mũi chân bấm xuống nệm.
— Ôi…
— Được không? — Quang hỏi, nhìn miệng cô.
— Được… được lắm…
Quang đưa ngón tay vào. Trong hang ấm nóng, co thắt quanh ngón tay anh. Anh nhẹ nhàng đẩy vào, rút ra, nghiêng trái, nghiêng phải, tìm vùng sần sần trên vách trên — vị trí cô thường thích nhất khi bị Đ.. Ngón tay anh cong nhẹ, miết qua đó.
Mai Anh rên thành tiếng, hai tay quào nắm ga giường.
— Ừ, đúng vậy… anh làm thêm đi…
Quang đưa thêm ngón tay thứ hai, rồi thứ ba. Cô ướt đến mức ngón tay anh lướt tuột không chút ma sát. Với tay còn lại, anh gạt môi L. rồi cúi xuống, đặt miệng lên đúng cái nút nhỏ đang căng cứng.
Mai Anh hét lên không kiềm được.
Quang mút hột le của cô, lưỡi anh trườn quanh từng vòng. Anh vừa bú vừa nhìn lên: bụng cô hõm sâu lại theo từng nhịp thở, ngực cô nhấp nhô, mắt cô nhắm nghiền, nước mắt trào khóe vì sướng.
— Anh ơi… hôm nay anh lạ quá — cô thều thào — . Sướng quá.
Quang rời miệng, chống tay lên dịch lên.
— Còn em thì sao? Em thấy sao?
Mai Anh mở mắt. Cô nhìn anh hồi lâu, đưa tay lên sờ một bên mặt anh.
— Một tuần gần nhau một lần, theo cách này, em khỏe lắm.
Quang hôn cô. Lần đầu sau nhiều tháng, anh không chạy đua với đồng hồ. Con cc anh cương cứng, cọ vào giữa đùi ướt đẫm của vợ, tư thế dò đường chứ không phải lao vào.
Anh nhẹ nhàng đẩy vào. Từ từ, tới cùng.
Mai Anh hít một hơi sâu khi thân cc lấp đầy bên trong. Hai người nhìn nhau. Không vội, không một ai giục giã.
— Nó sâu thật, phải không? — cô thì thầm, mỉm cười.
— Ừ.
Quang di chuyển chậm. Mỗi nhịp anh trượt ra đến gần hết rồi đẩy lại lần nữa. Cách này làm anh thấy rõ từng nếp nhăn ấm của cô ôm lấy con cc mình. Cơ thể cô không kẹp anh dữ dội, nhưng lại ôm trọn anh một cách mềm mại.
Mai Anh không hề hối thúc. Cô chỉ đặt tay lên hông anh, theo chuyển động.
— Anh à — cô nói, giọng run — , lâu lắm rồi em mới được làm tình kiểu này.
— Giờ em biết cảm giác của anh chưa?
Cô cười, nước mắt ứa ra khóe, gật đầu.
Quang đẩy chậm thêm mấy nhịp. Mai Anh bắt đầu rung lên trước khi anh kịp tăng tốc. Cô sướng lên dễ dàng hơn, vì cả người cô đã căng lên từ trước, vì nước ứa từng hồi vì chính sự dịu dàng chậm rãi này.
— Em sắp… anh ơi…
— Được. Cứ xuống đi. Anh ôm em.
Anh ôm chặt cô ngả vào lòng, đẩy sâu thêm ba nhịp liên tiếp. Mai Anh rên nấc, đôi chân cô siết qua lưng anh, cơ thể cô co thắt từng hồi, đến mức Quang cảm nhận rõ ràng cô đang lên đỉnh. Nhưng kỳ này khác, cô không gào lên như phải trình diễn. Cô chỉ rên khẽ, co người run lên trong vòng tay anh, nước mắt lã chã mặc cho miệng mấp máy.
— Anh ơi… — cô nói khi cơn run lắng xuống, thở hổn hển — , em yêu anh.
Quang ghé môi hôn cô, tay xoa lưng vợ.
— Anh chưa ra — anh nói, vừa như chợt nhận ra điều kỳ diệu.
— Vậy anh cứ ở trong em. Cứ từ từ. Không cần phải giống mọi khi.
