Sân pickleball Đà Lạt vắng hoe sau mười giờ đêm. Đèn cột cao chiếu xuống mặt sân nhựa, bóng hai người đổ dài. Đăng Khoa bốn mươi tư tuổi, cơ thể còn dẻo dai sau mười sáu năm cưới vợ, đang đứng bên Khánh Thi ba mươi tuổi. Thi mặc áo thể thao ôm sát, mồ hôi thấm qua lớp vải mỏng, để lộ đường cong ngực đầy và eo nhỏ. Mỗi khi cô nhảy lên đỡ bóng, hai chân dài săn chắc co duỗi mạnh mẽ.
Thi đánh máu lửa. Cô cười toe toét mỗi khi ghi điểm:
“Anh theo kịp em không?”
Khoa cười lại, nhưng trong đầu anh đã bắt đầu hình dung những thứ khác. Những buổi tập riêng. Tiếng thở dốc của Thi khi cô chạy. Cách da thịt cô nóng bỏng dưới lớp áo mồ hôi. Anh biết mình đang THÈM cô. Không phải vì vợ anh xấu. Mà vì Thi là mới. Là lạ. Là thứ anh chưa từng chạm vào.
Trận đấu kết thúc. Thi thắng. Cô rủ Khoa ở lại tập thêm. Sân vắng dần. Hai người ngồi nghỉ bên hàng ghế cuối. Thi quay sang:
“Anh thích đánh với em hay thích em?”
Khoa nhìn thẳng vào mắt cô. “Cả hai.”
Thi đứng dậy, bước sát lại. Mùi mồ hôi và nước hoa thể thao của cô xộc vào mũi anh. Cô kéo Khoa đứng lên, đẩy anh ngồi xuống ghế, rồi ngồi lên đùi anh, hai chân dang rộng. Váy ngắn của Thi xắn lên cao, để lộ phần da rám nắng mịn màng.
Cô hôn anh. Lưỡi Thi nóng bỏng, quấn lấy lưỡi Khoa. Tay cô luồn vào trong quần anh, nắm lấy CC đang cương cứng. Da tay cô ấm và chắc chắn. Cô vuốt lên xuống mạnh mẽ, ngón cái xoa nhẹ đầu khấc.
Khoa rên lên, tay anh luồn dưới áo Thi, nắm chặt hai bên ngực đầy đặn. Ngón tay anh vuốt qua lớp áo lót mỏng, xoa nhẹ nhũ hoa đang cứng lại. Thi rên khẽ trong miệng anh, hông nhún theo nhịp tay anh.
Thi kéo khóa quần Khoa xuống, CC bật ra. Cô đứng lên, kéo quần ngắn và quần lót xuống một bên, để lộ khe ẩm ướt. Cô ngồi xuống, nắm lấy CC anh, xoa nhẹ lên môi dưới, rồi từ từ ngồi xuống. CC Khoa từ từ chui vào trong L. Thi, sâu dần.
Hai người rên lên cùng lúc. Thi siết chặt hai chân quanh hông Khoa, nhún lên xuống mạnh mẽ. Tiếng da thịt va chạm vang lên trong sân vắng. Mỗi lần Thi ngồi xuống sâu, Khoa cảm nhận được độ nóng và chặt chẽ của L. cô. Tay anh nắm chặt hông Thi, đẩy mạnh lên.
Thi nghiêng đầu ra sau, miệng há ra, để Khoa hôn lên cổ, cắn nhẹ da thịt. Cô rên rỉ:
“Anh… mạnh hơn…”
Khoa tăng tốc độ, từng cú thúc mạnh mẽ. Thi run lên, cơ thể siết chặt lấy anh khi cô đạt cực khoái. Nước dịch cô tiết ra nhiều hơn, tràn ra ngoài, chảy dọc đùi. Khoa cũng sắp đến giới hạn. Anh rên lên, đẩy sâu lần cuối cùng, phóng tinh vào trong L. Thi.
Hai người ôm chặt lấy nhau, thở hổn hển. Thi nhìn Khoa, cười khẽ.
“Em thích anh thật. Chính vì vậy em không muốn làm PHỞ.”
Cô đứng dậy, mặc lại quần, thu vợt và bỏ về. Khoa ngồi lại trên sân trống, CC vẫn còn ướt nhẹp, tinh dịch của anh và dịch của Thi dính trên da thịt. Lần đầu tiên, anh hiểu rõ ràng: THÈM muốn không nguy hiểm nhất khi người phụ nữ quá đẹp. Nó nguy hiểm khi người đàn ông biến một người thật thành “của lạ”, chỉ vì anh chưa chịu nhìn xa hơn cái body bốc lửa đang đứng trước mặt.
Xem thêm
PHỞ
PHỞ
Tôi muốn pha thêm tình dục vào mẫu truyện này.
Cô ấy không muốn làm bí mật của ai
Dũng, 50 tuổi, sống ở Jersey City, New Jersey. Ba năm trước anh về Việt Nam cưới Linh, lúc đó cô 27 tuổi, nhỏ hơn anh 20 tuổi.
Linh trẻ, nổi bật và rất nhanh hòa vào cuộc sống mới. Cô làm quản lý cho một nhà hàng sang trọng ở Manhattan, nơi mỗi tối có đủ kiểu đàn ông thành đạt bước qua cửa.
Trong số đó có Marcus, 32 tuổi, chủ một công ty thiết kế thường đưa khách đến ăn.
Marcus biết Linh có chồng.
Điều đó không khiến anh bớt để ý cô.
Anh thích cách Linh đứng thẳng lưng khi nói chuyện, cách cô buộc tóc lên trước giờ đông khách, và nhất là vẻ tự tin của một cô gái từng sang Mỹ với hai vali nhưng chỉ vài năm sau đã tự kiếm được tiền, tự lái xe và tự quyết định cuộc sống của mình.
Linh cũng thích Marcus.
Không phải vì anh trẻ hơn Dũng.
Mà vì với Marcus, cô không phải “cô vợ trẻ người Việt”. Cô chỉ là Linh.
Một tối sau khi nhà hàng đóng cửa, Marcus chờ cô trước cửa.
“Đi uống một ly không?”
Linh biết lời mời đó không chỉ là một ly.
Cô vẫn lên xe.
Hai người ngồi trong một lounge nhỏ ở SoHo đến gần nửa đêm. Marcus kể chuyện công việc, Linh kể chuyện cuộc hôn nhân ngày càng giống quan hệ bảo trợ hơn là tình yêu.
Khi ra đến phố, Marcus kéo cô lại gần.
“Anh muốn em từ lâu rồi.”
Linh để anh hôn mình.
Nhưng khi Marcus đề nghị lên khách sạn gần đó, cô đứng yên.
“Không.”
Marcus ngạc nhiên.
“Em vừa hôn anh.”
“Em muốn hôn anh. Không có nghĩa anh được quyền quyết định phần còn lại.”
Marcus im lặng.
Linh gọi xe về.
Trên đường qua sông Hudson, cô nhìn những tòa nhà sáng phía sau kính và nhận ra điều làm mình sợ nhất: với Dũng, cô từng là cô vợ trẻ mới lạ. Với Marcus, cô lại sắp trở thành một thứ PHỞ khác—hấp dẫn chính vì chưa từng phải sống chung, cãi nhau hay trả hóa đơn cùng nhau.
Về đến nhà, Dũng vẫn thức.
“Đi đâu giờ này?”
Linh tháo giày, nhìn chồng rất lâu.
“Em nghĩ mình cần ra khỏi cuộc hôn nhân này.”
Dũng chết lặng.
“Có người khác?”
Linh lắc đầu.
“Có người làm em nhận ra một chuyện. Em không muốn cả đời làm của lạ cho người này rồi thành CƠM nguội của người khác.”
Ba tháng sau họ ly hôn.
*****
Linh ngồi đối diện Marcus trong căn hộ studio của anh ở SoHo, ánh đèn vàng chiếu lên da thịt cô. Ba tháng sau khi ly hôn, cô vẫn chưa cho phép anh chạm vào mình. Nhưng tối nay cô đã đồng ý đến đây, không phải để hẹn hò, mà để tìm hiểu xem mình muốn gì.
Marcus ngồi cạnh cô trên ghế sofa da, tay anh chạm nhẹ vào đùi cô qua lớp vải mỏng. Linh không đẩy ra. Cô quay sang nhìn anh, đôi mắt không còn né tránh.
"Em không muốn anh nghĩ em là món đồ mới," Linh nói. "Em cũng không muốn em nghĩ anh là cách em trốn tránh."
Marcus gật đầu. "Vậy em muốn gì?"
Linh không trả lời bằng lời. Cô đứng dậy, kéo khóa sau lưng váy, để vải rơi xuống sàn. Dưới lớp váy chỉ là bộ đồ lót đen đơn giản. Linh cởi luôn cả áo ngực, để ngực trần trước mặt Marcus. Cô bước đến gần, ngồi lên đùi anh, hai tay vòng qua cổ anh.
