Khi bước vào tuổi 40, khả năng dùng thuốc điều trị huyết áp, tâm trạng, đau mạn tính hoặc các bệnh khác tăng lên. Một số thuốc có thể ảnh hưởng ham muốn, bôi trơn hoặc khả năng đạt cực khoái. Bản thân bệnh lý cũng có thể làm mệt và giảm hứng thú.
Không nên ngừng thuốc đột ngột. Thay vào đó, hãy xem thời điểm ham muốn thay đổi có trùng với lúc bắt đầu thuốc hoặc tăng liều hay không, rồi trao đổi với bác sĩ kê đơn.
Các tình trạng như bệnh tuyến giáp, tiểu đường, thiếu máu, trầm cảm và đau mạn tính có thể góp phần. Vì vậy một đánh giá sức khỏe tổng thể thường có ích hơn chỉ xét nghiệm hormone sinh dục.
Nếu libido thấp gây khó chịu, hãy đưa vấn đề này vào buổi khám. Tác dụng phụ tình dục là một phần hợp lệ của quyết định điều trị và đôi khi có thể điều chỉnh được.
Hiểu sâu hơn Ở tuổi 40, nguy cơ xuất hiện hoặc điều trị bệnh mạn tính tăng dần, và cả bệnh lẫn thuốc có thể ảnh hưởng tình dục. Tiểu đường, bệnh tim mạch, đau mạn tính, bệnh thần kinh, trầm cảm và nhiều tình trạng khác có thể tác động lên năng lượng, lưu lượng máu, cảm giác, tâm trạng hoặc hình ảnh cơ thể. Một số thuốc chống trầm cảm, huyết áp, dị ứng và điều trị khác cũng có tác dụng phụ tình dục.
Điểm dễ nhầm là người dùng thuốc vì một bệnh vốn đã làm libido giảm, rồi sau khi bắt đầu thuốc lại thấy thay đổi thêm. Nếu chỉ đổ lỗi thuốc, có thể bỏ sót bệnh nền; nếu chỉ đổ lỗi tuổi, có thể bỏ qua một tác dụng phụ có thể điều chỉnh.
Điều đáng làm trong thực tế Hãy làm timeline giữa bệnh, thuốc và triệu chứng. Nếu libido giảm ngay sau tăng liều antidepressant, đó là manh mối. Nếu giảm dần cùng mệt, khó thở khi gắng sức hoặc đường huyết kém kiểm soát, cần ưu tiên sức khỏe nền. Bác sĩ có thể cân nhắc đổi thuốc hoặc điều chỉnh kế hoạch nhưng không nên tự dừng điều trị quan trọng.
Kiểm soát bệnh mạn tính tốt, vận động phù hợp, bỏ hút thuốc, ngủ tốt và hỗ trợ sức khỏe tâm thần thường có lợi cho cả chức năng tình dục. Đây là ví dụ rõ rằng sexual health là một phần của sức khỏe toàn thân.