Quang nằm xuống, ôm cô gọn trong vòng tay, hai người vẫn gắn với nhau, con cc vẫn nằm trong cô ấm nóng. Anh nhắm mắt, cảm nhận nhịp thở của vợ mình chậm dần, cơn rung tan biến, còn mình thì đang xuôi theo cái dòng cảm xúc đã vắng bóng từ rất lâu.
Không ai bảo ai, họ bắt đầu di chuyển lại. Chậm hơn, nhưng gắn kết hơn. Quang không tính thời gian. Mai Anh không đòi hỏi nhịp nhanh. Họ ân ái hệt như hai người vừa mới yêu nhau, vừa mới tìm ra một bí mật mà họ đã quên lãng cả năm trời.
Khi Quang ra, anh rên êm trong cổ họng, đẩy sâu một nhịp cuối rồi phóng hết, ấm nóng tràn vào trong. Mai Anh ôm chặt lấy anh, hai tay vòng qua cổ, không nói lời nào.
Họ nằm im rất lâu. Hơi thở hòa làm mới nhận ra. Trên gối, Mai Anh lần tay tìm tay chồng, đan chặt.
— Sau này mình yêu nhau thế này thôi nhé? — cô hỏi khẽ.
Quang mỉm cười trong bóng tối.
— Tùy em. Nhưng nếu được, anh sẽ dẫn.
Cô khẽ cười.
Lần đầu sau nhiều tháng, cuối tuần không còn làm anh sợ nữa.
Xem thêm
Hải bốn mươi bốn tuổi, hơn Ngân chín tuổi. Ngân tập gym đều như đi làm, năm sáu buổi một tuần. Cô không quá gầy, người khỏe, eo chắc, chân săn và lúc nào cũng tràn năng lượng. Bạn bè nhìn hai người thường trêu Hải số hưởng vì lấy được cô vợ trẻ, đẹp mà còn rất mê chồng.
Hai năm đầu Hải cũng nghĩ vậy.
Ngân không bao giờ để anh phải đoán xem cô có muốn gần gũi hay không. Tối nào cô cũng thích ôm, hôn, kéo anh sát lại. Với cô, một buổi thân mật sáu mươi phút vẫn chưa phải dài. Có những đêm hơn một tiếng rồi cô vẫn còn đủ sức cười, vuốt tóc chồng và hỏi anh có muốn tiếp tục không.
Hải từng thích cảm giác mình được vợ khao khát.
Nhưng gần một năm sau, điều từng làm anh tự hào bắt đầu biến thành áp lực.
Anh đi làm từ sáng, chiều còn gặp khách. Có hôm mười giờ mới về. Ngân vừa tắm sau buổi gym, mặc áo hai dây và quần short, người thơm tho, mắt sáng rỡ. Chỉ cần thấy cô bước lại gần là Hải đã biết đêm đó mình khó ngủ sớm.
Anh không CHÁN cơ thể vợ.
Anh CHÁN cảm giác mỗi tối phải chuẩn bị sức như bước vào một buổi tập thứ hai.
Có tuần Hải thiếu ngủ đến mức ngồi họp cũng ngáp. Anh bắt đầu đi tắm lâu hơn, nằm xem điện thoại giả vờ buồn ngủ, thậm chí nhận thêm những cuộc gặp khách mà trước đây anh đã giao cho cấp dưới.
Ngân tưởng chồng có người khác.
Một tối cô mặc bộ đồ ngủ anh từng rất thích, ngồi cạnh rồi hỏi thẳng:
“Anh né em bao lâu rồi?”
Hải không trả lời được ngay.
Cô nói tiếp:
“Em vẫn như trước. Hay anh hết thích em?”
Hải nhìn người phụ nữ vẫn khiến anh rung động, rồi lần đầu thú nhận:
“Anh không hết thích em. Anh chỉ mệt. Anh sợ mỗi lần em muốn gần là anh phải theo tới cùng.”
Ngân im lặng.
Cô không nổi giận. Chỉ hỏi:
“Vậy sao anh không nói?”
Hải cười chua chát.
“Vì đàn ông nào dám thú nhận mình không theo nổi vợ?”
Ngân kéo chăn lên, nằm xuống cạnh anh nhưng không chạm vào.
Đêm đó họ chỉ ngủ.
Ba giờ sáng Hải tỉnh dậy, thấy Ngân đang cuộn người ở mép giường. Anh ôm cô từ phía sau.
