Hoài An, 48 tuổi, nữ giám đốc điều hành một chuỗi mỹ phẩm ở Đà Nẵng, ly hôn đã sáu năm.
Cô không cố trẻ hơn tuổi. Chính vẻ trưởng thành mới làm người khác khó rời mắt: mái tóc dài, dáng người săn chắc, giọng nói chậm và ánh mắt luôn khiến người đối diện có cảm giác mình đang bị đọc vị.
An thường tập yoga lúc sáu giờ sáng tại một studio cao cấp nhìn thẳng ra biển.
Quốc Hưng, 35 tuổi, giám đốc marketing của một công ty đối tác, cũng tập ở đó. Trong các buổi họp, Hưng cực kỳ chuyên nghiệp. Ở studio, anh càng tránh nhìn An.
Điều đó lại khiến cô chú ý.
Một sáng, An bước ra khỏi phòng thay đồ trong bộ đồ tập ôm gọn cơ thể. Hưng đang uống nước, thấy cô liền quay mặt đi quá nhanh.
An cười:
“Em sợ chị à?”
Hưng suýt sặc.
Từ hôm đó, cô bắt đầu trêu anh vừa đủ. Một ánh mắt trong gương. Một câu hỏi khi hai người cùng lấy khăn. Một lần cô đứng sát hơn cần thiết khi anh đang chỉnh dây thảm.
Hưng càng tránh, An càng biết.
Sau một buổi networking được tổ chức ngay tại khu lounge của studio, khách đã về gần hết. An ngồi một mình bên quầy trà, còn Hưng đứng ngoài ban công.
Điện thoại cô rung.
Một tin nhắn từ Hưng hiện lên rồi lập tức bị thu hồi.
Nhưng An đã đọc kịp:
“Em cố tránh chị vì em THÈM chị.”
Cô bước ra ban công.
Hưng đỏ mặt.
“Em gửi nhầm.”
An đứng trước mặt anh, chỉ cách một bước.
“Nhầm người hay nhầm vì nói thật?”
Hưng im lặng.
An tiến gần hơn. Mùi nước hoa nhẹ trên cổ cô khiến anh phải quay đi.
“Nhìn chị.”
Anh nhìn.
“Em THÈM chị từ lâu,” Hưng nói, lần này không còn đường rút.
An là người hôn anh trước.
Nụ hôn chỉ kéo dài vài giây nhưng đủ để cả hai hiểu những tháng né tránh đã kết thúc.
Hưng định kéo cô lại, nhưng An đặt tay lên ngực anh.
“Đủ rồi.”
Anh ngạc nhiên.
An mỉm cười.
“Chị thích biết em THÈM chị. Nhưng chị chưa quyết định em có được gì thêm hay không.”
Ngày hôm sau, trong cuộc họp giữa hai công ty, Hưng vẫn ngồi đối diện cô như mọi khi.
Không ai biết chuyện tối qua.
Chỉ có một điều khác.
Mỗi lần Hưng nhìn xuống tài liệu, An lại thấy khóe tai anh đỏ lên.
Và cô biết quyền quyết định vẫn đang nằm trong tay mình.
---
Cuộc họp kết thúc. Khi những nhân viên cuối cùng rời khỏi phòng, An ra hiệu cho Hưng ở lại với lý do "trao đổi thêm về chiến dịch quý tới".
Ngay khi cánh cửa phòng họp khép lại và tiếng khóa lạch cạch vang lên, bầu không khí chuyên nghiệp biến mất, thay thế bằng một sự đặc quánh của dục vọng. An không nói một lời, cô thong thả đi vòng qua bàn làm việc, đôi giày cao gót gõ nhịp chậm rãi trên sàn gỗ.
Hưng đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở anh trở nên nặng nề. Ánh mắt An quét từ trên xuống dưới, dừng lại ở vùng háng của Hưng, nơi chiếc quần tây phẳng phiu đang bị một khối cứng ngắc đẩy lên rõ rệt.
"Em THÈM chị đến mức này sao, Hưng?" An thì thầm, giọng nói trầm thấp đầy khiêu khích.
Cô tiến sát lại, bàn tay với những ngón thon dài, móng sơn đỏ rực chậm rãi vuốt ve từ ngực anh xuống dưới. Khi lòng bàn tay cô chạm vào sự cương cứng đang rung lên dưới lớp vải, Hưng khẽ rên rỉ, đầu ngả ra sau.
"Chị... An... em không chịu nổi nữa," Hưng khàn giọng.
An mỉm cười, một nụ cười của kẻ làm chủ. Cô xoay người, ngồi lên chiếc bàn họp lớn, gạt phăng xấp tài liệu sang một bên. Cô dang rộng hai chân, để lộ chiếc váy bút chì ôm sát hông. An tự tay kéo khóa váy xuống, để lộ chiếc quần lót ren mỏng manh đang thấm ướt một mảng nhỏ.
"Lại đây. Cho chị xem em THÈM chị thế nào."
Hưng như một con thú bị xổng chuồng. Anh lao đến, quỳ giữa hai chân cô, vùi mặt vào vùng kín của An. Mùi hương cơ thể trưởng thành hòa quyện với mùi dâm thủy nồng nàn khiến anh phát điên. Hưng không chần chừ, anh dùng lưỡi liếm mạnh một đường từ dưới khe bướm lên đến hạt le đang sưng đỏ.
"Ưm... đúng rồi... liếm mạnh vào," An rên rỉ, những ngón tay cô luồn vào tóc anh, ấn chặt mặt anh vào vùng nhạy cảm của mình.
Hưng mút mạnh hạt le của cô, tạo ra những tiếng chùn chụt ướt át. An cong người, hai chân kẹp chặt lấy đầu anh, cảm nhận khoái cảm chạy dọc sống lưng. Khi An gần chạm đỉnh, Hưng vội vã đứng dậy, kéo phăng khóa quần, giải phóng con cc to lớn, gân guốc đang cứng ngắc và rỉ nhựa.
An nhìn chằm chằm vào cc của anh, ánh mắt đầy THÈM muốn. Cô với tay nắm lấy nó, dùng lòng bàn tay vuốt ve từ gốc đến đỉnh, rồi đưa đầu khấc đỏ hỏn vào miệng. An mút mạnh, lưỡi quấn quanh rãnh quy đầu, tạo ra âm thanh sụp sụp đầy kích thích. Hưng thở dốc, bàn tay anh bấu chặt vào mép bàn, cố gắng không bắn khí ngay lập tức.
"Đủ rồi... cho em vào đi... làm ơn," Hưng cầu xin.
An đẩy anh ra, cô tự mình cầm lấy con cc của Hưng, từ từ ấn đầu khấc vào trong L. đang ướt đẫm của mình.
Phập.
Một tiếng động ướt át vang lên khi toàn bộ chiều dài của Hưng lút sâu vào trong cô. An thốt lên một tiếng rên dài, cơ L. co thắt chặt chẽ, ôm khít lấy cc anh.
Hưng không thể kiềm chế thêm, anh bắt đầu thúc mạnh. Mỗi cú đâm đều sâu và dứt khoát, tiếng thịt va chạm bạch bạch vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh. An quàng tay qua cổ anh, kéo anh xuống để trao một nụ hôn nồng cháy, trong khi phía dưới, hai cơ thể hòa quyện vào nhau trong một nhịp điệu điên cuồng.
"Chị... chị chặt quá... em sắp...!" Hưng gầm nhẹ, tăng tốc độ thúc.
An cảm nhận được sự rung động mạnh mẽ bên trong mình. Cô siết chặt hông, đón nhận những cú thúc cuối cùng đầy uy lực. Hưng gầm lên một tiếng, bắn những luồng tinh trùng nóng hổi, đặc sệt sâu vào tận tử cung của An.
Cả hai đổ ập vào nhau, hơi thở hỗn hển. An tựa đầu vào vai Hưng, một nụ cười thỏa mãn hiện trên môi.
"Giờ thì," An thì thầm vào tai anh, "em mới chính thức được chị chấp nhận."
Xem thêm
THÈM
Lệ Chi, 48 tuổi, là nữ giám đốc một tập đoàn phân phối ở Đà Lạt. Ly dị sáu năm, cô đã quen với việc đàn ông trẻ hơn nhìn mình lâu hơn mức lịch sự.