"Em muốn anh Đ. em," Linh nói thẳng thắn. "Nhưng em muốn anh biết em không phải của anh. Em là của em."
Marcus nuốt nước bọt. Tay anh nắm lấy hông Linh, kéo cô sát vào mình. CC anh đã cứng trong quần. Linh cảm nhận được qua lớp vải. Cô cọ hông vào đó, chậm rãi, cảm nhận độ dài và độ cứng.
Marcus cúi xuống, miệng anh bao lấy núm vú Linh. Lưỡi anh liếm quanh quầng vú, rồi hút mạnh. Linh thở hổn hển, tay cô luồn vào tóc anh, kéo anh sát hơn. Marcus cắn nhẹ vào núm vú, rồi chuyển sang bên kia, lặp lại động tác.
Linh đứng dậy, kéo quần Marcus xuống. CC anh bật ra, đầu khấc đã ướt. Linh quỳ xuống, tay cô nắm lấy gốc, miệng cô bao lấy phần đầu. Cô liếm dọc theo đường gân, rồi nuốt sâu vào họng. Marcus rên lên, hông anh nhô lên theo nhịp. Linh mút mạnh, tay cô vuốt dọc theo thân, thỉnh thoảng dừng lại liếm lưỡi quanh lỗ tiểu.
Marcus kéo Linh đứng dậy, đẩy cô nằm ngửa trên sofa. Anh kéo quần lót cô xuống, nhìn thẳng vào L.. Lông mu cô tỉa gọn, môi dưới đã ướt nhẫy. Marcus quỳ xuống, lưỡi anh liếm dọc khe, rồi chọc vào lỗ. Linh rên to, hai tay bấu chặt vào gối. Marcus liếm mạnh, ngón tay anh chọc vào trong, xoay tròn, tìm điểm nhạy cảm.
"Đ. em đi," Linh nói. "Đ. em thật mạnh."
Marcus đứng dậy, CC anh chạm vào lỗ Linh. Anh đẩy mạnh một cái, chui sâu vào trong. Linh kêu lên, hai chân cô quặp chặt lấy hông Marcus. Anh bắt đầu nhấp, mạnh và đều, từng nhát đẩy sâu đến tận cùng. Linh cảm nhận CC anh cọ xát vào thành L., mỗi lần rút ra đều mang theo dịch nhờn.
Marcus lật Linh nằm sấp, kéo hông cô lên. Anh chọc từ phía sau, tay anh tát mạnh vào mông Linh. Tiếng da thịt va chạm vang lên trong căn phòng. Linh rên rỉ, tay cô bấu chặt vào thành sofa. Marcus nắm lấy tóc cô, kéo đầu cô ngẩng lên, miệng anh hôn lên gáy, cắn nhẹ vào da thịt.
"Em muốn anh xuất vào đâu?" Marcus hỏi.
"Xuất vào miệng em," Linh trả lời. "Em muốn nuốt."
Marcus rút ra, Linh quay lại quỳ trước mặt anh. Cô há miệng, lưỡi thè ra. Marcus thủ dâm nhanh, tinh dịch bắn ra, một phần vào miệng Linh, một phần bắn lên má và cằm cô. Linh nuốt phần trong miệng, tay cô quệt phần còn lại đưa vào miệng, liếm sạch ngón tay.
Sau đó Linh đứng dậy, mặc lại đồ. Marcus nhìn cô, hơi thở còn gấp gáp.
"Em sẽ đi về," Linh nói. "Nhưng em có thể quay lại. Khi em muốn."
Marcus gật đầu. "Em muốn gì thì nói."
Linh mỉm cười, bước ra cửa. Cô không hứa hẹn gì. Cô chỉ biết mình đã có một đêm được là chính mình, không phải là của ai.
Xem thêm
Quốc Huy bốn mươi bốn tuổi, sống ở Đà Nẵng, đã cưới mười lăm năm. Cuộc hôn nhân của anh giống như một mặt hồ lặng sóng, an toàn nhưng tẻ nhạt. Cho đến khi anh gặp Ngân Khánh tại một phòng gym mới mở gần biển.
Khánh ba mươi mốt tuổi, một gym girl đúng nghĩa. Body cô là một tác phẩm nghệ thuật của sự kỷ luật: eo nhỏ xíu, mông tròn căng nảy, đôi chân săn chắc và bộ ngực đầy đặn luôn chực trào ra khỏi chiếc áo bra thể thao bó sát. Cô tập nặng, tự tin, và tỏa ra một thứ năng lượng nguyên thủy khiến cả khu free weight như nóng lên mỗi khi cô bước vào.
Huy nhìn cô ngay từ buổi đầu. Anh không chỉ nhìn, anh khao khát. Anh tưởng tượng bàn tay mình miết dọc theo đường cong của hông cô, cảm nhận sự săn chắc của những khối cơ dưới làn da mịn màng.
Khánh biết điều đó. Cô tận hưởng ánh mắt THÈM khát của người đàn ông lớn tuổi hơn mình.
Một tối, khi cả hai cùng chờ máy cable, Khánh bất ngờ lên tiếng:
“Anh đổi giờ tập vì em hả?”
Huy giật mình, tim đập nhanh. “Sao em nghĩ vậy?”
“Ba tuần trước anh toàn tập sáng.”
Huy cười gượng. “Em để ý dữ vậy?”
“Em để ý người nhìn em.”
Câu nói đó như một mồi lửa ném vào kho xăng.
Đêm đó, Huy mất ngủ. Trong đầu anh, hình ảnh Khánh không còn là một cô gái tập gym, mà là một miếng "PHỞ" nóng hổi, thơm phức, mời gọi anh lao vào xâu xé.
Một tuần sau, tại tầng hầm lấy xe vắng vẻ, Khánh dựa lưng vào cửa xe, chiếc quần legging mỏng dính ôm sát lấy vùng tam giác mật, lộ rõ đường rãnh gợi tình. Cô nhìn thẳng vào mắt Huy, giọng trầm xuống:
“Anh chỉ thích nhìn hay muốn gì khác?”
Huy không kiềm chế được nữa. Anh bước tới, dồn cô vào vách tường bê tông lạnh lẽo. “Muốn em.”
Khánh không đợi anh nói thêm, cô rướn người lên, áp đôi môi mọng vào môi anh. Nụ hôn nồng cháy, vị mặn của mồ hôi và mùi nước hoa kích thích. Bàn tay Huy không tự chủ được mà luồn xuống dưới, bóp mạnh lấy bờ mông căng tròn của cô. Khánh rên nhẹ một tiếng, uốn cong người, ép sát vùng kín đang ướt đẫm vào đùi anh.
Nụ hôn đó là khởi đầu cho một chuỗi những cuộc vụng trộm đầy nhục dục.
Huy đổi luôn lịch làm việc để có mặt tại gym đúng giờ cô tập. Nhưng họ không còn chỉ dừng lại ở những nụ hôn. Có những buổi chiều, họ lẻn vào phòng thay đồ vắng người hoặc những góc khuất trong khu vực giãn cơ.
Một lần, trong phòng tắm nam vắng vẻ, Huy đẩy Khánh vào góc tường. Anh thô bạo kéo chiếc quần legging của cô xuống tận mắt cá chân, để lộ chiếc quần lót ren mỏng manh đã thấm đẫm dịch nhờn. Huy quỳ xuống, vùi mặt vào giữa hai chân cô, hít hà mùi hương đặc trưng của cơ thể phụ nữ sau khi tập luyện. Anh dùng lưỡi liếm mạnh từ dưới lên trên, mút chặt lấy hạt mầm nhạy cảm của Khánh.
“Ưm... Huy... nhanh lên... em muốn anh...” Khánh thở gấp, những ngón tay bấu chặt vào vai anh.
Huy đứng dậy, vội vã kéo khóa quần, lôi ra con C. đã cương cứng, gân guốc vì khao khát. Anh nhấc bổng cô lên, để hai chân cô kẹp chặt lấy hông mình. Không cần dạo đầu nhiều, anh thúc mạnh một cú lút cán vào sâu trong L. chật chội, nóng hổi của cô.
Phập!
Khánh hét lên một tiếng nhỏ, đầu ngả ra sau, tận hưởng cảm giác bị lấp đầy. Huy dập liên hồi, mỗi cú thúc đều mạnh mẽ và dứt khoát, tiếng thịt va chạm bạch bạch vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn ngực cô nảy lên theo từng nhịp dập, cảm nhận sự co thắt mãnh liệt từ bên trong cô đang mút chặt lấy CC mình. Sự mới mẻ, sự táo bạo và cơ thể săn chắc của Khánh khiến Huy phát điên. Anh không còn là người chồng mẫu mực, anh chỉ là một con thú đang THÈM khát miếng PHỞ nóng.
Khi cả hai cùng đạt cực khoái, Huy bắn những luồng tinh trùng nóng hổi vào sâu trong tử cung Khánh, trong khi cô co giật dữ dội, ôm chặt lấy anh.