Lần đầu sau nhiều tháng, chính anh là người chủ động.
Không phải vì Ngân bớt đẹp.
Mà vì cuối cùng anh được quyền muốn cô theo sức của mình, thay vì sợ mình phải chạy theo sức của cô.
Ánh đèn ngủ vàng nhạt chiếu lên đường cong eo Ngân. Anh ngắm vợ một lúc, rồi đưa tay luồn dưới áo hai dây, nắm lấy bầu vú đầy đặn. Ngón cái xoa nhẹ nhũ hoa, Ngân rên khẽ trong giấc ngủ.
Hải kéo quần short vợ xuống, để lộ mông tròn săn chắc. Anh cởi quần mình, con cc đã cứng ngắc. Anh đưa tay sờ vào khe L. vợ, ngón giữa luồn vào trong, cảm nhận độ ẩm.
Ngân thức giấc, quay lại nhìn chồng.
“Anh...?”
Hải không nói, chỉ đẩy Ngân nằm sấp, kéo hông cô lên cao. Anh quỳ sau lưng vợ, tay banh hai bên mông, rồi cúi xuống liếm mạnh vào khe L.. Lưỡi anh liếm dọc từ L. lên lỗ hậu, hút mạnh vào mép L..
Ngân rên to, hai tay bấu chặt ga trải giường. “Anh... mạnh quá...”
Hải không đáp. Anh đứng dậy, nắm chặt hai bên hông Ngân, đẩy con cc vào trong một cái ót thế mạnh. Ngân kêu lên, toàn thân run rẩy. Hải bắt đầu nhấp mạnh, từng nhịp sâu và dồn dập. Tiếng da thịt va chạm vang vọng trong phòng ngủ.
Ngân quay đầu lại, mắt long lanh: “Anh... anh muốn Đ. em nhiều không?”
Hải cúi xuống, cắn nhẹ vai vợ, tay bóp mạnh vú Ngân: “Anh muốn. Nhưng anh muốn Đ. em theo cách của anh.”
Hải kéo Ngân nằm ngửa, dang rộng hai chân vợ, đè người lên trên. Con cc anh đâm sâu vào trong, nhấp nhanh và mạnh. Ngân quặp chặt hai chân quanh eo chồng, móng tay cào lên lưng anh. Mỗi nhịp đâm đều khiến Ngân rên to hơn, L. siết chặt lấy con cc.
Hải đưa tay xuống, bàn tay dùng lực xoa mạnh vào L. Ngân. Cô cong người, đã lên đỉnh ập đến, toàn thân run rẩy, L. siết mạnh. Hải rên lên, đẩy sâu ạch một cái cuối cùng, tinh dịch phun mạnh vào trong L. Ngân.
Hai người nằm ôm nhau, hơi thở còn dồn dập. Ngân vuốt ve ngực chồng: “Anh... em thích anh chủ động như vậy.”
Hải hôn nhẹ lên trán vợ, tay vuốt ve lưng cô. Lần đầu sau nhiều tháng, anh không còn cảm thấy áp lực. Anh chỉ cảm thấy mình vẫn là đàn ông, vẫn muốn vợ, nhưng theo nhịp của mình.
Xem thêm
Tín bốn mươi sáu tuổi, cưới Hà Vy được tám năm.
Vy ba mươi ba, mê gym, tuần tập năm buổi. Body cô săn chắc, eo nhỏ, chân khỏe, sức bền hơn cả chồng. Đi đâu cô cũng được đàn ông nhìn, nên chẳng ai hiểu vì sao Tín lại nói một câu nghe rất vô lý:
“Anh CHÁN chuyện vợ chồng.”
Anh không CHÁN Vy.
Càng không CHÁN cơ thể cô.
Anh CHÁN vì đêm nào Vy cũng muốn cuộc vui kéo dài sáu mươi đến chín mươi phút.
Ban đầu Tín thích lắm. Có cô vợ trẻ, sung sức, chủ động, đàn ông nào chẳng khoái?
Nhưng càng về sau, chuyện ấy thành một cuộc kiểm tra thể lực.