Chi có nước da trắng, tóc dài, vòng eo nhỏ, ngực đầy và thân hình săn chắc nhờ tập gym đều. Bộ sơ mi trắng cùng black mini skirt cô thường mặc khiến vẻ quyền lực của cô luôn đi kèm một thứ nữ tính rất khó bỏ qua.
Trong công ty có vài người THÈM cô.
Chi biết hết.
Nhưng cô không quan tâm.
Người khiến cô chú ý lại là Gia Bảo, 33 tuổi, giám đốc kinh doanh của một đối tác mới.
Bảo nói chuyện rất tự tin nhưng chưa bao giờ nhìn cô kiểu lén lút.
Anh nhìn thẳng.
Trong buổi thương lượng đầu tiên, Chi bắt gặp ánh mắt ấy nhiều lần.
Sau cuộc họp thứ ba, cô hỏi đùa:
“Em nhìn chị vậy là đang tính giá hay tính chuyện khác?”
Bảo cười.
“Em tưởng chị không để ý.”
“Chị là giám đốc. Chị để ý nhiều thứ lắm.”
Sau đó cả hai vẫn làm việc bình thường.
Không tin nhắn khuya.
Không lời mời riêng.
Chính sự kiềm chế ấy lại làm Chi tò mò.
Một tối, sau tiệc ký hợp đồng ở khách sạn, hai người cùng vào thang máy.
Chỉ có họ.
Chi đứng trước gương, tháo chiếc kẹp tóc ra. Tóc đen xõa xuống vai.
Bảo nhìn.
Lần này không giấu.
“Đừng nhìn nữa.”
“Khó.”
Chi quay lại.
“Khó tới mức nào?”
Bảo bước gần hơn nhưng vẫn giữ khoảng cách.
“Đủ để mỗi lần họp em phải tự nhắc mình là đang nói chuyện với đối tác.”
Chi cười.
“Chỉ vậy?”
Cửa thang máy mở.
Không ai bước ra.
Cửa đóng lại lần nữa.
Bảo nói rất khẽ:
“Em THÈM chị.”
Chi không tỏ vẻ bất ngờ.
“Chị biết.”
“Biết mà còn hỏi?”
“Chị muốn nghe em tự nói.”
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một bước.
Bảo không chạm vào cô trước.
Chi chính là người đặt tay lên cổ áo anh, kéo xuống rồi hôn.
Một nụ hôn đủ lâu để cả hai quên tầng mình định xuống.
Khi buông ra, Bảo cười:
“Em tưởng chị sẽ tát em.”
“Em có làm gì đâu mà tát?”
“Vậy tối nay…”
Chi đưa ngón tay chặn câu tiếp theo.
“Đừng tham.”
Cửa mở.
Chi bước ra.
Bảo gọi theo:
“Mai chị có đổi ý không?”
Cô quay đầu.
“Mai em vẫn còn THÈM thì tính tiếp.”
Sáng hôm sau, Bảo gửi đúng một tin:
“Không giảm.”
Chi đọc, đặt điện thoại xuống rồi mỉm cười.
*****
Lệ Chi nhìn tin nhắn "Không giảm" của Gia Bảo, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến vùng kín của cô khẽ co thắt, tiết ra một chút dịch nhờn làm ẩm lớp quần lót ren mỏng. Cô không trả lời, chỉ gửi một định vị: phòng suite của khách sạn nơi họ đã ở tối qua.
Khi Bảo bước vào phòng, Chi đã cởi bỏ bộ đồ công sở quyền lực. Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng dính, màu đỏ rượu, không nội y. Bộ ngực đầy đặn với hai đầu vú hồng hào hằn rõ sau lớp vải, và vòng hông nảy nở của người phụ nữ tập gym hiện lên đầy khiêu khích.
Bảo không nói một lời, anh tiến đến, nắm lấy eo cô và kéo mạnh vào lòng. Chi rên nhẹ, hai tay quàng qua cổ anh. Bảo cúi xuống, ngậm lấy một bên vú cô qua lớp lụa, mút mạnh khiến núm vú cứng ngắc. Tay kia của anh luồn xuống dưới vạt váy, chạm ngay vào khe bướm đang ướt đẫm.
"Chị ướt quá, Chi," Bảo thì thầm, giọng khàn đặc.
Anh dùng ngón tay trỏ thọc mạnh vào trong L. cô. Chi giật nảy người, đầu ngả ra sau, miệng phát ra tiếng rên rỉ đầy khoái cảm. Bảo không dừng lại, anh dùng hai ngón tay khuấy mạnh bên trong, tìm điểm G của cô và nhấn mạnh vào đó. Chi run rẩy, hai chân cô quắp chặt lấy hông anh, thúc mông về phía trước để đón nhận sự xâm nhập.
Bảo nhanh chóng cởi phăng quần áo, con cc dài và cứng ngắc của anh bật ra, gân guốc và nóng hổi. Anh nhấc bổng Chi lên, để cô ngồi lên bàn làm việc trong phòng. Chi dang rộng hai chân, để lộ vùng kín đỏ hửng và ướt nhẹp. Bảo nắm lấy cc mình, chà xát đầu khấc lên hạt le của cô một lượt rồi bất ngờ đâm sầm vào trong.
"Ư... a...!" Chi hét lên, cảm giác bị lấp đầy hoàn toàn khiến cô choáng váng.
Con cc của Bảo quá lớn, nó nong rộng thành L. của Chi, đâm sâu đến tận cổ tử cung. Bảo bắt đầu dập mạnh, mỗi cú thúc đều tạo ra tiếng "bạch bạch" chát chúa khi hai cơ thể va chạm. Chi bấu chặt móng tay vào vai anh, mông cô nảy lên theo từng nhịp đẩy cuồng nhiệt.
"Em THÈM chị... THÈM đến phát điên," Bảo gầm lên, tăng tốc độ dập.
Chi không còn giữ được vẻ điềm tĩnh của một nữ giám đốc. Cô rên rỉ không ngừng, L. siết chặt lấy cc anh trong từng cơn co thắt. Cô thúc mông đón lấy từng cú đâm, cảm nhận sự nóng bỏng và thô bạo của chàng trai trẻ.
Bảo lật ngược Chi lại, bắt cô chống tay xuống bàn trong tư thế doggy. Từ phía sau, anh nhìn thấy vòng ba căng tròn, trắng ngần của cô đang rung rinh. Anh nắm lấy tóc cô kéo ra sau, rồi đâm mạnh con cc vào sâu nhất có thể. Chi rên rỉ, cảm giác cc anh đang cày xới bên trong mình, chạm đến những nơi sâu nhất.
"Đâm mạnh hơn nữa... Bảo... đâm nát chị đi!" Chi gào lên trong khoái lạc.
Bảo đáp ứng bằng những cú thúc sấm sét, cc anh ra vào liên tục, kéo theo những dòng dịch nhờn trắng đục trào ra ở kẽ hở. Khi cảm thấy đỉnh điểm sắp đến, Bảo gầm lên một tiếng, đâm một cú thật sâu và bắn toàn bộ tinh trùng nóng hổi vào sâu trong tử cung của Chi.
Chi run rẩy kịch liệt, L. cô co thắt liên tục, vắt kiệt những giọt tinh cuối cùng từ cc anh. Cả hai đổ gục xuống nhau, hơi thở dồn dập.
Một lúc sau, Bảo rút cc ra, tinh dịch trắng đục chảy dài từ lỗ L. của Chi xuống đùi. Chi quay lại nhìn anh, đôi mắt mơ màng nhưng đầy quyền lực, cô mỉm cười:
"Xem ra... em không hề nói dối về việc 'không giảm' THÈM chị."
Xem thêm
Bốn tháng ngồi đối diện mà không dám nhìn lâu. Quốc Bảo ba mươi ba tuổi, luật sư Hà Nội.
Người anh THÈM là Minh Châu, bốn mươi hai tuổi, luật sư phía khách hàng.
Châu đã ly hôn. Cô đẹp theo kiểu trưởng thành, không cần ăn mặc quá hở: áo sơ mi ôm vừa người, váy dài qua gối, eo gọn, ngực đầy, giọng nói rất thấp.