Nhưng sau những cơn phê pha, sự trống rỗng lại ập đến. Khánh bắt đầu đòi hỏi nhiều hơn: đi ăn tối, đi biển cuối tuần, gặp nhau ngoài gym. Huy lúng túng. Anh sợ sự gắn kết, anh sợ trách nhiệm. Anh chỉ muốn những cuộc mây mưa chớp nhoáng, những lần làm tình cuồng nhiệt để giải tỏa.
Một hôm, sau một trận làm tình nóng bỏng tại căn hộ của cô, khi Huy đang mặc lại quần áo, Khánh nhìn anh bằng ánh mắt lạnh nhạt:
“Anh thích em hay thích phiên bản em trong đồ tập?”
Huy khựng lại. Anh không trả lời được.
Khánh cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai.
“Vậy thì anh chưa thích em. Anh chỉ THÈM PHỞ.”
Cô đứng dậy, không một mảnh vải che thân, phô diễn toàn bộ body bốc lửa trước mặt anh như một lời thách thức cuối cùng, rồi quay lưng bước đi.
Huy đứng lặng trong căn phòng, lần đầu hiểu cú đánh mạnh nhất chẳng đến từ một nụ hôn hay một lần lên đỉnh. Nó đến từ việc cô gái kia buộc anh phải nhìn thẳng vào sự thật: Anh chưa hề biết Ngân Khánh là ai. Anh chỉ mê cái mới, mê sự kích thích xác thịt mà cô đại diện.
Và đôi khi, PHỞ hấp dẫn nhất chính vì người đàn ông chưa phải sống đủ gần để thấy cô cũng là một con người thật, chứ không phải một công cụ để thỏa mãn dục vọng.
Xem thêm
Thảo Nguyên, 46 tuổi, là nữ giám đốc một công ty bất động sản ở Hạ Long. Ly dị đã lâu, cô sống thoải mái với việc mình là người phụ nữ mà đàn ông thường nhìn lần thứ hai.
Nguyên tập gym bốn buổi một tuần và chơi pickleball cuối tuần. Eo cô nhỏ, vòng ba đầy, ngực nở, chân săn chắc. Đi làm cô thích sơ mi trắng với black mini skirt, còn ra sân thì mặc đồ thể thao vừa đủ gọn để khoe thân hình rất khó giấu.
Tại một giải pickleball gây quỹ, Nguyên được ghép cặp với Mạnh Quân, 40 tuổi, chủ một chuỗi showroom xe.
Quân đẹp trai, nói chuyện duyên và rõ ràng thích cô ngay từ trận đầu.
Nhưng anh không phải người duy nhất.
Một nhà đầu tư hơn cô vài tuổi mời cô ăn tối.
Một vận động viên trẻ trong câu lạc bộ xin số điện thoại.
Ngay cả trọng tài cũng đùa:
“Chị Nguyên hôm nay đông fan hơn khán giả.”
Quân nghe thấy, cười:
“Anh xếp hàng thứ mấy?”
Nguyên đáp:
“Anh chưa chắc có số.”
Câu trả lời khiến anh càng thích.
Sau trận chung kết, cả nhóm xuống lounge của resort ăn mừng. Quân ngồi cạnh Nguyên nhưng không chạm vào cô.
Đến lúc cô ra ban công một mình, anh mới theo.
“Anh hỏi thật.”
“Hỏi đi.”
“Em có thích anh không?”
“Có chút.”
“Chút là bao nhiêu?”
“Đủ để chưa đi vào trong.”
Quân tiến gần.
Anh đã có ý định hôn cô nhưng dừng lại trước.
Nguyên nhìn anh vài giây rồi chủ động kéo cổ áo anh xuống.
Nụ hôn ngắn nhưng nóng.
Quân cười:
“Vậy anh được chọn rồi?”
Nguyên buông tay.
“Anh mới được nếm thử cảm giác được chọn thôi.”
Quân bật cười.
“Em đúng là PHỞ.”
Nguyên nhướng mày.
“Ý anh?”
“Càng biết không dễ có càng THÈM.”
Cô nhìn thẳng anh.
“Vậy nhớ cho đúng. PHỞ không phải món đàn ông thích là gọi ra.”
Quân im lặng.
Nguyên bước trở vào.
*****
Thảo Nguyên đặt ly champagne xuống bàn, ánh mắt lướt qua Quân một cách chậm rãi. Cô đứng dậy, giọng nói khẽ nhưng rõ ràng:
"Đi theo em."
Quân không hỏi gì, chỉ đứng lên theo sau. Họ đi qua hành lang resort, bước vào thang máy riêng dẫn lên tầng trên. Cửa thang máy đóng lại, không khí giữa họ trở nên nặng nề.
Nguyên quay người, tay cô kéo Quân sát vào mình. Môi cô chạm vào cổ anh, lưỡi liếm nhẹ một vệt ẩm. Quân thở dồn, tay anh luồn xuống dưới váy ngắn của cô, nắm chặt phần mông đầy đặn. Ngón tay anh luồn vào khe mông, xoa mạnh qua lớp vải mỏng.
"Em muốn anh làm gì?" Quân hỏi, giọng khàn đặc.
Nguyên không trả lời. Cô quỳ xuống ngay trong thang máy, kéo khóa quần Quân ra. Con cc anh bật ra, cứng ngắc. Nguyên há miệng nuốt lấy đầu cc, lưỡi cô liếm vòng quanh, rồi nuốt sâu vào họng. Quân rên lên, tay bấu chặt vào tóc cô.
Thang máy dừng lại. Nguyên đứng dậy, lau khóe miệng, kéo Quân vào phòng. Cửa phòng đóng lại, Nguyên đẩy Quân nằm ngửa trên giường. Cô cởi sơ mi, để lộ bộ ngực nở nang. Quân ngồi dậy, miệng anh ngậm lấy núm vú cô, tay kia luồn vào giữa hai chân cô, ngón tay xé toạc quần lót, chui thẳng vào lỗ L. ướt át.
Nguyên cởi quần Quân, trèo lên người anh. Cô nắm lấy con cc, chà lên khe âm hộ, rồi từ từ ngồi xuống. Con cc Quân chui sâu vào trong cô, khiến Nguyên phải há miệng thở hổn hển. Cô bắt đầu nhún lên nhún xuống, từng nhịp mạnh mẽ, mông cô va vào đùi anh tạo ra tiếng bạch bạch. Quân nắm chặt hông cô, đẩy mạnh từ dưới lên, cc anh đâm sâu vào tử cung.
Nguyên rên rỉ, tay cô bấu chặt vai Quân. Cô cúi xuống hôn anh, lưỡi quấn lấy nhau. Quân lật người, đặt Nguyên nằm ngửa, hai chân cô dang rộng. Anh đè lên người cô, cc chui sâu vào L., đâm mạnh từng nhịp. Nguyên cắn môi, móng tay cào lên lưng anh.
"Em muốn anh bắn khí vào trong em," Nguyên thì thầm.
Quân rên lên, tăng tốc độ, cc anh đâm mạnh vào sâu. Sau vài nhịp cuối cùng, anh rống lên, tinh trùng bắn mạnh vào trong tử cung Nguyên. Cô run lên, L. siết chặt lấy cc anh, dịch nhờn tràn ra ngoài.
Quân rút ra, nằm bên cạnh. Nguyên ngồi dậy, tinh trùng chảy ra từ khe chân cô. Cô nhìn anh, mỉm cười:
"Anh được chọn. Nhưng lần sau, em sẽ chọn ai khác."
Cô đứng dậy, đi vào phòng tắm, để lại Quân nằm trên giường, thở hổn hển.
Xem thêm
Mỹ Duyên, 50 tuổi, nữ giám đốc một công ty xuất nhập khẩu ở Đà Nẵng, ly dị sáu năm. Cô có kiểu đẹp khiến người khác khó đoán tuổi: nước da trắng, eo nhỏ, vòng ba đầy, ngực cao, chân săn chắc do tập gym gần như mỗi sáng.
Ngày đi làm, Duyên thường mặc sơ mi trắng cùng black mini skirt ngắn cao trên đùi. Cô không cố quyến rũ ai, nhưng nhiều đàn ông tự nguyện bị quyến rũ.
Bạn thân gọi Duyên là “miếng thịt bò trong tô PHỞ”.
*****
Mỹ Duyên bước ra khỏi phòng gym, mồ hôi thấm qua lớp áo thể thao mỏng. Eo nhỏ, ngực cao, đùi săn chắc lộ rõ dưới lớp quần legging bó sát. Cậu PT 30 tuổi đang cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng Duyên nhận ra ngay cái nhìn anh ta liếc xuống giữa hai chân mình. Cô không nói gì, chỉ mỉm cười rồi bước vào phòng thay đồ.
Đêm đó, Sơn nhắn lại: “Anh vẫn THÈM em.”
Duyên không trả lời. Nhưng khi Sơn gọi điện lúc 11 giờ tối, cô vẫn nghe máy.
“Anh đang ở ngoài khách sạn của em,” Sơn nói. Giọng anh khàn khàn, rõ ràng vừa uống rượu.