Tín vừa đi làm về đã thấy Vy mặc đồ gym ngắn, nằm chờ trên giường rồi cười:
Tín bước vào phòng ngủ, mồ hôi vẫn còn đọng trên trán sau một ngày dài làm việc. Ánh đèn ngủ vàng vọt chiếu lên giường, nơi Hà Vy đang nằm chờ. Cơ thể cô săn chắc, da căng mịn sau những buổi tập gym. Chiếc áo bra thể thao bó sát hai bầu ngực, quần short ngắn đến mức hở gần hết đùi. Cô dang rộng hai chân, ngón tay vuốt ve khe quần, nơi đã ướt đẫm.
"Anh về rồi." Vy mỉm cười, giọng khàn khàn. "Em chờ anh cả tối."
Tín nuốt nước bọt. cc anh đã cứng lên dù trong đầu anh chỉ toàn mệt mỏi. Anh cởi áo sơ mi, bước đến giường. Vy kéo anh nằm xuống, tay cô luồn vào quần anh, nắm chặt lấy cc. Ngón tay cô vuốt ve dọc thân cc, ngón cái xoa nhẹ lên đầu khấc.
"Em muốn anh bú L. em." Vy thì thầm, kéo quần short xuống. Âm hộ cô lộ ra, lông mu tỉa gọn, môi bé nhô lên vì kích thích. Nước nhờn chảy dài, ướt cả gối. Tín cúi xuống, lưỡi anh liếm dọc khe L. cô, từ lỗ Nhị lên đến hột le. Vy rên lên, hai tay bóp chặt ngực mình, ngón tay véo nhũ hoa.
Tín ngậm lấy hột le, mút mạnh. Ngón giữa anh xỏ vào trong L., xoay tròn, cọ mạnh vào thành trước. Vy run lên, hông cô cọ mạnh vào mặt anh. "Đ. em đi, anh ơi. Em muốn cc anh trong L. em."
Tín cởi quần, cc anh dựng đứng. Anh nằm lên người Vy, đẩy cc vào trong một cái mạnh. L. cô siết chặt, nóng bỏng, nuốt chửng lấy cc anh. Tín bắt đầu nhấp mạnh, da thịt va chạm kêu lên những tiếng bạch bạch ướt át. Vy quấn chặt chân vào hông anh, móng tay cào mạnh vào lưng anh.
"Mạnh hơn nữa, anh ơi. Đ. em mạnh hơn." Vy rên rỉ, miệng há ra, nước bọt chảy ra khóe môi. Tín cắn răng, cố gắng đẩy mạnh hơn, nhưng chân anh đã run lên. Mỗi cú thúc đều sâu đến tận cùng, chạm vào tử cung. Vy đã lên đỉnh, L. cô siết chặt lấy cc anh, dịch nhờn phun ra, chảy dài xuống đùi.
Tín không dừng. Anh rút cc ra, lật Vy nằm sấp, kéo hông cô lên. Anh đẩy cc vào từ phía sau, hai tay nắm chặt hông cô, đập mạnh vào. cc anh đập vào mông Vy, tiếng da thịt va chạm vang lên. Vy quay lại nhìn anh, mắt mờ đi vì khoái cảm. "Anh thích Đ. em từ phía sau hả? L. em chặt không?"
Tín rên lên, không trả lời. Anh chỉ đâm mạnh hơn, nhanh hơn. Mồ hôi chảy dài xuống lưng anh. Chân anh run rẩy, nhưng anh vẫn cố gắng. Vy lên lần thứ hai, lần thứ ba. L. cô siết chặt lấy cc anh mỗi lần. Tín cảm thấy cc mình to lên, sắp bắn khí.
"Anh bắn khí vào trong em đi," Vy thì thầm. "Làm em có thai đi ck."
Tín rên lên, bắn tinh vào trong. Từng đợt tinh dịch nóng hổi phun đầy L. Vy. Anh rút cc ra, tinh dịch trào ra từ khe L. cô, chảy dài xuống đùi. Vy nằm sấp, thở hổn hển, mông cô vẫn còn giật giật.
Tín nằm xuống bên cạnh, thở hổn hển. Chân anh run rẩy, mồ hôi ướt đẫm gối. Vy quay lại, ôm anh, ngón tay cô vuốt ve ngực anh.
"Em muốn nữa," Vy thì thầm. "Em muốn anh bú L. em lần nữa."