Hai người làm chung một hồ sơ gần bốn tháng. Ngày nào cũng ngồi đối diện. Bảo THÈM chị từ tuần thứ hai. Nhưng càng THÈM, anh càng giữ khoảng cách.
Một tối cả hai ở lại văn phòng hoàn tất hồ sơ trước phiên họp sáng hôm sau. Gần mười một giờ, Châu đứng dậy pha cà phê. Cô đi ngang ghế Bảo rồi bất ngờ hỏi:
“Em tránh nhìn chị đúng không?”
Bảo giật mình. “Đâu có.”
“Có.”
Châu đặt ly xuống. “Bốn tháng rồi.”
Bảo nhìn cô. “Chị để ý luôn hả?”
“Chị đâu có ngốc.”
Không khí đổi hẳn. Châu đứng trước mặt anh, hai tay khoanh nhẹ. “Em nhìn chị thì có gì sai?”
Bảo cười gượng. “Vấn đề là em không chỉ nhìn.”
Châu im. Bảo đứng dậy. Khoảng cách giữa họ chỉ còn rất gần. Anh hỏi: “Chị có muốn em nói thật không?”
“Ừ.”
Bảo đưa tay chạm nhẹ vào eo cô. Châu không lùi. Anh cúi xuống hôn. Nụ hôn kéo dài vài giây, rồi chính Châu giữ anh lại. Khi hai người tách ra, Bảo nói nhỏ: “Em THÈM chị từ lâu.”
Châu nhìn thẳng. “Bao lâu?”
“Từ tháng đầu làm hồ sơ này.”
Cô bật cười. “Vậy mà ngày nào cũng làm mặt nghiêm.”
“Em sợ chị nghĩ em trẻ con.”
Châu khẽ vuốt cổ áo anh. “Chị chưa bao giờ nghĩ vậy.”
Bảo định hôn tiếp thì Châu đặt tay lên ngực anh. “Đủ rồi.”
“Chị hối hận?”
“Không.” Cô đáp rất nhanh. “Chính vì không hối hận nên phải dừng để nghĩ.”
Sáng hôm sau hai người lại ngồi đối diện trong cuộc họp. Không ai nhắc chuyện tối qua. Nhưng Bảo không cần đoán nữa. Cái THÈM bốn tháng của anh cuối cùng đã được nói thành lời. Và nguy hiểm nhất là người phụ nữ anh THÈM đã không hề quay mặt đi.
Bảo quay người định ngồi xuống thì Châu kéo tay anh. “Đừng.”
Cô kéo anh vào phòng họp nhỏ bên cạnh, đóng cửa lại. Ánh đèn vàng chiếu lên mặt Châu. Cô đẩy Bảo ngồi lên bàn họp, tự mình cởi nút áo sơ mi. Ngực cô đầy đặn, núm vú cứng ngắc. Bảo đưa tay nắm lấy, bóp mạnh. Châu cắn môi, thở hổn hển.
Bảo kéo khóa quần, lôi ra cc đã cương cứng. Châu nhìn xuống, liếm môi. Cô cởi luôn váy, để lộ quần lót ren đen. Bảo kéo ra một bên, ngón tay chạm thẳng vào L. Châu ướt sũng. Hai ngón tay anh chui vào trong, co duỗi. Châu run rẩy, tay bám chặt vai anh.
“Em muốn Đ. chị không?” Cô hỏi khàn giọng.
Bảo gật. Anh đứng dậy, xoay người Châu úp xuống bàn. Một tay giữ eo cô, tay kia cầm cc chọc thẳng vào L., cc Bảo to và nóng, chui sâu từng nhịp. Tiếng da thịt va chạm vang lên trong phòng họp vắng. Châu rên to, mông đẩy ngược ra sau. Bảo Đ. mạnh, từng cú thúc sâu đến tận cùng. Nước L. Châu chảy ra dọc đùi.
Bảo rút ra, quay người Châu nằm ngửa lên bàn. Anh nhấc hai chân cô lên vai, cc chọc lại vào L. Lần này anh Đ. chậm nhưng sâu, từng nhịp kéo dài. Châu đưa tay sờ lên ngực mình, bóp vú. Bảo cúi xuống liếm núm vú cô, vừa liếm vừa Đ.
“Chị muốn em bắn tinh vào trong không?” Bảo hỏi.
“Đ. mạnh nữa… bắn đầy vào L. chị…”
Bảo tăng tốc. Tiếng va chạm dồn dập. L. Châu siết chặt lấy cc anh. Bảo rên lên, cc giật mạnh, bắn từng dòng tinh nóng vào sâu trong L. Châu. Cô run lên, nước L. phun ra theo từng nhịp co thắt.
Hai người thở hổn hển. Bảo rút cc ra, tinh dịch trắng đục trào ra từ L. Châu. Cô nằm đó, chân vẫn dang rộng, nhìn anh với ánh mắt vẫn còn THÈM muốn.
“Chị muốn làm lại lần nữa,” Châu nói. “Nhưng lần này em phải để chị cưỡi.”
Xem thêm
Khôi ba mươi hai tuổi, làm thiết kế nội thất ở Hà Nội.
Người anh THÈM là chị Thanh Lam, bốn mươi mốt tuổi, khách hàng cũ đã trở thành bạn.
Lam đã ly hôn.
Cô không phải kiểu phụ nữ cố gây chú ý. Váy thường kín, tóc dài, dáng đầy đặn và rất nữ tính. Điều khiến Khôi THÈM nhất lại là cách cô nói chuyện chậm, giọng hơi khàn và ánh mắt luôn giữ lâu hơn người khác một chút.
Anh THÈM chị suốt ba năm.
Không dám nói.
Khôi sợ Lam coi mình là một cậu em.
Hai người vẫn đi cà phê, đôi khi ăn tối, nhưng anh chưa từng vượt giới hạn.
Cho đến sinh nhật Lam.
Khách về gần hết, Khôi ở lại giúp dọn.
Lam đã uống một chút rượu. Cô tháo giày, ngồi trên sofa rồi hỏi:
“Em không có bạn gái thật à?”
“Không.”
“Tại sao?”
Khôi cười.
“Có người em thích rồi.”
Lam nhìn anh.
“Chị biết người đó không?”
Khôi không trả lời.
Lam bước lại gần.
“Là chị?”
Cả ba năm im lặng như dồn hết vào một giây.
Khôi gật đầu.
Lam chưa kịp nói gì thì anh đã bước tới.
Anh dừng lại rất gần, chờ cô tránh.
Cô không tránh.
Nụ hôn đến chậm, rồi sâu hơn khi chính Lam đặt tay lên vai anh.
Khi hai người tách ra, Khôi nói rất khẽ:
“Em THÈM chị từ lâu.”
Lam nhìn anh.
“Bao lâu?”
“Ba năm.”
Cô bật cười, vừa bất ngờ vừa ngượng.
“Ba năm mà không nói?”
“Em sợ chị chỉ coi em như em trai.”
Lam vuốt nhẹ cổ áo anh.
“Chị chưa từng coi em là em trai.”
Câu ấy làm Khôi gần như muốn kéo cô lại ngay.
Nhưng Lam chủ động lùi một bước.
“Cho chị thời gian.”
Khôi gật đầu.
Anh ra về mà vẫn còn cảm giác nụ hôn trên môi.
Ba năm THÈM cuối cùng đã được nói thành lời.
*****
Khôi ra về, nhưng tâm trí anh không hề rời khỏi căn hộ của Lam. Ba năm kìm nén, ba năm nhìn ngắm những đường cong ẩn sau lớp váy kín đáo, giờ đây chỉ một câu nói "Chị chưa từng coi em là em trai" đã khiến con thú trong anh thức tỉnh. Anh không thể ngủ được, hình ảnh đôi môi khàn và ánh mắt sâu thẳm của Lam cứ ám ảnh lấy anh.
Một tuần sau, Lam nhắn tin: "Đến với chị."
Khi Khôi bước vào nhà, Lam không còn mặc những bộ váy kín đáo thường ngày. Cô diện một chiếc váy ngủ lụa màu đen mỏng dính, cổ khoét sâu để lộ khe ngực đầy đặn, trắng ngần. Sự tương phản giữa vẻ ngoài đoan trang thường ngày và sự gợi cảm hiện tại khiến Khôi nghẹt thở.