Duyên im lặng vài giây, rồi nói: “Lên đây.”
Cửa phòng mở ra. Sơn bước vào, vẫn còn mặc vest. Duyên chỉ đứng đó, chân trần, mặc mỗi chiếc áo sơ mi trắng dài đến đùi. Nút áo trên cùng đã mở. Cô không mặc nội y.
Sơn tiến lại gần, tay nắm lấy eo Duyên, kéo sát vào người. Hai người hôn nhau ngay lập tức – nụ hôn mạnh, lưỡi xoắn vào nhau, hơi thở nóng. Sơn đẩy Duyên vào tường, tay luồn vào dưới áo sơ mi, nắm lấy bộ ngực đầy đặn, ngón cái xoa nhẹ nhũ hoa đang cứng lại.
Duyên thở hổn hển khi Sơn kéo mạnh áo sơ mi, để lộ toàn bộ thân trên. Anh cúi xuống, miệng ngậm lấy một bên ngực, lưỡi liếm nhanh quanh nhũ hoa, rồi hút mạnh. Tay kia của anh kéo vạt áo lên cao, xoa mạnh vào giữa hai đùi Duyên. Quần lót của cô đã ướt.
Sơn quỳ xuống, kéo vội quần lót Duyên xuống tận mắt cá. Anh ngửi mạnh mùi cơ thể cô, rồi lưỡi thè ra liếm trực tiếp vào khe âm hộ. Duyên run lên, tay bấu chặt vào tóc anh. Lưỡi Sơn liếm dọc theo mép, rồi chui sâu vào trong, liếm mạnh vào L.. Duyên cắn môi, cố kìm tiếng rên.
“Em ướt vl…” Sơn thì thầm, giọng đầy dục vọng. Anh đứng dậy, kéo khóa quần, để lộ cc đang cương cứng. Không nói nhiều, anh nắm hông Duyên, xoay người cô lại, đẩy mạnh vào từ phía sau. cc chui sâu một cái, khiến Duyên phải bấu chặt vào tường.
Anh Đ. mạnh, từng nhịp sâu và dồn dập. Tiếng da thịt va chạm vang lên rõ ràng trong phòng khách sạn. Duyên cắn chặt môi dưới, cố gắng không kêu to, nhưng khi Sơn đưa tay lên vuốt mạnh vào nhũ hoa, cô vẫn không kìm được tiếng rên.
Sơn kéo Duyên ra giường, đẩy cô nằm ngửa, dang rộng hai chân. Anh chui vào giữa, cắm sâu cc vào trong, rồi Đ. liên tục với tốc độ nhanh. Mỗi cú thúc đều khiến Duyên phải há miệng thở hổn hển. Nước dịch nhờn chảy ra nhiều, thấm ướt cả ga giường.
“Em muốn anh xuất vào trong không?” Sơn hỏi, giọng run run.
Duyên nhìn anh, mắt long lanh. “Xuất đi… nhưng đừng nghĩ em là của anh.”
Sơn rên lên, tăng tốc độ, rồi bắn khí mạnh mẽ bên trong Duyên. Dịch đặc sánh tràn đầy trong cô. Anh rút ra, để Duyên nằm đó, tinh dịch trắng đục chảy ra từ khe âm hộ.
Duyên nằm thở, tay vuốt nhẹ bụng dưới. Cô không thuộc về ai. Nhưng cô vẫn để họ được nếm.
Xem thêm
Duy bốn mươi hai tuổi, sống ở Sài Gòn, đã kết hôn mười bốn năm.
Một tối, bạn thiếu người nên kéo anh tới sân pickleball ở Thảo Điền.
Ở đó Duy gặp Tú Anh.
Ba mươi tuổi.
Pickleball girl đúng nghĩa: da rám khỏe, chân dài, eo nhỏ, ngực đầy, body bốc lửa trong bộ váy thể thao màu kem. Cô đánh mạnh, chạy nhanh và cười rất tự tin mỗi khi bắt được ánh mắt đàn ông trên sân.
Duy chỉ định đánh một trận rồi về.
Cuối cùng anh ở lại gần ba tiếng.
Tú Anh được ghép đánh đôi với anh.
Mỗi lần thắng điểm, cô lại chạm vợt rồi cười:
“Anh theo em được không đó?”
Duy biết cô chỉ trêu.
Nhưng chính thứ năng lượng mới ấy khiến anh thấy hưng phấn hơn rất lâu rồi.
Sau buổi đánh, cả nhóm kéo nhau đi ăn.
Tú Anh ngồi đối diện.
Cô không hỏi chuyện vợ con.
Chỉ nói về tập luyện, du lịch, những giải pickleball cô muốn tham gia.
Duy nhìn cô và chợt hiểu tại sao trong đầu mình xuất hiện chữ PHỞ.
Không phải cô đẹp hơn vợ anh.
Cô là của lạ.
Một người phụ nữ chưa gắn với tiền học của con, việc nhà, lịch khám, những cuộc tranh cãi cũ.
Tuần sau Duy tự đăng ký sân đúng giờ Tú Anh thường chơi.
Lần thứ ba thì chẳng còn là tình cờ.
Một tối, sau khi mọi người về gần hết, Tú Anh hỏi:
“Anh tới đây vì pickleball thật không?”
Duy cười.
“Ban đầu thì thật.”
“Còn giờ?”
Anh nhìn cô.
“Giờ có thêm em.”
Tú Anh bước lại.
“Anh có vợ.”
“Anh biết.”
“Vậy còn đứng gần em?”
Duy chưa trả lời thì cô đã hôn anh.
Chỉ một nụ hôn cũng đủ biến thứ tưởng tượng thành thật.
Nhưng Tú Anh tách ra rồi nói:
“Em không làm PHỞ cho anh ăn lúc CHÁN CƠM đâu.”
*****
Duy đứng đó, miệng vẫn còn vị son của Tú Anh, nhưng cô đã quay lưng đi. Cái bóng dài của cô kéo dài trên sân pickleball, vai trần bóng mồ hôi dưới ánh đèn vàng. Anh không gọi lại. Chỉ đứng yên, ngực đập mạnh, cái cứng trong quần ngắn vẫn chưa chịu xẹp.
Tuần sau anh vẫn đến. Tú Anh cũng đến. Không ai nhắc đến nụ hôn. Nhưng khi cả hai đứng chung một bên lưới, Duy cảm nhận rõ cái nhìn của cô mỗi khi anh cúi xuống nhặt bóng. Tú Anh mặc chiếc váy thể thao màu kem mỏng hơn hôm trước. Mỗi lần cô nhảy lên đập bóng, hai vú đầy đặn rung lên rõ rệt, núm vú nhỏ nhô cứng dưới lớp vải mỏng vì không mặc áo lót.
Trận đánh hôm đó kết thúc muộn. Sân vắng hoe. Tú Anh lau mồ hôi bằng khăn tay, nước chảy dài từ cổ xuống khe ngực. Duy đưa nước cho cô.
“Em không định hôn anh nữa đâu,” cô nói, giọng khàn khàn sau khi chạy.
“Anh biết.”
“Nhưng em vẫn muốn cởi đồ anh ra.”
Duy không trả lời. Anh chỉ đặt vợt xuống, kéo khóa quần, kéo Tú Anh vào bóng tối dưới mái che. Tú Anh quỳ xuống ngay trên sân bê tông còn nóng. Cô kéo quần Duy xuống, nắm lấy cc anh, ngón tay siết chặt gốc. Lưỡi cô liếm dọc theo đường gân, rồi nuốt hết phần đầu vào miệng, mút mạnh. Nước bọt Tú Anh nhỏ giọt xuống sàn, tiếng mút ướt át vang lên giữa sân vắng.
Duy nắm tóc cô, đẩy hông về trước. cc anh chui sâu vào họng Tú Anh, khiến cô sặc lên nhưng vẫn nuốt thêm. Miệng cô nóng, lưỡi cuộn quanh. Khi anh rút ra, nước dãi Tú Anh kéo thành sợi dài từ môi xuống cc.
Cô đứng dậy, quay lưng, cúi người chống tay lên ghế. Váy thể thao được kéo lên tận eo. Tú Anh không mặc quần lót. Mông cô trắng, săn chắc, khe mông mở ra dưới ánh đèn. Lỗ hậu nhỏ xíu co lại mỗi khi Duy sờ vào. Anh quỳ xuống, liếm dọc khe mông cô, lưỡi chui vào lỗ hậu, liếm mạnh. Tú Anh rên lên, hai tay bấu chặt thành ghế.
“Đ. em đi,” cô thì thầm.
Duy đứng dậy, cầm cc chĩa vào L. Tú Anh. L. cô ướt nhẹp, nước nhờn chảy ra đùi. Anh đẩy một cái mạnh, cc chui phăng vào tận cùng. Tú Anh há miệng, không thành tiếng. Duy rút ra rồi đâm mạnh lần nữa, da thịt va vào nhau kêu bạch bạch. Mỗi cú thọc đều làm L. cô siết chặt lấy cc anh. Nước dâm Tú Anh bắn tung tóe mỗi khi anh rút gần hết rồi đâm sâu.