Tín im lặng. Anh nhìn trần nhà, mệt mỏi. cc anh đã mềm đi, nhưng Vy vẫn còn muốn. Anh biết đêm nay sẽ dài. Rất dài.
Xem thêm
Hưng bốn mươi ba tuổi, sống ở Biên Hòa, cưới Liên mười lăm năm.
Liên vẫn đẹp. Cô tập gym đều, dáng gọn, mặc váy ôm rất hợp. Nhưng Hưng ngày càng CHÁN một chuyện: mỗi lần muốn gần vợ, anh đều có cảm giác như đang xin phép.
“Em mệt không?”
“Con ngủ chưa?”
“Mai em có dậy sớm không?”
“Được không?”
Liên hiếm khi từ chối thẳng, nhưng luôn cần đúng lúc, đúng tâm trạng, đúng không gian.
Hưng từng nghĩ đó chỉ là chuyện nhỏ. Sau nhiều năm, anh bắt đầu CHÁN chính cảm giác phải dò ý vợ từng bước.
Có hôm Liên mặc váy ngủ rất sexy, ngồi ngay cạnh anh. Hưng vừa kéo cô lại, cô đã nói:
“Khoan, để em skincare xong.”
Mười phút sau, cô lại bảo:
“Muộn rồi, mai nha.”
Hưng buông tay.
Anh không CHÁN cơ thể Liên.
Anh CHÁN việc ham muốn của mình cứ phải qua quá nhiều cánh cửa.
Về nhà, Liên đang thay đồ.
Hưng nhìn vợ rồi nói thẳng:
“Anh CHÁN kiểu hai đứa mình rồi.”
Liên sững người.
“Anh CHÁN em?”
“Không. Anh CHÁN cảm giác cứ phải hỏi hoài xem em có cho anh lại gần không.”
Lần đầu tiên Liên im rất lâu.
Chữ CHÁN của Hưng không phải hết yêu.
Nó là sự mệt mỏi khi ham muốn bị biến thành một cuộc thương lượng.
Và anh biết nếu hai người không sửa, một ngày nào đó anh sẽ không còn hỏi nữa.
*****
Hưng ngồi trên ghế sofa, Liên vừa cởi xong lớp váy ôm, để lộ bộ đồ lót ren màu nude. Cô quay lưng lại, ngón tay khéo léo tháo khóa áo ngực. Hưng đứng dậy, bước đến sau lưng vợ. Tay anh nắm chặt hai bên hông Liên, kéo sát cơ thể cô vào người mình. cc anh đã cứng ngắc, cọ vào khe mông Liên qua lớp quần lót mỏng.
Liên quay đầu lại, giọng hơi run: "Anh làm gì vậy?"
Hưng không trả lời. Anh kéo dây áo ngực xuống, hai bầu vú Liên bật ra. Ngón tay anh bóp mạnh, ngón cái xoa mạnh vào núm vú. Liên rên khẽ, hông cô vô thức cọ vào cc anh. Hưng kéo quần lót Liên xuống, ngón tay anh luồn vào khe âm hộ, xoa mạnh hột le như đã sưng lên.
Liên thở dốc: "Anh... đợi em..."
Hưng đẩy Liên nằm sấp xuống sofa. Anh kéo khóa quần mình, cc bật ra, gân guốc và ướt đầu. Không hỏi han gì nữa, anh nắm chặt hông Liên, đẩy mạnh một cái. cc anh chui sâu vào L. vợ, chạm vào tận cùng. Liên há miệng rên lớn, hai tay bấu chặt gối sofa.
Hưng nhấp mạnh, tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập. Một tay anh luồn xuống dưới, các ngón xoa xoa hai mép L. Liên trong khi cc anh vẫn đâm sâu ào ào. Liên run bần bật, L. cô siết chặt lấy thân thịt. Hưng rút ra, xoay Liên nằm ngửa, vác hai chân cô lên vai. Anh đâm mạnh hơn, từng nhịp sâu và dứt khoát.
Liên rên rỉ không ngừng, nước dịch L. chảy dài ra ghế. Hưng rên khàn, hông anh nhấp nhanh hơn. cc anh giật mạnh khi anh bắn tinh vào sâu trong L. vợ, từng dòng trắng đục phun ra liên tục.