Anh vừa đóng cửa lại, Lam đã tiến tới, vòng tay qua cổ anh. Mùi hương nước hoa quen thuộc hòa quyện với mùi da thịt nồng nàn khiến Khôi phát điên. Anh không đợi thêm một giây nào, cúi xuống hôn ngấu nghiến, lưỡi anh thọc sâu vào miệng cô, quấn quýt lấy lưỡi Lam một cách tham lam.
"Em THÈM chị... THÈM đến phát điên," Khôi gầm gừ, bàn tay anh không tự chủ được mà bóp chặt lấy hai quả mông tròn trịa của Lam, kéo sát cô vào lòng.
Lam rên rỉ, đôi chân thon dài quấn lấy hông anh. Khôi nhấc bổng cô lên, đẩy cô ngã nhào xuống chiếc sofa nhung rộng lớn. Anh nhanh chóng xé toạc chiếc váy lụa mỏng manh, để lộ cơ thể tuyệt mỹ của người phụ nữ bốn mươi mốt tuổi. Vú Lam lớn, tròn trịa với núm vú màu hồng sẫm đang cương cứng. Khôi vục mặt vào giữa hai bầu ngực, mút mạnh một bên vú, lưỡi liếm vòng quanh núm vú khiến Lam cong người, miệng phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.
"Khôi... ah... mạnh hơn nữa..."
Khôi kéo quần mình xuống, con cc to, gân guốc bật ra, cứng ngắc và nóng hổi. Anh tách hai chân Lam ra, nhìn chằm chằm vào L. cô. L. Lam mọng, nước dâm đã chảy ra ướt đẫm cả mép L., lấp lánh dưới ánh đèn phòng khách. Khôi không vào ngay, anh dùng ngón tay thọc sâu vào trong, khuấy đảo nước dâm, rồi dùng lưỡi liếm mạnh từ dưới lên trên, hút lấy hạt le của cô.
Lam hét lên, hai tay bấu chặt vào tóc Khôi, hông cô dập dình theo nhịp lưỡi của anh. Khi Lam gần như đạt cực khoái, Khôi đứng dậy, cầm cc chĩa thẳng vào L. cô. Anh đâm một cú thật mạnh, toàn bộ chiều dài con cc chui tọt vào sâu tận tử cung.
"Ư... ahhh!" Lam há miệng, mắt trợn ngược vì sướng.
Khôi bắt đầu dập liên hồi. Tiếng thịt va chạm bạch bạch vang lên chát chúa trong căn phòng yên tĩnh. Mỗi lần đâm vào, anh đều cảm nhận được những vách thịt nóng hổi của Lam siết chặt lấy cc mình. Anh không hề nhẹ nhàng, anh trút hết nỗi THÈM khát của ba năm qua vào mỗi cú thọc. Anh nâng cao chân Lam lên vai, đâm sâu hơn, khiến L. cô bị kéo căng ra, nước dâm bắn tung tóe ra hai bên đùi.
"Chị là của em... ba năm nay em chỉ muốn làm chuyện này với chị!" Khôi gầm lên, hai tay nắm chặt eo Lam, đẩy hông về trước với tốc độ chóng mặt.
Lam rên rỉ trong sung sướng, cô cảm nhận được con cc của gã trai trẻ đang cày xới nát L. mình. Cô siết chặt lấy anh, tiếng rên rỉ chuyển thành những tiếng khóc vì quá sướng. Khi cơn cực khoái ập đến, L. Lam co thắt liên tục, mút chặt lấy cc Khôi. Anh gầm lên một tiếng, bắn toàn bộ tinh dịch đặc sệt, nóng hổi vào sâu trong tử cung cô.
Khôi không rút ra ngay, anh nằm đè lên người Lam, hơi thở dồn dập. Tinh dịch tràn ra khỏi L., chảy dài xuống sofa. Lam mỉm cười, vuốt ve khuôn mặt anh, giọng nói khàn đặc đầy thỏa mãn:
"Hóa ra... em THÈM chị đến mức này."
Khôi hôn lên trán cô, nhưng con cc anh vẫn chưa chịu xẹp. Anh thì thầm vào tai cô:
"Em vẫn còn THÈM. Đêm nay, em sẽ cho chị biết ba năm qua em đã tưởng tượng về chị như thế nào."
Anh lại lật người cô lại, bắt cô quỳ sấp xuống sofa, mông chổng cao. Khôi liếm dọc theo khe mông trắng ngần, rồi lại một lần nữa, anh đâm sầm con cc cứng ngắc vào L. cô từ phía sau, bắt đầu một cuộc hoan lạc không hồi kết.
Xem thêm
Thu Hà, 45 tuổi, nữ giám đốc một công ty logistics ở Hải Phòng, ly dị bốn năm. Cô nổi tiếng khó gần trong công việc nhưng ngoài đời lại nói chuyện rất mềm. Sơ mi trắng ôm gọn vòng ngực đầy, black mini skirt cao trên đùi, eo thon và dáng người săn chắc khiến Hà trông trẻ hơn tuổi thật khá nhiều.
Trong công ty, không ai dám nói công khai rằng họ THÈM cô.
Nhưng Hà biết.
Người đầu tiên là Nam, 29 tuổi, trưởng nhóm sales.
Mỗi lần họp, Nam luôn chọn chiếc ghế đối diện. Cậu ta nhìn rất kín, nhưng Hà đã qua tuổi giả vờ không nhận ra đàn ông đang nhìn mình.
Người thứ hai là Tuấn, 37 tuổi, đại diện đối tác từ Hà Nội. Anh không nhìn lén. Anh nhìn thẳng, đủ lâu để người khác phải quay đi trước.
Người thứ ba là Duy, 32 tuổi, cô gặp ở phòng gym.
Duy thậm chí không biết Hà là giám đốc cho đến ngày tình cờ thấy cô bước xuống từ xe công ty.
Ba kiểu đàn ông.
Ba ánh nhìn khác nhau.
Hà không thiếu lời mời ăn tối nhưng cô hiếm khi nhận.
Cho đến một tối công ty tổ chức tiệc.
Nam uống rất ít nhưng đỏ mặt từ sớm. Khi mọi người dần về hết, cậu ở lại giúp Hà gom đồ trên bàn. Hai người cùng cúi xuống lấy một tập hồ sơ, bàn tay chạm nhau.
Nam không rút ngay.
Hà nhìn cậu.
“Em định giữ tay chị tới bao giờ?”
Nam nuốt khan.
“Đến lúc chị bảo bỏ.”
Hà không bảo.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn nửa bước.
Nam nói rất nhỏ:
“Em THÈM chị lâu rồi.”
Không hỏi bao lâu.
Không cười.
Hà chỉ nhìn cậu thêm vài giây, đủ để Nam hiểu cô đã biết từ trước.
Cô tiến gần, hôn cậu một lần, chậm và ngắn.
Rồi cô lùi lại.
Nam sững người.
“Vậy…?”
“Vậy là chị cũng muốn biết cảm giác hôn em.”
“Còn sau đó?”
Hà nhặt túi xách lên.
“Sau đó chưa chắc.”
*****
Tối hôm sau, Hà không hẹn ai cả. Cô mặc chiếc váy đen ôm sát, không bra bên trong, hai núm vú cương cứng in rõ qua lớp vải mỏng. Khi bước vào quán bar quen thuộc, cả ba người đàn ông đều đã có mặt.
Nam ngồi góc bàn, tay siết chặt ly bia. Tuấn dựa lưng ghế, chân duỗi dài, ánh mắt dán thẳng vào Hà. Duy đứng dậy, kéo ghế cho cô, tay vô tình chạm vào đùi trần khi cô ngồi xuống.
Hà không nói gì nhiều. Cô uống chậm, để ánh đèn chiếu qua lớp vải mỏng, để ba cặp mắt nuốt chửng từng đường cong cơ thể mình.
Đến lúc quán vắng dần, Hà đứng dậy. Cô không nói lời nào, chỉ quay lại nhìn ba người.
“Muốn theo chị về không?”
Nam đứng dậy trước. Tuấn mỉm cười, đứng theo. Duy không hỏi gì, chỉ theo sau.