Anh nắm hai tay Tú Anh kéo ra sau, dùng dây buộc vợt trói cổ tay cô lại. Sau đó anh đè người lên lưng cô, cc vẫn chui sâu trong L., đâm liên hồi. Tú Anh khóc rống, mồ hôi rơi xuống sàn. L. cô co thắt, nước dâm chảy dài xuống hai quả dái Duy.
Khi anh bắn tinh, tinh dịch đặc sệt bắn đầy vào sâu trong L. Tú Anh. Cô run lên, chân mềm nhũn. Duy rút cc ra, tinh trắng chảy dài ra khỏi L. cô, nhỏ giọt xuống sân pickleball.
Tú Anh quay lại, nhìn anh.
“Em không phải PHỞ,” cô nói, giọng khàn đặc.
“Anh biết.”
Nhưng cc Duy vẫn còn cứng. Anh bế Tú Anh lên, đặt nằm ngửa trên ghế dài, dang rộng hai chân. Lần này anh liếm L. cô, lưỡi chui vào trong, hút nước dâm lẫn tinh dịch. Tú Anh run rẩy, hai tay bấu vào tóc anh. Khi cô ra nước lần nữa, nước dâm bắn vào miệng Duy, anh nuốt hết.
Sau đó họ nằm cạnh nhau trên ghế, thở hổn hển. Tú Anh thì thầm:
“Tuần sau em sẽ mặc váy ngắn hơn.”
Duy không trả lời. Anh chỉ nhìn lên bầu trời Sài Gòn, miệng vẫn còn vị mặn của nước dâm Tú Anh.
Xem thêm
Diễm My và Khôi rời lounge trong im lặng ngọt ngào, chỉ có tiếng đạp chân trên đá phố và nhịp tim của họ. Khi đến tầng hầm xe đậu, My mở cửa xe sang và mời Khôi lên ngồi bên cạnh. Cô không nói gì, chỉ đặt tay lên đùi anh, cảm nhận được sự ấm áp qua lớp vải mỏng của quần jeans. Khôi xoay đầu nhìn cô, mắt đen như mực và có một nét quyết định mà My chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác.
“Chúng ta lên đi?” My hỏi, giọng nhẹ nhưng có một nét khát khao.
Khôi gật đầu, khởi động xe và lái về căn hộ penthouse của My ở bãi biển Mỹ Khê. Đường phố dần yên lặng, chỉ còn ánh đèn đường lấp lánh như những ngôi sao đã rơi xuống đất. Khi xe dừng lại trước tòa edifici sang trọng, My dẫn Khôi vào thang máy, nút bấm cho tầng 69. Trong không gian hẹp, hơi thở của họ trộn lẫn, và My cảm nhận được nhịp tim của mình tăng tốc mà không thể kiểm soát.
Cửa thang máy mở ra, một không gian rộng rãi với cửa sổ panoramic nhìn ra biển Đà Nẵng, ánh trăng tròn tròn phản chiếu trên mặt nước như một tấm bạc. My dẫn Khôi vào phòng khách, tắt đèn chỉ để lại ánh sáng nhẹ từ đèn trang trí. Cô tháo áo khoác, để lộ một bộ váy lụa dài ôm sát đường cong cơ thể, làm nổi bật vòng eo thon và đôi đùi dài mượt mà. Khôi không thể tratto mắt khỏi vòng eo cô, tay anh run nhẹ khi đưa ra chạm vào làn da mịn màng của My.
My quay lại, mỉm cười và kéo áo khoác của Khôi ra, để lộ một chiếc áo thun trắng đơn giản và quần jean. Cô đưa tay vào túi áo của anh, lấy ra chiếc đồng hồ đắt giá và đặt lên bàn gỗ. “Bạn không cần phải chứng minh gì nữa,” cô thì thầm, môi chạm vào tai anh. “Chỉ cần ở đây với tôi.”
Khôi hít sâu, sau đó đưa tay sau lưng My, kéo cô vào vòng tay. Môi họ chạm nhau một cách dịu dàng rồi nhanh chóng trở nên đam mê. My mở miệng, lưỡi của cô tìm thấy lưỡi anh, chúng cuốn quanh nhau như hai con rồng trong cơn bão. Tay Khôi trượt xuống lưng My, nắm chặt vào vòng eo, rồi lướt xuống đùi, squeez nhẹ vào cơ bắp săn chắc. My óng lên một cú reo nhẹ, cảm nhận được sự ấm áp và sức mạnh từ tay anh.
Khôi hạ xuống, hôn dọc theo cổ My, rồi tiếp tục xuống ngực, nơi áo váy được kéo xuống để lộ đôi ngực tròn đầy, núm vú giàu hồng hào như hoa hồng đang nở. Anh dùng lưỡi quét qua núm vú, khiến My run rẩy, hơi thở trở nên ngắn ngập. “Ăn… ăn…” My thì thầm, tay cô bóp nhẹ vào tóc anh.
Khôi không dừng lại. Anh đưa một ngón tay vào giữa hai ngực, rồi trượt xuống bụng, qua đường rãnh eo, rồi đến mép váy. Anh nhẹ nhàng kéo váy xuống, để lộ phần dưới của My – một vòng đùi trần trắng như ngà, và một mảnh lụa mỏng che phủ phần tư thể đã ướt. My giật mình khi cảm nhận được hơi lạnh của không khí trên da trần, nhưng nhanh chóng thay đổi bằng cảm giác nóng bỏng từ tay Khôi khi anh vuốt ve qua phần đùi trong, rồi lên trên mông, bóp nhẹ vào hai vòng mông tròn đầy.
My lách lưng ra phía sau, mông đón nhận lực lượng của tay anh, rồi cô đưa tay xuống mở khóa khóa buckle của quần jean Khôi. Anh cúi xuống, giúp cô tháo quần. My không thể chịu được nữa; cô đưa tay vòng quanh cc, cảm nhận được nhiệt độ và độ cứng của nó. Cô bắt đầu sờ vuot, dùng ngón tay xoay tròn qua đầu bùi, rồi chậm chậm kéo xuống cơ thể, khiến Khôi thở ra một cú rít.
“Ủa… My…” Khôi thì thầm, giọng của anh gấp gáp.
My mỉm cười, rồi đưa môi xuống, hôn nhẹ vào đầu bùi rồi dùng lưỡi quét quanh cái đầukhấc, làm Khôi run rẩy. Cô bắt đầu bú, môi cô khép chặt quanh cc, đầu lưỡi cuốn quanh cái đầu cc cuộn xuống thân. My bú với đam mê, đầu lưỡi của cô xoay tròn, hút mạnh, rồi thả lỏng để cảm nhận mỗi giây của sự nhịp đập. Khôi lưng cong lên, tay anh bám vào đầu My, kéo cô gần hơn, như thể muốn đưa cô sâu hơn vào trong miệng của anh.
Sau một thời gian bú dài, My ngừng, miệng cô còn dính đầy dịch nhờn của anh. Cô ngước mắt nhìn Khôi, thấy ánh THÈM thuồng trongmắt anh. “Bạn muốn tôi… ở đâu?” cô hỏi, giọng ngọt ngào nhưng có một nét quyền lực.
Khôi không trả lời bằng lời. Anh đưa My đi tới phòng ngủ, nơi một chiếc giường king-size trải chăn trắng tinh khôi. My ngồi xuống đầu giường, để Khôi tháo bỏ hoàn toàn bộ váy lụa của cô, để lộ cơ thể trần truồng hoàn toàn – vẻ đẹp làn da mịn màng, vòng eo thon, hai ngực tròn đầy và một mông đẹp như quả đào. My mở rộng hai chân.
Khôi cúi xuống, dùng lưỡi thấm vào L. My, từ dưới lên trên, quét qua, rồi chậm chậm cuốn quanh cửa L. My kêu to, lưng cong lên, tay cô bám vào chăn, ngón tay bóp vào vải. Anh tiếp tục làm điều đó, lưỡi của anh như một con rắn linh hoạt, quét qua mép L., rồi đâm sâu vào L., khiến My cảm nhận được từng đợt điện giật từ dưới bụng lên đầu.
“Khôi… đừng dừng…” My thì thầm, giọng cô gãy vì sự kích thích.
Khôi đứng lên, đưa cái cương của mình vào L. My, chậm châm đâm vào, cảm nhận được sự ướt ướt và nóng bỏng bao quanh. My nhắm mắt, cảm nhận được mỗi inch của cái cương tràn vào trong mình, làm giãn mở L. và tạo ra một cảm giác đầy đắp khủng khiếp. Anh bắt đầu chuyển động, đâm vào với một nhịp độ ổn định, rồi dần tăng tốc, mỗi lần đâm đều làm My lắc lư và kêu to.
“Đúng… đúng… hơn nữa…” My hô, tay cô bám vào vai anh, móng tay đè sâu vào da.