Hưng thở hổn hển, nhìn Liên nằm dưới mình, tinh dịch trắng đục tràn ra từ khe âm hộ cô. Anh không xin phép. Anh chỉ làm những gì mình muốn.
Xem thêm
Chuyện ấy giống một buổi tập
Sơn bốn mươi tuổi, sống ở Cần Thơ, cưới Kiều được chín năm.
Kiều ba mươi bảy tuổi, quản lý một phòng gym.
Cô đẹp theo kiểu khỏe khoắn. Vai thon, bụng phẳng, đôi chân săn chắc. Sáng nào Kiều cũng mặc đồ tập ôm người, buộc tóc cao rồi đi làm trước chồng.
Sơn vẫn thích nhìn vợ thay đồ.
Có những hôm Kiều chỉ mặc bra thể thao với quần short đứng trước gương buộc tóc, anh vẫn phải bước tới ôm cô từ phía sau.
Kiều không lạnh nhạt chuyện vợ chồng.
Trái lại, nhu cầu của cô khá cao.
Vấn đề nằm ở chỗ khác.
Kiều làm mọi thứ giống như tập gym.
Nhanh.
Rõ ràng.
Có mục tiêu.
Cô không thích vòng vo.
Hai người lên giường, Kiều thường chủ động tắt điện thoại rồi nói thẳng:
“Mai em dậy năm rưỡi. Nhanh nha.”
Ban đầu Sơn thấy rất thú vị.
Vợ đẹp, khỏe, không ngại chuyện sex, đàn ông nào chẳng thích?
Nhưng vài năm trôi qua, anh bắt đầu thấy mình thiếu một thứ mà trước đây chính anh cũng không biết gọi tên.
Anh muốn sự chậm rãi.
Muốn nằm cạnh vợ mà chưa cần làm gì.
Muốn cô mặc một chiếc váy đẹp, ngồi uống với anh một ly rượu rồi để ham muốn đến từ từ.
Muốn có những lúc cả hai chỉ hôn nhau rất lâu.
Muốn sau khi gần gũi, Kiều vẫn nằm trong tay anh thêm một lúc.
Nhưng Kiều luôn là người bật dậy trước.
Đi tắm.
Uống nước.
Kiểm tra báo thức.
Có tối vừa xong, cô còn nói:
“Hôm nay được đó.”
Sơn nằm nhìn trần nhà.
Nghe giống như vừa hoàn thành một set squat.
Anh từng nói:
“Em có thể nằm với anh thêm chút không?”
Kiều cười:
“Nóng muốn chết.”
“Anh muốn ôm.”
“Mai ôm.”
Cô hôn lên má chồng rồi đi tắm.
Sơn không thể nói Kiều không chiều anh.
Cũng không thể nói họ không hòa hợp về mặt cơ thể.
*****
Sơn ngồi trong phòng khách, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên bức tường trắng. Kiều vừa tắm xong, tóc còn ướt, thân hình săn chắc lộ rõ dưới lớp áo ngủ mỏng manh. Cô bước lại gần chồng, kéo anh đứng dậy, rồi hôn nhanh một cái.
"Mai em phải dậy sớm, nhanh lên." Kiều thì thầm, giọng khàn khàn vì dục vọng.
Sơn không đáp. Anh nắm lấy cổ tay vợ, kéo cô nằm xuống ghế sofa rộng. Hai tay anh vuốt ve từ vai xuống eo, chậm rãi, như muốn cảm nhận từng đường nét cơ bắp dưới lớp da mịn. Kiều hơi ngạc nhiên, nhưng không kháng cự. Cô nằm ngửa, chân dang nhẹ, chờ đợi.
Sơn cúi xuống, môi anh chạm nhẹ lên cổ Kiều, rồi di chuyển xuống giữa hai vú. Lưỡi anh liếm dọc theo đường xương quai xanh, nếm vị mồ hôi còn đọng lại sau buổi tắm. Kiều rên khẽ, hai tay cô bấu chặt vào vai chồng.
"Anh muốn... chậm thôi." Sơn thì thầm vào tai vợ.
Anh kéo áo ngủ của Kiều lên, để lộ bộ ngực săn chắc. Bàn tay lớn của anh nắm lấy một bên vú, ngón cái xoa nhẹ nhũ hoa đang cương cứng. Kiều thở gấp, hông cô nhô lên, tìm kiếm sự chạm xúc. Sơn không vội. Anh cúi xuống, miệng anh bao lấy núm vú kia, mút nhẹ, rồi lưỡi anh xoay tròn quanh quầng vú.