Căn hộ của Hà trên tầng 18, view biển. Cửa vừa khép lại, Nam đã tiến đến sau lưng cô, tay run run kéo khóa váy xuống. Váy rơi xuống sàn, để lộ mông trần, hai bên mông săn chắc, khe mông hẹp. Tuấn bước tới trước mặt, hai tay bóp mạnh hai vú, ngón cái xoa nắn hai núm vú cứng ngắc. Duy quỳ xuống sau lưng, hai tay xé toạc quần lót, lưỡi liếm dọc khe mông, rồi chui sâu vào lỗ hậu, liếm mạnh, liếm ướt át.
Hà thở hổn hển, hai tay vịn tường. Nam cởi quần, cc cứng ngắc chà lên khe mông. Tuấn cởi quần, cc dài hơn, gân guốc, chọc thẳng vào miệng cô. Hà há miệng nuốt sâu, để Tuấn đút mạnh vào họng, nước dãi chảy dài xuống cằm.
Duy đứng dậy, cc cọ vào lỗ hậu ướt át, đẩy mạnh một cái, chui sâu vào trong. Hà rên to, miệng vẫn ngậm cc Tuấn. Nam không chờ, chọc cc vào lỗ L. từ phía trước, hai người cùng lúc đâm mạnh vào hai lỗ.
Hà bị kẹp giữa hai thân hình, hai con cc thay phiên nhau đâm sâu, rút ra, đâm mạnh. Tiếng da thịt va chạm vang vọng khắp phòng khách. Tuấn rút cc khỏi miệng, bắn tinh lên mặt cô, trắng xóa. Nam rút ra, bắn tinh lên mông. Duy vẫn còn đang đâm mạnh vào hậu, cuối cùng cũng rút ra, bắn tinh lên lưng cô.
Hà quỳ xuống sàn, mặt dính đầy tinh, hai lỗ vẫn còn nhỏng nhẻo, dịch nhờn chảy dài xuống đùi. Cô nhìn ba người đàn ông, mỉm cười mệt mỏi.
“Chưa xong đâu.”
Cô đứng dậy, kéo Nam vào phòng ngủ trước. Hai người kia đứng ngoài, nghe tiếng rên rỉ và tiếng da thịt va chạm tiếp tục vang lên suốt đêm.
Xem thêm
Hạ Vy bốn mươi hai tuổi, là giám đốc điều hành một công ty mỹ phẩm ở TP.HCM.
Cô đẹp kiểu khiến người khác phải nhìn nhưng hiếm khi ai dám nói thẳng. Vóc dáng cân đối, phong thái tự tin, giọng nói bình tĩnh và mỗi khi xuất hiện trong phòng họp, mọi người thường tự nhiên ngồi thẳng lại.
Trong số những người luôn nhìn cô có Tuấn Anh, hai mươi chín tuổi, trưởng nhóm digital mới được tuyển.
Anh trẻ hơn Vy mười ba tuổi.
Ban đầu Vy chỉ xem anh là một nhân viên giỏi.
Tuấn Anh thì không.
Anh THÈM chị giám đốc gần như ngay từ tháng đầu tiên.
Không phải vì Vy ăn mặc quá hở. Cô thường chỉ mặc váy công sở ôm vừa phải hoặc suit nữ đơn giản. Nhưng chính cách cô ra quyết định, cách cô nhìn thẳng người đối diện và dáng vẻ lạnh lùng ấy lại khiến anh càng bị cuốn.
Anh không dám vượt giới hạn.
Chỉ là mỗi lần họp xong, Vy đi ngang qua, Tuấn Anh đều vô thức nhìn theo.
Một tối cả team vừa thắng một pitch lớn. Mọi người kéo nhau đi ăn mừng rồi về dần.
Vy và Tuấn Anh ở lại cuối cùng để chờ xe.
Cô hơi chếnh choáng nhưng vẫn tỉnh.
Tuấn Anh đưa áo khoác cho cô.
Vy cười:
“Em lúc nào cũng chăm chị vậy?”
“Em thích.”
“Thích chăm sếp hay thích chị?”
Tuấn Anh đứng yên.
Vy nhìn anh rất lâu, như đang thử xem anh có dám nói thật không.
“Không trả lời được à?”
Tuấn Anh bước gần hơn một chút.
“Em sợ trả lời rồi mai chị cho em nghỉ việc.”
Vy bật cười.
“Chị không nhỏ nhen vậy.”
Hai người đứng dưới mái hiên, khoảng cách chỉ còn rất gần.
Tuấn Anh nhìn môi cô.
Vy nhận ra.
Cô không tránh.
Anh đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay chị, đợi phản ứng.
Vy vẫn đứng đó.
Tuấn Anh hạ giọng:
“Em THÈM chị từ lâu.”
Không phải câu tán tỉnh hoa mỹ.
Nó quá thẳng.
Vy nhìn anh, tim đập nhanh hơn cô muốn thừa nhận.
“Em biết chị lớn hơn em nhiều không?”
“Biết.”
“Biết chị là sếp?”
“Biết.”
“Vậy vẫn THÈM?”
Tuấn Anh cười.
“Càng biết càng THÈM.”
Vy bật cười, rồi bất ngờ kéo cổ áo anh xuống gần mình.
Hai người hôn nhau rất ngắn.
Vy dừng trước.
Cô nhìn anh:
“Đây là lần duy nhất chị cho em liều.”
*****
Hạ Vy bước ra khỏi phòng họp, bước chân đều đều trên sàn gỗ bóng loáng. Tuấn Anh đi sau, mắt anh dán chặt vào đường cong eo dưới lớp váy ôm sát. Cả ngày hôm nay, hai người chỉ trao đổi qua email, nhưng không khí giữa họ đã khác.
Chiều muộn, Vy gọi Tuấn Anh vào phòng riêng. Cửa đóng lại, tiếng khóa kêu một tiếng nhỏ.
“Em muốn gì?” Vy hỏi, giọng trầm.
Tuấn Anh bước sát, tay anh đặt lên đùi Vy qua lớp vải. “Em muốn bú L. chị ngay trên bàn làm việc này.”
Vy không đáp. Cô chỉ kéo váy lên cao, để lộ quần lót ren đen. Tuấn Anh quỳ xuống, kéo vải sang một bên, lưỡi anh liếm thẳng vào khe ướt. Vy cắn môi, tay bấu chặt mép bàn. Anh liếm mạnh hơn, ngón giữa chui vào bên trong, xoay tròn. Dịch nhờn chảy ra mép bàn.
Vy kéo anh đứng dậy. “Cởi quần ra.” Tuấn Anh tuột quần, để lộ cc cứng ngắc, đầu khấc ướt nhẫy. Vy ngồi lên bàn, dang hai chân, kéo anh lại gần. “Đ. chị đi.”
Tuấn Anh ấn cc vào trong một cái, đẩy sâu đến tận cùng. Vy rên thành tiếng. Anh đâm mạnh, từng nhịp làm bàn rung lên. Da thịt va chạm tạo ra tiếng bạch bạch ướt át. Vy ôm chặt vai anh, móng tay cào đỏ lưng. “Mạnh hơn… Đ. sâu hơn…”
Tuấn Anh bế Vy lên, cc vẫn cắm sâu trong L.. Anh quay người, ấn Vy vào tường kính, hai chân cô quặp chặt eo anh. cc anh đâm liên hồi, từng cú thọc làm Vy kêu to. Nước L. chảy dài xuống đùi Tuấn Anh.
Anh đặt Vy nằm sấp lên bàn, kéo mông cô cao lên. cc anh lại chui vào, đâm từ phía sau. Một tay anh nắm tóc Vy kéo ngửa ra, tay kia bóp chặt vú qua lớp áo. Vy rên rỉ, L. siết chặt quanh cc. “Em muốn bắn khí vào trong chị không?”
Tuấn Anh gầm lên, tăng tốc độ. Sau vài nhịp cuối cùng, anh phóng tinh mạnh mẽ, tinh dịch nóng hổi bắn đầy vào sâu trong L. Vy. Hai người thở hổn hển, da thịt dính vào nhau vì mồ hôi.
Vy quay lại nhìn anh, giọng khàn khàn: “Ngày mai em phải làm việc tốt hơn. Chị không tha thứ cho nhân viên lười biếng.”