Khôi thay đổi góc độ, đưa My lên ngồi trên đùi anh, để cô đối diện với anh, hai chân My quấn quanh eo anh. Trong tư thế này, mỗi lần đâm của Khôi đều đâm sâu vào điểm G, khiến My cảm nhận được một cơn sóng oán từ đáy bụng lên đầu. Cô bắt đầu hẩy lên xuống theo nhịp đâm của anh, đùi cô mút mạnh vào eo anh, L. của cô kẹp chặt quanh cái cương, tạo ra một cảm giác hút hút mạnh mẽ.
“Ủa… My… bạn thật sự…” Khôi thì thầm, tiếng anh gấp gáp vì cảm giác được kẹp chặt.
My cười, rồi đưa môi xuống hôn sâu vào miệng anh, lưỡi của họ lại cuốn quanh nhau, trong khi L. của cô tiếp tục co bóp và thả lỏng theo nhịp Đ., Anh tăng tốc độ, mỗi lần đâm đều mạnh hơn, khiến My cảm nhận được cảm giác bị lấp đầy và kéo ra liên tục. Cuối cùng, My cảm nhận được một cơn co cường từ đáy bụng, L. của cô bắt đầu co thắt mạnh mẽ, và một lượng lớn dịch âm dương phun ra, ướt cả cái cương và bụng anh.
Khôi không thể chịu đựng được nữa; anh tăng cường tốc độ đâm vào, mỗi đâm đều mạnh và nhanh, cho tới khi anh cảm nhận được một cơn co bóp từ cơ bụng, và một lượng lớn tinh trùng phun ra vào sâu trong L. My, làm cô rên to và ngã xuống trên vai anh, hơi thở của cô trở nên ngắn ngập và ấm áp.
Hai người nằm im lặng trên chăn, da của họ trơn trượt vì mồ hối và dịch thể chất. My đặt đầu lên vai Khôi, nghe thấy nhịp tim của anh chậm lại, và cảm nhận được cảm giác ấm áp lan tỏa từ nơi họ kết hợp. Khôi đưa tay vuốt ve tóc My, ngón tay tràn qua những sợi tóc dài, mượt mà.
“Bạn… bạn làm tôi cảm thấy… như thể tôi không còn là tôi nữa,” My thì thầm, giọng nhẹ nhưng đầy cảm xúc.
Khôi hôn lên trán cô, “Và tôi cũng không muốn là một người trong danh sách. Tôi chỉ muốn là người mà bạn chọn khi không có ai khác nhìn.”
My mỉm cười, tay cô vuốt ve lưng anh, cảm nhận được từng cơ bắp săn chắc dưới da. “Tôi cũng chỉ muốn là người mà bạn muốn, không phải vì tôi được nhiều người mê, mà vì tôi cảm thấy… được yêu.”
Hai người tiếp tục nằm im lặng, lắng nghe tiếng sóng từ xa vỗ vào bãi biển, và cảm nhận được sự ấm áp của đêm Đà Nẵng, trong đó không còn sự săn đón, mà chỉ có hai trái tim tìm thấy nhau trong một khoảnh khắc đam mê và sự thật.
Xem thêm
Sophie hai mươi bốn tuổi, thực tập sinh mới của một agency quảng cáo ở Los Angeles.
Ngay tuần đầu, cô đã khiến cả office chú ý.
Sophie trẻ, đẹp, dáng cao, eo nhỏ, thích mặc váy công sở ngắn với blazer rộng hoặc áo ôm đơn giản. Cô nói chuyện mạnh dạn, cười lớn, không có vẻ rụt rè của người mới.
Điều nguy hiểm nhất là cô biết mình hấp dẫn.
Nhưng Sophie không flirt với tất cả mọi người.
Cô chỉ thích trêu Daniel.
---
Daniel ba mươi tám tuổi, creative director, đã có gia đình.
Anh không trực tiếp đánh giá kỳ thực tập của Sophie, nhưng hai người thường làm chung campaign.
Ngày đầu tiên Sophie mang mockup vào phòng anh, Daniel chỉ nói:
"Để trên bàn đi."
Cô đặt xuống rồi hỏi:
"Anh không nhìn à?"
"Nhìn gì?"
"Mockup."
Daniel ngẩng lên, bắt gặp nụ cười của cô.
Từ đó Sophie biết mình đã tìm được người để trêu.
Cô thường đứng cạnh bàn anh lâu hơn cần thiết, cúi xuống chỉ chi tiết trên màn hình, đôi lúc vô tình chạm vào vai anh rồi coi như không có gì. Có lần cô đứng sau lưng anh, nghiêng người qua để chỉ một dòng chữ, ngực áp sát vào vai anh hơn mức cần thiết, hơi thở phả nhẹ lên tai anh.
Daniel hiểu trò chơi đó.
Và anh cũng hiểu chính mình đang mê cô.
Trong office, vài người gọi Sophie là PHỞ mới của team.
Daniel ghét cách gọi đó, nhưng trong đầu anh vẫn có cảm giác tương tự.
Sophie là thứ mới.
Không có hóa đơn, con cái hay những cuộc tranh cãi cũ. Chỉ có nước hoa, tiếng cười và cảm giác khó đoán xem lần tới cô sẽ làm gì.
---
Một chiều cả nhóm ở lại dựng concept cho khách hàng. Gần chín giờ, chỉ còn Daniel và Sophie trong studio.
Cô thay chiếc blazer bằng áo tank top vì nóng, ngồi trên mép bàn nhìn anh chỉnh ảnh.
"Anh Daniel."
"Gì?"
"Anh có bao giờ nghĩ tới chuyện hôn em không?"
Daniel dừng chuột.
Sophie vẫn nhìn anh rất bình thản.
Anh đứng dậy.
"Em không nên hỏi vậy."
"Nhưng anh chưa trả lời."
Daniel bước tới.
Khoảng cách giữa hai người thu ngắn rất nhanh.
Sophie không lùi.
Anh đặt tay lên cạnh bàn, gần hông cô nhưng không chạm.
"Có."
Sophie mỉm cười.
"Em biết."
Cô nghiêng người, chủ động hôn anh trước.
Chỉ vài giây. Nhưng nụ hôn đó không hề nhạt.
Miệng cô mềm, môi dưới hơi đầy, cắn nhẹ môi anh trước khi lùi ra. Cô rời đi rất nhanh—cố ý. Kiểu rút lui của người biết mình vừa đặt một quả bom và muốn đứng xa xem anh cháy.
Daniel ngạc nhiên.
"Vậy thôi?"
Sophie nhảy xuống khỏi bàn.
"Em muốn biết anh có dám không."
"Rồi giờ sao?"
Cô khoác blazer lại.
"Giờ em biết rồi."
Daniel nhìn cô, vừa tức vừa bị cuốn vào.
Sophie bước tới cửa rồi quay lại.
"Em thích được các anh mê. Nhưng em chưa chắc muốn lấy chồng người ta."
Cô kéo cửa.
Còn chưa tới ba giây sau, tiếng cửa khóa vang lên.
Sophie quay người lại, chưa kịp hỏi thì Daniel đã ở ngay trước mặt. Anh cao hơn cô cả cái đầu, và lúc này anh dùng chiều cao ấy để ép cô vào cánh cửa.
"Em tưởng nói xong là đi được à?"
Giọng anh khàn hơn bình thường.
Sophie không sợ. Mắt cô sáng lên, đúng kiểu người chơi trò chơi đang thắng.
"Anh định làm gì?"
"Trả lời câu hỏi của em."
Anh hôn cô lần nữa—lần này không phải kiểu chủ động nhẹ nhàng của cô. Daniel đè môi lên, cắn kéo môi dưới của cô, lưỡi đẩy vào miệng cô trực tiếp.
Sophie khựng lại chỉ một nhịp, rồi đáp trả. Cô vòng tay quanh cổ anh, kéo anh xuống sát hơn nữa. Nước bọt và hơi thở gấp hòa vào nhau.
Daniel luồn tay sau gáy cô, bàn tay to giữ lấy đầu cô, nghiêng sang một bên để hôn sâu hơn. Tay kia anh vuốt xuống hông cô, qua lớp váy công sở mỏng rồi nắm chặt vào mông cô.
Sophie rên khẽ trong miệng anh.
"Ừm..." Cô cắn môi anh rồi rời ra, mắt nhìn thẳng, "Tưởng anh không dám chứ."
Daniel nhìn cô, ánh mắt không còn là ánh mắt của giám đốc sáng tạo đang duyệt concept nữa. Anh là đàn ông bị đẩy tới giới hạn.
"Tối nay em có bạn trai không?"
"Có thì sao?"
"Thì tôi dừng lại."
Sophie cười, đưa tay vuốt qua hàm râu nhẹ của anh.
"Em có KPI cho kỳ thực tập này. Và tối nay em muốn đạt chỉ tiêu."
Daniel không hỏi thêm.
Anh đẩy Sophie quay người về phía cửa, một tay giữ eo, tay còn lại luồn xuống gấu váy cô từ phía sau.