Kiều rên rỉ, hai chân cô quấn lấy hông chồng. "Anh... mau lên..."
Sơn không nghe. Anh buông vú ra, môi anh di chuyển xuống bụng phẳng của Kiều, lưỡi anh liếm dọc theo đường cơ bụng. Hai tay anh kéo quần lót của cô xuống, để lộ bộ phận kín. Lông mu của Kiều được cắt tỉa gọn gàng, môi dưới đã ướt át. Sơn dùng ngón tay xoa nhẹ lên L., rồi cúi xuống, lưỡi anh liếm dọc theo khe nút.
Kiều rên lớn, hông cô rung lên. "Ừm... anh..."
Sơn liếm chậm rãi, lưỡi anh luồn vào trong, nếm vị mặn mòi của Kiều. Ngón tay anh xoa nhẹ nhịp nhàng vào L., tạo ra những tiếng sột soạt ướt át. Kiều run rẩy, hai tay cô bấu chặt vào tóc chồng. "Anh... em muốn..."
Sơn ngẩng lên, nhìn vợ. "Em muốn gì?"
"Anh... vào em đi..." Kiều thở hổn hển.
Sơn cởi quần, để lộ cc đang cương cứng. Anh nằm đè lên Kiều, cc anh cọ nhẹ lên khe nút, không vội chui vào. Kiều rên rỉ, hai tay cô bấu chặt vào lưng chồng. "Anh... đừng trêu..."
Sơn mỉm cười, môi anh chạm nhẹ lên môi Kiều, hôn sâu, lưỡi anh luồn vào miệng cô, quấn quýt. Đồng thời, hông anh đẩy nhẹ, cc chui vào trong Kiều một chút, rồi rút ra. Kiều rên lớn, hông cô nhô lên, muốn nhận sâu hơn. Sơn vẫn giữ nhịp chậm, từng nhịp đẩy vào sâu, rồi rút ra chậm rãi, để Kiều cảm nhận từng centimet.
Kiều run rẩy, hai chân cô quấn chặt lấy hông chồng. "Anh... em sắp..."
Sơn tăng tốc độ một chút, nhưng vẫn giữ nhịp đều đặn. cc anh đâm sâu vào trong, chạm vào điểm nhạy cảm nhất. Kiều rên rỉ, cơ thể cô căng cứng, rồi run lên vì cực khoái. Nước dịch từ L. cô trào ra, thấm ướt đùi Sơn.
Sơn không dừng lại. Anh tiếp tục đẩy vào, nhịp nhàng, chậm rãi, để Kiều tận hưởng từng giây phút. Sau khi Kiều đạt cực khoái lần thứ hai, Sơn mới tăng tốc, hông anh đập mạnh vào đùi Kiều, cc anh phun tinh vào sâu trong cô.
Sau đó, Sơn không rút ra ngay. Anh nằm đè lên Kiều, hai tay anh ôm lấy cô, môi anh hôn nhẹ lên trán, lên má, lên môi. Kiều thở hổn hển, cơ thể cô vẫn run rẩy vì khoái cảm. Lần này, cô không vội đứng dậy. Cô nằm trong vòng tay chồng, để anh ôm mình thêm một lúc.
"Em... em thấy khác." Kiều thì thầm.
Sơn mỉm cười, tay anh vuốt ve lưng vợ. "Em có muốn thử thêm không?"
Kiều gật đầu, hai tay cô quấn lấy cổ chồng. "Em muốn... thử thêm."
Sơn hôn sâu vào môi Kiều, hai tay anh vuốt ve cơ thể cô, chuẩn bị cho một vòng mới, chậm rãi và đầy cảm xúc hơn.
Xem thêm
Lịch yêu tối thứ bảy
CHÁN
Quang bốn mươi hai tuổi, sống ở Hà Nội, cưới Vân được mười sáu năm.
Vân đẹp theo kiểu càng lớn tuổi càng có nét. Bốn mươi tuổi, cô vẫn giữ được vòng eo gọn nhờ chơi pickleball ba buổi mỗi tuần. Những hôm mặc váy thể thao ngắn, tóc buộc cao, bước xuống sân, Quang vẫn thấy mấy người đàn ông khác liếc nhìn vợ mình.