Tuấn Anh mỉm cười, cc vẫn còn cắm trong L. cô: “Em hiểu rồi, sếp.”
Xem thêm
Minh Khang ba mươi mốt tuổi, làm huấn luyện viên phục hồi thể lực ở Vũng Tàu.
Người anh THÈM là Thu Hà, bốn mươi hai tuổi, một học viên đã có gia đình.
Hà không phải kiểu phụ nữ cố trẻ.
Cô đẹp theo kiểu trưởng thành: eo mềm, chân săn chắc, ngực đầy, giọng nói nhỏ và hơi khàn. Sau mỗi buổi tập, tóc cô thường dính nhẹ ở cổ vì mồ hôi.
Khang THÈM cô suốt tám tháng.
Anh chưa từng nói.
Hà cũng chưa từng làm gì vượt giới hạn.
Cho đến ngày cô báo sẽ nghỉ tập vì chuẩn bị chuyển ra Hà Nội.
Buổi cuối cùng kết thúc muộn.
Mọi người đã về hết.
Hà đứng trước gương buộc lại tóc rồi nói:
“Chắc sau này không gặp em nữa.”
Khang cười:
“Chị nói như đi luôn vậy.”
“Thì cũng gần vậy.”
Không hiểu sao câu ấy làm anh hụt hẳn.
Khang bước tới.
“Chị có biết em tránh chị lâu nay không?”
Hà quay lại.
“Biết.”
“Biết sao không hỏi?”
“Chị muốn xem em tránh được bao lâu.”
Câu trả lời khiến khoảng cách giữa hai người lập tức thay đổi.
Khang nhìn cô.
Hà không né.
Anh đưa tay chạm nhẹ vào eo cô, chờ.
Khi Hà vẫn đứng yên, Khang cúi xuống hôn.
*****
Ánh đèn vàng chiếu lên lớp mồ hôi mỏng dính trên da cô. Tóc cô buộc lại, vài sợi dính sát gáy. Cái eo mềm mại dưới lớp áo tập mỏng, đường cong từ hông xuống đùi săn chắc, ngực đầy nhô lên mỗi khi cô hít thở sâu. Tám tháng anh kìm nén, giờ chỉ còn một buổi cuối.
Môi anh chạm vào môi cô, lưỡi tìm đường luồn vào, nếm vị mồ hôi mặn và mùi nước hoa nhạt của cô. Hà không đẩy ra. Cô đáp trả, lưỡi quấn lấy lưỡi anh, tay cô đặt lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập mạnh.
Khang đẩy cô sát vào gương. Tay anh trượt xuống dưới, nắm chặt hai bên mông cô qua lớp quần legging. Mông cô chắc, thịt căng đầy trong lòng bàn tay. Anh bóp mạnh, kéo sát hông cô vào người mình. cc anh đã cứng ngắc, chạm vào bụng dưới cô qua lớp quần tập.
Hà thở dốc, giọng run run:
“Em… em THÈM chị từ bao lâu?”
“Từ tuần thứ ba,” Khang thì thầm, miệng hôn xuống cổ cô, cắn nhẹ. “Từ lúc chị nằm ngửa, để anh đỡ chân. Chị há chân rộng ra, em nhìn thấy đường viền quần lót bên trong. Em muốn cởi hết ra ngay lúc đó.”
Hà rên khẽ khi Khang kéo quần legging của cô xuống đến đùi. Quần lót cô ướt đẫm. Khang xỏ ngón tay vào, vuốt dọc khe âm hộ, cảm nhận lông mu ngắn và da thịt nóng bỏng. Ngón giữa anh luồn vào trong, ngón cái xoa nhẹ lên hột le. Hà run lên, hai tay bám chặt vai anh.
“Chị ướt quá,” Khang nói, giọng khàn đặc. “Chị THÈM em không?”
Hà không trả lời. Cô chỉ dang hai chân ra hơn, để ngón tay anh chui sâu hơn vào trong. L. cô siết chặt ngón tay, dịch nhờn chảy ra đẫm cả mu bàn tay. Khang rút ngón tay ra, đưa lên miệng liếm sạch, rồi hôn Hà lần nữa, để cô nếm vị của chính mình.
Khang kéo quần của mình xuống. cc anh bật ra, cứng ngắc, đầu khấc ướt nhẫy. Anh nắm cc, xoa dọc khe cô, đầu khấc cọ nhẹ vào hột le. Hà run rẩy, hai tay cố muốn bám chặt vào gương.
“Em muốn Đ. chị,” Khang thì thầm vào tai cô. “Em muốn chui sâu vào trong, bắn tinh đầy tử cung chị.”
Hà quay đầu nhìn anh qua gương:
“Đ. chị đi.”
Khang nắm hông cô, đẩy cc vào trong một cái mạnh. L. cô nóng bỏng, siết chặt lấy cc anh. Anh rút ra rồi đâm mạnh vào lần nữa, da thịt va chạm vào nhau kêu lên những tiếng bạch bạch ướt át. Mỗi cú thúc đều sâu đến tận cùng, chạm vào tử cung. Hà rên rỉ, miệng há ra, nước bọt chảy ra khóe môi.
Khang đưa tay lên nắm chặt ngực cô qua lớp áo, bóp mạnh, ngón tay véo nhẹ nhũ hoa. Tay kia trượt xuống, xoa mạnh vào hột le trong khi anh vẫn đâm mạnh vào L.. Hà run lên, toàn thân căng cứng. L. cô siết chặt lấy cc anh, dịch nhờn phun ra, chảy dài xuống chân.
Khang không dừng. Anh đâm mạnh hơn, nhanh hơn, hai tay nắm chặt hông cô, kéo sát vào người mình. cc anh sưng lên, đập mạnh vào tử cung. Anh rên lên, bắn tinh vào trong, từng đợt tinh dịch nóng hổi phun đầy L. cô. Tinh dịch trào ra, chảy dài xuống đùi Hà.
Hai người đứng yên, thở hổn hển. cc Khang vẫn còn cắm sâu trong L. cô, nhịp tim hai người đập cùng nhịp. Hà nhìn anh qua gương, mắt mờ đi vì khoái cảm.
“Chị bay ngày mai,” cô nói khẽ.
Khang gật đầu, rút cc ra. Tinh dịch trắng đục trào ra từ khe L. cô, chảy dài xuống sàn. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên mông cô, liếm sạch những giọt tinh còn đọng lại.
Hà không nói gì thêm. Cô mặc lại quần, buộc lại tóc, rồi rời khỏi phòng tập. Khang đứng yên, nhìn bóng cô khuất sau cửa.
Sáng hôm sau, Khang nhận được tin nhắn từ Hà:
“Chị đã lên máy bay. Cảm ơn em.”
Không có lời hứa hẹn. Không có lời chia tay. Chỉ còn lại mùi mồ hôi và tinh dịch khô trên da, và cái THÈM muốn không bao giờ được thỏa mãn trọn vẹn.
Xem thêm
Khải bốn mươi sáu tuổi, điều hành một công ty logistics ở Orange County. Anh đã quen với những buổi họp đầy số liệu, hợp đồng và những người nói chuyện bằng giọng đều đều.
Rồi Diễm bước vào.
Cô ba mươi tư tuổi, đại diện một công ty đối tác mới. Diễm mặc màu kem, bên trong là áo lụa ôm gọn, tóc dài buộc thấp. Cô nói chuyện sắc, nhanh, không hề e dè trước ban giám đốc toàn đàn ông.
Khải chú ý cô ngay buổi đầu.
Không phải chỉ vì đẹp.
Anh thích cách cô nhìn thẳng khi tranh luận.
Ba tháng sau, hai công ty làm việc với nhau gần như mỗi tuần. Khải bắt đầu mong tới những buổi Diễm xuất hiện. Có lần cô ngồi đối diện, nghiêng người chỉ một con số trên tài liệu, mùi nước hoa thoáng qua đủ khiến anh mất tập trung vài giây.
Anh biết mình THÈM cô.
Nhưng Khải không dùng vị trí của mình để gây áp lực. Diễm không phải nhân viên anh. Cô là đối tác, đủ bản lĩnh để đứng dậy khỏi bàn nếu không thích bất cứ điều gì.