"Đứng yên."
Sophie chống tay lên mặt kính cửa, nhìn thấy bóng hai người phản chiếu mờ mờ. Cô đang mặc váy chữ A ngắn trên gối, áo tank top ôm sát không áo ngực—chi tiết mà cô biết rõ Daniel sẽ thấy khi đứng sau lưng cô.
Đúng vậy. Anh thấy rồi.
Daniel luồn tay vào trong đùi cô, kéo váy lên. Da cô trắng, mát, và anh cảm nhận được ngay lớp vải mỏng của quần lót.
"Em mặc thế này đến công ty?"
"Để dành cho lúc cần."
"Em chắc là cần bây giờ?"
Sophie đẩy hông ra sau, áp mông vào phần cứng đang căng dần trong quần anh.
"Anh cứ thử đi rồi biết."
Daniel kéo quần lót cô sang một bên. Ngón tay anh lướt qua khe L. của cô—ướt sũng.
"Chết tiệt..." anh lầm bầm.
"Anh đừng ngạc nhiên. Em bị kích thích từ lúc anh cúi xuống sửa logo cho em lúc chiều."
Daniel không trả lời. Anh đẩy một ngón tay vào trong L. cô, rồi hai ngón—cô cong lưng, trán áp vào cửa kính, rên rỉ khe khẽ.
"Nhanh thế này..." anh nói, cảm nhận cô bóp chặt quanh ngón tay.
"Vì em nghĩ về anh cả buổi tối."
Daniel rút tay ra, lau nhanh vào đùi cô, rồi kéo khóa quần. Anh không cởi hẳn, chỉ kéo đủ để lấy ra. cc anh đã cương cứng, đầu hơi ướt.
Anh đẩy vào từ phía sau, không chậm rãi.
Một hơi thở dài bật ra từ cả hai người cùng lúc.
Sophie kêu lên, móng tay cào nhẹ lên cửa kính khi anh lấp đầy L. cô.
"Ôi..." cô thở dốc.
Daniel nắm chặt hông cô, kéo cô về phía anh từng nhịp thật sâu. Anh nhìn phần thân anh ra vào trong cô—cảnh tượng khiến anh mất kiểm soát hoàn toàn.
"Em biết mình đang làm gì không?"
"Biết. Em đang đạt KPI."
Daniel cười khàn, cúi xuống hôn lên gáy của cô, cắn nhẹ vành tai.
"Ngày mai ra kia em còn nói chuyện hay không?"
"Đó là chuyện của ngày mai." Sophie đẩy hông ngược lại, đón anh sâu hơn. "Bây giờ anh tập trung vào việc của anh đi."
Cô bóp chặt quanh anh theo từng nhịp, và Daniel nghiến răng chịu đựng. Anh muốn kéo dài, nhưng mỗi tiếng rên của cô, mỗi lần cô siết lại khiến anh gần hơn.
Anh luồn tay xuống phía trước, tìm thấy hạt nhạy cảm của cô và xoa tròn.
Sophie lập tức phản ứng—hông xô tới lui loạn nhịp, tiếng rên không còn kìm được nữa.
"Anh Daniel... em sắp..."
"Cùng anh."
Daniel tăng tốc, vài nhịp cuối thô bạo hơn, sâu hơn. Sophie run rẩy, ép sát vào anh khi cơn cao trào vỡ ra—cô kêu nhẹ, cắn mu bàn tay để giữ tiếng không vọng ra hành lang.
Cảm giác cô co thắt quanh anh là giọt cuối. Daniel gồng người, đẩy sâu một lần cuối rồi giải phóng bên trong cô, kéo dài từng nhịp run.
Cả hai đứng yên trong vài giây.
Chỉ còn tiếng thở nặng nhọc trong studio tối.
Sophie là người cười trước.
"Hết hồn chưa?"
Daniel rút ra, kéo quần lại. Anh với tay lấy khăn giấy trên bàn đưa cho cô.
"Em đi trước đi. Tôi ở lại dọn dẹp."
Sophie kéo váy xuống, quay lại nhìn anh với ánh mắt sáng quắc.
"Tuần sau còn buổi duyệt concept với khách nữa. Em sẽ mặc váy dài hơn."
Daniel nhìn cô, khóe miệng nhếch.
"Đừng có mà dài quá."
Cô cười, bước ra cửa, để mùi nước hoa lẫn mùi của cả hai người phía sau.
---
Sau hôm đó, mọi thứ không trở lại bình thường.
Daniel vẫn ngồi đúng vị trí đó, duyệt đúng những file đó, nhưng mỗi lần Sophie bước vào phòng anh trái tim anh lại treo ngược.
Cô không né tránh—ngược lại cô còn chủ động hơn. Những lúc cả nhóm đi ăn trưa, cô ngồi đối diện anh, chân khẽ chạm chân anh dưới bàn, mặt vẫn tươi tỉnh nói chuyện chiến dịch với mọi người.
Có lần giữa giờ làm, khi văn phòng vắng, cô vô tình đi ngang bàn anh và đặt một tờ ghi chú nhỏ:
"Tối nay anh có họp với khách không? Nếu không, em mượn phòng meeting số 2 lúc 6h30."
Daniel xé tờ giấy, bỏ vào túi.
Sáu giờ rưỡi tối hôm đó, anh mở cửa phòng meeting.
Sophie ngồi trên bàn họp, chân vắt chéo. Váy cô hôm nay ngắn hơn mọi ngày. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh và từ từ bỏ đôi giày cao gót xuống sàn.
Daniel khóa cửa.
Lần này anh không cần cô phải đạt KPI.
Lần này anh tự mình đạt trước.
Họ làm tình trên bàn họp, trên ghế xoay (suýt ngã), và lần cuối cùng—Daniel đè Sophie lên tường sau cánh cửa đã khóa, tay giữ chặt hông cô, hôn cô đến nghẹt thở khi cả hai cùng đạt cực khoái.
Cô mặc váy xếp ly nghe nói là mua từ một tiệm vintage ở Melrose. Màu be. Và sau hôm đó Daniel nhìn bất kỳ chiếc váy màu be nào ngoài phố cũng thấy chạnh lòng.
---
Sophie kết thúc kỳ thực tập.
Cô nhận offer từ một agency lớn hơn.
Buổi chiều cuối cùng, cô đến phòng Daniel—không phải để xin chữ ký đánh giá.
Cô đặt lên bàn anh một tấm thiệp.
Bên trong chỉ có một dòng chữ viết tay:
"PHỞ ngon nhất là khi ăn tại chỗ. Nhưng nếu mang đi, nó vẫn ngon."
"Cảm ơn anh vì một học kỳ khó quên."
"— S."
Daniel cầm tấm thiệp, không nói gì.
Sophie đứng ở cửa, nhìn anh một lần cuối.
"Anh đừng lo. Em sẽ không gọi điện, không nhắn tin, không inbox."
"Nhưng nếu một ngày nào đó anh đi ngang qua một quán ăn nào đó và thấy em ngồi một mình..."
Cô nháy mắt.
"... anh biết em luôn sẵn sàng phục vụ."
Cô đóng cửa lại.
Tiếng giày cao gót của cô vang dọc hành lang rồi nhỏ dần.
Daniel ngồi đó một mình, cầm tấm thiệc trên tay.
Ngoài cửa sổ tầng bốn, Los Angeles đang chìm trong nắng chiều.
Và trong đầu anh, mùi nước hoa của cô vẫn còn dính trên ghế, trên bàn, trên da anh—như thể chỉ mới hôm qua.
PHỞ ngon nhất là khi ăn tại chỗ.
Và Daniel chưa từng cảm thấy đói đến thế trong đời.
Xem thêm
Văn Phúc bốn mươi bốn tuổi, sống ở Houston, đã có vợ mười lăm năm.
Anh gặp Trina ở khu free weight của một phòng gym.
Trina ba mươi tuổi, người Việt, đúng kiểu gym girl khiến đàn ông khó không nhìn.
Body bốc lửa, eo nhỏ, chân và mông săn chắc, ngực đầy, vai đẹp. Cô thường mặc bra thể thao cùng quần short tập ôm gọn cơ thể. Đi qua khu tạ, gần như lúc nào cũng có vài ánh mắt theo sau.
Phúc gọi cô là PHỞ trong đầu ngay từ tuần đầu.
Không phải vì vợ anh xấu.
Vợ Phúc vẫn đẹp, nữ tính, chăm sóc bản thân.
Nhưng Trina có thứ mà cuộc sống gia đình không còn có: cảm giác mới, nóng và chưa biết trước.
Hai người bắt đầu nói chuyện vì dùng chung một bộ tạ.
Trina hỏi:
“Anh tập giờ này hoài hả?”
“Ừ.”
“Vậy chắc từ nay gặp em hoài.”
Cô vừa nói vừa cười, biết rõ ánh mắt Phúc đang dừng trên mình.
Vài tuần sau, hai người đã quen đến mức Trina thường đứng cạnh anh tập.