Anh chán cái lịch.
Chuyện vợ chồng nhà anh từ nhiều năm nay gần như chỉ xảy ra tối thứ bảy.
Vân là người sống rất quy củ.
Thứ sáu cô làm tóc.
Chiều thứ bảy đi pickleball.
*****
Vài tuần sau, Quang được một người bạn rủ tham gia giải pickleball phong trào.
Anh đánh đôi với Diệp, ba mươi chín tuổi, chủ một cửa hàng nội thất.
Diệp không phải kiểu phụ nữ làm Quang choáng ngay khi gặp.
Nhưng cô có tính rất ngẫu hứng.
Đang chờ trận, trời bất chợt mưa.
Mọi người chạy vào mái che.
Diệp thì đứng lại giữa sân vài giây, dang tay cười:
“Ướt luôn cho rồi.”
Quang bật cười.
Diệp cười khi Quang gạt nước mưa trên vai cô. Cả hai đang đứng dưới mái che sân pickleball, áo ướt dính sát da. Diệp nhìn anh chằm chằm, giọng trầm thấp:
"Anh có thấy em đang ướt không?"
Quang nuốt nước bọt. Diệp không chờ anh trả lời. Cô kéo anh ra ngoài trời mưa, hai người lùi vào góc khuất giữa hai cột bê tông. Diệp đẩy Quang ngồi xuống ghế đá ướt, rồi cởi luôn áo thể thao ra. Ngực cô lộ ra, nhũ hoa cứng vì lạnh. Cô ngồi lên đùi anh, hai tay ôm lấy gáy Quang.
"Em không cần giường. Em không cần tắm. Em chỉ cần anh cởi quần ra."
Quang kéo khóa quần, cc anh đã cứng ngắc. Diệp nắm lấy, chà nhẹ lên mu âm hộ mình qua lớp quần đùi mỏng. Nước mưa chảy xuống khe ngực cô, nhỏ giọt lên đầu cc Quang. Diệp kéo quần xuống, để nguyên quần lót ướt, rồi ngồi hẳn xuống. cc Quang chui vào trong cô một cái. Diệp rên khẽ, cắn môi.
"Đ. em đi. Đ. mạnh."
Quang nắm hông Diệp, nhún mạnh lên. Tiếng da thịt va chạm ướt át giữa tiếng mưa rơi. Diệp cưỡi anh, hai tay bấu chặt vai, để ngực vú lắc lư trước mặt Quang. Cô cúi xuống hôn anh, lưỡi quấn lấy lưỡi, nước bọt chảy ra khóe miệng. Quang đưa tay bóp vú Diệp, ngón tay véo nhẹ nhũ hoa. Diệp rên to hơn, mông cô ép sát xuống, để cc Quang chạm sâu tận cùng.
"Em muốn anh bắn vào trong. Bây giờ. Ngay đây."
Quang rên, hai tay siết chặt hông Diệp, đẩy mạnh thêm vài cái. Diệp run lên, âm hộ siết chặt lấy cc anh. Quang bắn tinh bên trong cô, từng đợt tinh dịch nóng phun ra. Diệp vẫn ngồi nguyên, để tinh dịch trào ra, chảy xuống đùi Quang, lẫn với nước mưa.
Sau đó Diệp cười, đứng dậy, kéo quần lên. Cô không lau mình. Chỉ nhìn Quang:
"Thứ bảy em không hẹn. Em chỉ cần anh nhắn một từ. Em sẽ đến."
Quang ngồi lại trên ghế ướt, cc vẫn còn nhỉu máu sau chiến trận, tinh dịch dính trên da. Anh nhìn Diệp đi xa, rồi nhìn điện thoại. Trên màn hình là tin nhắn của Vân: "Anh nhớ thay ga giường nhé. Tối nay 11h."
Anh không trả lời. Anh chỉ tắt màn hình, đứng dậy, quần vẫn còn mở. Mưa vẫn rơi. Anh đứng đó, nghĩ đến việc Diệp sẽ đến bên anh bất cứ lúc nào, không cần lịch, không cần tắm, không cần chờ thứ bảy. Chỉ cần một từ.
Xem thêm