Có lẽ chính điều đó làm anh càng bị hút.
Sau một bữa tối ký xong hợp đồng, mọi người lần lượt ra về. Khải và Diễm đứng lại ngoài ban công nhà hàng chờ xe.
Diễm hỏi:
“Anh nhìn em kiểu đó mấy tháng rồi, anh tưởng em không biết sao?”
Khải khựng lại.
“Kiểu nào?”
Diễm bước gần hơn một chút.
“Kiểu đàn ông đang cố tỏ ra chuyên nghiệp.”
Khải bật cười, nhưng giọng thấp xuống.
“Vậy em muốn anh nói thật?”
Cô không trả lời, chỉ nhìn anh.
Khoảng cách lúc đó chỉ còn đủ cho cả hai nghe hơi thở nhau. Khải đưa tay chạm rất nhẹ vào cánh tay Diễm, dừng lại như chờ cô quyết định.
Diễm không tránh.
Anh cúi xuống hôn cô.
Nụ hôn chỉ kéo dài vài giây nhưng đủ làm mọi thứ ba tháng qua bật tung.
Khi tách ra, Khải nói khẽ:
“Anh THÈM em từ lâu.”
Diễm cười, môi vẫn còn sát anh.
“Em biết.”
Khải tưởng câu sau sẽ là một lời mời.
Nhưng cô lùi lại.
“Biết không có nghĩa là em sẽ làm người bí mật của anh.”
Câu đó khiến Khải đứng yên.
Diễm lên xe trước, để anh lại trên vỉa hè với cảm giác vừa được nếm đúng thứ mình THÈM rồi bị lấy khỏi tay ngay lập tức.
Sáng hôm sau cô gửi lịch họp mới như chưa có chuyện gì.
Không nhắc nụ hôn.
Không nhắc câu anh đã nói.
Khải nhìn tên cô trên màn hình rồi hiểu rằng có những thứ càng không được sở hữu, người ta càng THÈM lâu hơn.
*****
Diễm không đi ngay. Cô quay lại, nắm tay áo Khải kéo anh vào bóng tối sau cột nhà hàng. Hai người đứng sát nhau, hơi thở dồn dập.
“Anh muốn em đúng không?” Diễm hỏi, tay cô đã luồn xuống dưới thắt lưng Khải, chạm vào chỗ cc anh đang cứng ngắc.
Khải rên khẽ khi ngón tay Diễm vuốt dọc theo đường viền cc qua lớp vải quần. Anh đẩy cô vào tường, tay kéo mạnh xé nút áo lụa ra. Hai bầu vú Diễm bật ra, núm vú cứng ngắc dưới ánh đèn vàng.
Khải cúi xuống, miệng hút lấy một bên vú, lưỡi liếm vòng tròn quanh núm, răng cắn nhẹ. Tay anh kéo váy Diễm lên tận hông, ngón tay luồn vào trong quần lót, sờ thấy L. cô đã ướt sũng.
“Em ướt vl,” Khải thì thầm, hai ngón tay chọc mạnh vào trong L. Diễm, co duỗi nhanh.
Diễm há miệng rên, hai tay bấu chặt vai Khải. Cô cởi khóa quần anh, kéo ra con cc to, tay cô vuốt mạnh từ gốc lên đầu khấc, ngón cái day day lỗ tiểu.
“Đ. em đi,” Diễm thì thầm vào tai Khải. “Đ. mạnh vào L. em.”
Khải bế Diễm lên, chân cô quặp chặt lấy hông anh. Anh ấn đầu cc vào lỗ L. ướt át, đẩy một cái sâu hoắc. Diễm rên to, móng tay cào vào lưng Khải khi con cc to đâm xuyên qua lớp cơ thắt, chạm đến tận cùng.
Khải Đ. Diễm dồn dập, từng cú thọc mạnh khiến thân thể cô dập dình theo nhịp. Tiếng da thịt va chạm vang vọng trong bóng tối. Mỗi lần rút ra, anh lại đâm mạnh vào, cc anh chạm sâu đến tử cung, khiến Diễm rên rỉ không ngừng.
“Xuất vào trong em,” Diễm thì thầm, hai chân siết chặt hơn. “Bắn đầy tinh vào L. em.”
Khải rên lên, tăng tốc độ, cc anh đâm mạnh liên tục. Sau vài cú thọc dồn, anh rên to, bắn tinh nóng hổi vào sâu trong tử cung Diễm. Tinh dịch trào ra, chảy dài theo đùi xuống chân cô.
Diễm nằm thở hổn hển trong vòng tay Khải, L. vẫn còn siết chặt lấy cc anh. Cô nhìn anh, mỉm cười:
Khải im lặng, tay vẫn vuốt ve thân thể Diễm. Anh biết mình đã THÈM..
Xem thêm
Thành Vinh bốn mươi sáu tuổi, sống ở Đà Nẵng.
Người anh THÈM là Trúc Vy, ba mươi bốn tuổi, cô gái thường đánh pickleball cùng nhóm cuối tuần.
Vy độc thân.
Dáng nhỏ nhưng săn chắc, chân đẹp, da rám nhẹ. Mỗi khi chạy lên lưới, chiếc váy thể thao chuyển động theo từng bước khiến Vinh nhiều lần phải tự nhắc mình đừng nhìn quá lâu.
Anh lớn hơn cô mười hai tuổi.
Suốt gần một năm, Vinh không nói gì.
Chỉ đánh đôi.
Uống nước.
Đưa bóng.
Thỉnh thoảng nhắn hỏi lịch sân.
Vy lại nghĩ anh chỉ xem mình như em gái trong nhóm.
Cho đến một giải phong trào ở Hội An.
Sau trận cuối, cả nhóm đi ăn rồi tản về. Vy và Vinh ở lại lấy đồ.
Trời mưa.
Hai người đứng sát dưới mái che nhỏ.
Vy lạnh nên khoanh tay trước ngực.
Vinh cởi áo khoác đưa cô.
Vy mặc vào rồi cười:
“Áo anh thơm ghê.”
Khoảng cách giữa hai người bỗng khác hẳn.
Vy nhìn anh:
“Anh có bao giờ thích em không?”
Vinh sững người.
“Sao hỏi vậy?”
“Em thấy anh nhìn em lâu rồi.”
*****
Trời mưa dai dẳng ở Hội An. Dưới mái che nhỏ, hai người đứng sát nhau đến mức hơi thở của Vinh phả vào gáy Vy. Chiếc áo khoác anh vừa khoác lên vai cô vẫn còn ấm, mùi mồ hôi và xà phòng quyện với mùi da Vy. Vy quay lại, mắt long lanh:
“Anh có bao giờ thích em không?”
Vinh không trả lời ngay. Anh đưa tay nắm lấy cổ tay cô, kéo Vy sát vào người mình. Cảm giác ngực Vy ép vào ngực anh khiến cả hai đều cứng người. Vinh cúi xuống, giọng khàn đặc:
“Anh THÈM em từ mùa hè năm ngoái. THÈM đến mức mỗi lần nhìn em chạy lên lưới, váy em bay lên, anh phải cắn chặt răng để khỏi cứng giữa sân.”
Vy không tránh. Cô ngẩng mặt lên, môi chạm vào môi anh trước. Nụ hôn đầu tiên còn dè dặt, nhưng chỉ sau vài giây, lưỡi Vinh đã luồn vào miệng cô, liếm sâu, nuốt lấy hơi thở Vy. Tay anh trượt xuống, nắm chặt hai bên mông Vy qua lớp váy thể thao mỏng. Anh bóp mạnh, kéo Vy cọ sát vào đùi mình. cc anh đã cứng ngắc, chọc thẳng vào bụng dưới cô.
Vy rên khẽ trong miệng anh. Cô đưa tay xuống, vuốt dọc theo đường cc qua lớp quần short. Ngón tay cô siết nhẹ, cảm nhận độ dài và độ nóng. Vinh cắn nhẹ môi dưới cô, thì thầm:
“Em sờ kỹ đi. Anh THÈM em đến mức đêm nào cũng phải tự sục, tưởng tượng em quỳ dưới chân anh, miệng em ngậm lấy cc anh.”
Vy cười khẽ, giọng run run vì hứng:
“Em cũng THÈM. Em THÈM anh Đ. em từ lâu rồi.”