Có lần cô cúi xuống lấy tạ rồi nhìn Phúc qua gương.
“Anh nhìn dữ vậy?”
Phúc không chối.
“PHỞ đẹp thì phải nhìn.”
Trina bật cười.
“Em là PHỞ của anh hả?”
“Nguy hiểm hơn PHỞ.”
Sau buổi tập hôm đó, hai người ngồi trong xe của Trina nói chuyện gần một giờ.
*****
Phúc ngồi sau vô lăng xe Trina, cửa kính đã lên, đèn trần tắt. Trina cởi bra thể thao ngay trên ghế lái, để lộ hai bầu ngực săn chắc, núm vú cứng ngắc vì mồ hôi và không khí lạnh. Cô quay sang, kéo tay Phúc đặt lên một bên ngực.
"Sờ đi. Em không phải món ăn nhanh đâu."
Phúc bóp mạnh, ngón tay sâu vào da thịt. Trina cắn môi, thở dài. Cô kéo khóa quần short, kéo xuống đến đùi, để lộ bộ lông mu tỉa gọn và 2 mép L. đã ướt. Cô trèo qua ghế, ngồi lên đùi Phúc, tay mở khóa quần anh.
cc Phúc bật ra cứng ngắc. Trina nắm lấy, xoa nhẹ hai lần, rồi ngồi xổm xuống nuốt trọn cục trưởng miệng L. L. cô nóng, chặt, trơn nhờ mồ hôi và dịch nhờn. Cô nhún hông mạnh, tiếng da thịt va chạm vang lên trong khoang xe. Mỗi lần cô ngồi xuống tận gốc, Phúc đều cảm thấy đầu khấc chạm sâu vào trong tử cung.
Trina cúi xuống, cắn vai anh, thì thầm:
"Em muốn anh bắn vào trong L. em. Không bao. Không rút ra."
Phúc nắm chặt hai bên mông cô, đẩy mạnh từ dưới lên. Trina rên rỉ, nước dâm chảy ra dọc theo cc anh, thấm ướt ghế da. Cô run lên khi cao trào, cơ L. siết chặt lấy cc Phúc. Anh cũng xuất tinh ngay sau đó, tinh dịch nóng hổi bắn từng đợt sâu vào trong bụng dưới cô.
Hai người ngồi yên một lúc, hơi thở còn dồn dập. Trina vẫn ngồi nguyên trên đùi Phúc, để tinh dịch trào ra từ khe dưới, chảy xuống bìu anh.
Cô hôn nhẹ lên môi anh, giọng khàn khàn:
"Cuối tuần này em đưa anh về nhà em. Em muốn anh Đ. em trên giường, trên bàn, trong nhà tắm. Không phải chỉ trong xe như thế này."
Phúc gật đầu, tay vẫn còn đang bóp mông cô. Trina cười, siết chặt L. một lần nữa, làm cc anh còn đang mềm lại cứng lên trong cô.
"Vậy hẹn gặp anh thứ Bảy. Đừng quên mang theo nhiều tinh lực. Em muốn anh bắn nhiều hơn nữa."
Xem thêm
Mai hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp và vào thực tập sáu tháng tại một công ty quảng cáo ở Hà Nội.
Ngay tuần đầu, gần như cả phòng đã biết tên cô. Mai không cố làm ra vẻ sexy. Cô chỉ có kiểu năng lượng khiến người khác nhìn. Áo sơ mi ôm gọn, chân váy công sở trẻ trung, tóc dài, dáng cao và cách nói chuyện tự tin đến mức nhiều nhân viên lâu năm cũng bất ngờ. Cô đi nhanh, cười lớn, chủ động hỏi việc và chẳng ngại tranh luận.
Huy ba mươi tám tuổi, trưởng nhóm sáng tạo, là người hướng dẫn trực tiếp dự án của Mai nhưng không phụ trách đánh giá cuối kỳ của cô. Anh đã có gia đình. Anh tự nhắc mình điều đó rất nhiều. Nhưng mỗi ngày ngồi cùng phòng, anh càng khó phủ nhận sức hút của cô. Mai khác hẳn những gì đang chờ anh ở nhà: hóa đơn, lịch học của con, việc sửa máy lạnh, những cuộc trò chuyện đã lặp lại hàng nghìn lần. Cô là cảm giác mới.
Một buổi chiều cả nhóm đi quay quảng cáo. Mai mặc chiếc váy ngắn phối blazer theo concept khách hàng, đứng giữa studio cầm kịch bản, vừa chỉnh tóc vừa cãi tay đôi với photographer về góc máy. Huy nhìn cô rồi chợt hiểu vì sao đàn ông trong phòng cứ tìm cớ tới gần. Trong đầu anh bật lên đúng một chữ: PHỞ.
Không phải vì Mai tốt hơn vợ anh. Chỉ vì cô chưa gắn với bất kỳ trách nhiệm nào của đời anh.
Sau buổi quay, cả nhóm đi uống. Mai ngồi cạnh Huy, đầu gối thỉnh thoảng chạm nhẹ dưới bàn. Không ai rút ra ngay. Khuya, mọi người lần lượt về. Huy gọi xe cho Mai. Cô nhìn anh:
“Anh thích em đúng không?”
Huy giật mình. Mai cười:
“Em trẻ chứ không ngốc.”
Anh không chối. “Có.”
Mai tiến gần. Hai người đứng dưới mái hiên, đủ gần để Huy nghĩ chỉ cần cúi xuống là có thể hôn cô. Mai cũng không lùi. Nhưng cô hỏi:
“Anh định cho em làm gì? Một chuyện vui trong office?”
Huy im. Cô nhìn anh vài giây rồi khẽ lắc đầu.
“Em thích được đàn ông mê. Nhưng em không thích làm bí mật.”
Xe tới. Mai mở cửa rồi quay lại:
“Thứ hai gặp anh ở công ty.”
Sáng thứ Hai, cô vẫn mặc đẹp, vẫn cười, vẫn mang bản proposal tới bàn anh như không có gì xảy ra.
Ba tuần sau Mai xin chuyển sang team khác. Huy không biết có phải vì mình hay không. Anh chỉ biết từ ngày chiếc bàn đối diện trống đi, mỗi lần có thực tập sinh mới bước vào văn phòng, anh lại nhớ một điều:
PHỞ hấp dẫn nhất đôi khi chính vì cô biết mình được THÈM nhưng vẫn đủ tỉnh táo để bước khỏi bàn ăn.
Đêm đó, sau khi mọi người về hết, Mai quay lại studio để lấy quên ví. Huy vẫn còn ở đó, đang tắt đèn. Cửa đóng lại, ánh sáng chỉ còn từ màn hình máy tính.
Mai đứng dựa lưng vào bàn làm việc. Huy bước đến, tay run run khi đặt lên hông cô.
“Em không muốn làm bí mật,” Mai nhắc lại, giọng khàn khàn. “Nhưng em cũng không muốn chờ đợi.”
Huy hôn cô mạnh mẽ. Tay anh kéo khóa váy Mai xuống, để lộ bộ ngực căng tròn dưới lớp áo lót ren. Mai cởi luôn áo sơ mi của anh, móng tay cào nhẹ lên ngực anh.
Huy bế Mai đặt lên bàn, đẩy váy cô lên tận eo. Anh quỳ xuống, kéo quần lót Mai xuống rồi dán miệng vào khe giữa hai đùi cô. Lưỡi anh liếm mạnh, hút lấy hột le, ngón tay trỏ luồn vào trong L. Mai, co duỗi nhịp nhàng.
Mai rên rỉ, hai tay bấu chặt tóc Huy. “Anh… đừng... đừng dừng…”
Huy đứng dậy, kéo khóa quần, lấy ra con cc cứng ngắc. Anh ấn đầu khấc vào lỗ L. ướt át của Mai, đẩy sâu một cái. Mai há miệng rên to, hai chân quặp chặt lấy hông anh.
Huy Đ. Mai dồn dập trên bàn làm việc. Tiếng da thịt va chạm vang vọng trong studio vắng. Mỗi cú thọc đều mạnh, sâu, khiến bàn rung lên. Mai cắn môi, tay bấu chặt vai Huy, để anh bóp vú cô, ngón cái day day núm vú.
“Em muốn anh xuất vào trong em,” Mai thì thầm vào tai Huy. “Em muốn anh bắn tinh đầy trong L. em.”
Huy rên rỉ, tăng tốc độ, cc anh đâm mạnh vào sâu nhất có thể. Sau vài cú thọc dồn, anh rên lên, bắn tinh nóng hổi vào trong tử cung Mai. Tinh dịch trào ra, chảy dài theo đùi cô.
Mai nằm thở hổn hển trên bàn, L. vẫn còn siết chặt lấy cc Huy. Cô nhìn anh, mỉm cười:
“Em không phải là bí mật của anh đâu. Anh chỉ là người em muốn.”
Huy im lặng, tay vẫn vuốt ve thân thể Mai. Anh biết mình đã vượt quá giới hạn, nhưng không thể dừng lại.
Xem thêm