Vinh không chờ thêm. Anh đẩy Vy dựa vào tường gạch, kéo váy cô lên tận eo. Chiếc quần lót thể thao ướt sũng vì mưa và dịch nhờn. Anh xé phăng lớp vải mỏng đó, hai ngón tay chui thẳng vào khe âm hộ Vy. L. cô nóng bỏng, dịch nhờn chảy ra ướt đẫm ngón tay anh. Vinh bóp mạnh một cái, rồi luồn hai ngón vào sâu, móc mạnh vào điểm G. Vy há miệng rên, hai chân run rẩy, háng cô tự động cọ vào tay anh.
“Ước vl… anh… anh sờ sâu quá…”
Vinh rút tay ra, kéo khóa quần mình. cc anh bật ra, đầu khấc đã ướt nhờn tiền dịch. Anh nắm cc, chà dọc theo khe âm hộ Vy, cọ mạnh vào mấu nhạy cảm. Vy run lên từng cơn, tay cô bấu chặt vai anh.
“Anh muốn Đ. em không?”
“Muốn. Anh muốn Đ. em đến mức anh không ngủ được.”
Vinh không nói thêm. Anh nắm hông Vy, đẩy cc vào trong một cái mạnh. L. cô siết chặt lấy cc anh, nóng bỏng, trơn nhẫy. Vinh rút ra rồi đâm mạnh một cái nữa, tiếng da thịt va chạm vang lên lộp độp. Mỗi nhát thọc đều sâu đến tận cùng, chạm vào tử cung. Vy há miệng rên không thành tiếng, nước mắt giàn giụa vì sướng.
“Em muốn anh Đ. mạnh hơn… Đ. em như muốn phá nát cái L. em…”
Vinh cắn vai cô, tăng tốc độ. cc anh đâm liên hồi, dịch nhờn bắn tung tóe mỗi khi rút ra. Tay anh không ngừng bóp vú Vy qua lớp áo thể thao, ngón cái day mạnh vào núm vú đã cứng ngắc. Vy run bần bật, hai chân không còn đứng vững. Vinh phải ôm chặt lấy hông cô, vừa Đ. vừa thì thầm:
“Anh THÈM em từng ngày. THÈM Đ. em trên sân pickleball, THÈM Đ. em trong phòng thay đồ, THÈM Đ. em đến khi em không còn sức mà kêu.”
Vy rên lên, toàn thân co giật. L. cô siết mạnh lấy cc anh, dịch nhờn trào ra thành dòng. Vinh biết cô đang lên đỉnh. Anh tăng tốc, đâm mạnh và sâu hơn, đến khi Vy khóc rống vì sướng, nước mắt nước mũi dính đầy mặt. Vinh cũng không chịu nổi. Anh rút cc ra, bắn tinh tung tóe lên bụng và đùi Vy, những dòng tinh nóng hổi bắn tung tóe, chảy dài xuống đùi cô.
Hai người vẫn đứng sát nhau, thở hổn hển. Mưa vẫn rơi. Vinh hôn nhẹ lên trán Vy, giọng khàn đặc:
“Anh không giấu nữa. Từ giờ, mỗi khi em muốn, anh sẽ Đ. em ngay lập tức.”
Vy cười yếu ớt, tay vẫn còn run run bấu chặt lấy cc anh:
“Em muốn anh Đ. em nhiều lần nữa. Đêm nay… và những đêm sau.”
Xem thêm
Em thèm chị từ lâu
THÈM
Khải ba mươi hai tuổi, làm huấn luyện viên thể hình ở Đà Nẵng.
Người anh THÈM lại là Ngọc Anh, bốn mươi ba tuổi, khách tập riêng.
Cô đã có chồng.
Ngọc Anh không phải kiểu cố trẻ. Chính vẻ trưởng thành của cô mới làm Khải mất tập trung: eo gọn, ngực đầy, đôi chân săn chắc, cách mặc đồ gym rất vừa vặn.
Khải THÈM cô gần một năm.
Anh luôn giữ giới hạn.
Không nhắn riêng ngoài giờ tập.
Không đụng chạm quá mức cần thiết.
Không nói những câu dễ hiểu lầm.
Cho đến một tối phòng gym mất điện sớm, chỉ còn hai người chờ mưa tạnh ở sảnh.
Ngọc Anh ngồi cạnh anh, tóc còn ướt mồ hôi.
*****
Khải nhìn Ngọc Anh trong bóng tối còn sót lại của sảnh gym. Mưa vẫn rơi ngoài kia, tiếng nước tràn qua mái tôn vang lên đều đều. Ngọc Anh ngồi sát hơn, đùi cô chạm nhẹ vào đùi anh. Mồ hôi chưa khô hoàn toàn, mùi cơ thể cô lẫn với mùi nước hoa nhạt lan tỏa.
“Em THÈM chị từ lâu,” Khải lặp lại, giọng khàn khàn.
Ngọc Anh không đáp. Cô chỉ nghiêng người, môi chạm vào môi anh lần nữa. Lần này nụ hôn sâu hơn, lưỡi cô luồn vào miệng anh, tìm kiếm. Khải đáp lại, tay anh đặt lên eo cô, cảm nhận lớp vải mỏng ướt sũng mồ hôi.
Cô không đẩy anh ra. Thay vào đó, Ngọc Anh đưa tay nắm lấy cổ tay anh, kéo tay anh đặt lên ngực cô. Khải cảm nhận rõ ràng hai núm vú cứng ngắc dưới lớp áo bra gym. Anh xoa nhẹ, ngón tay vuốt ve qua lớp vải, Ngọc Anh thở dồn dập hơn.
“Chị muốn em chạm vào,” cô thì thầm.
Khải không cần lời mời lần hai. Anh kéo áo bra cô lên, hai bầu vú nặng nề, tròn trịa lộ ra. Da cô trắng nhợt dưới ánh đèn khẩn cấp màu vàng. Khải cúi xuống, miệng anh ngậm lấy một núm vú, lưỡi liếm vòng tròn quanh quầng vú sẫm màu. Ngọc Anh rên khẽ, tay cô luồn vào tóc anh, ấn mạnh hơn.
Anh bú mạnh, răng khẽ cắn nhẹ. Tay kia anh không ngừng, vuốt ve bầu vú còn lại, ngón cái xoa nắn núm vú kia cho đến khi Ngọc Anh cắn môi để kìm tiếng rên.
“Khải…”
Anh ngẩng lên, nhìn cô. Ngọc Anh kéo quần tập của anh xuống. Tay cô luồn vào trong, nắm lấy cc đang cương cứng. Ngọc Anh vuốt lên xuống, ngón tay cô lướt qua quy đầu ướt át vì dịch nhờn. Khải rên khẽ, hông anh nhô lên theo nhịp tay cô.
Ngọc Anh quỳ xuống trước mặt anh. Cô kéo quần anh xuống đến đầu gối. cc anh bật ra, cứng ngắc, gân guốc. Ngọc Anh nhìn một lúc, rồi há miệng nuốt lấy. Môi cô trùm kín, lưỡi cô liếm dọc theo thân, bú mạnh ở quy đầu. Khải nắm chặt thành ghế, hông anh nhấp nhô nhẹ, cc anh chui sâu vào họng cô.
Ngọc Anh bú nhanh hơn, tay cô vuốt ve hai hòn tinh hoàn. Nước bọt cô chảy dài, nhỏ giọt xuống sàn. Khải cảm thấy sắp xuất tinh, anh kéo cô dậy.
“Chị… em không chịu nổi nữa.”
Ngọc Anh đứng dậy, kéo quần legging xuống đến đầu gối. Quần lót cô ướt đẫm. Khải sờ vào giữa hai chân cô, ngón tay anh lướt qua khe âm hộ sũng nước. Ngọc Anh run lên khi ngón giữa anh chui vào trong, ngón cái xoa nhẹ lên hột le.
Khải xoay người cô lại, ép Ngọc Anh cúi xuống ghế. Anh nắm cc, chạm vào cửa mình cô. Ngọc Anh há miệng thở dốc khi Khải đẩy một cái mạnh, cc anh chui sâu vào trong. L. cô siết chặt, nóng bỏng. Khải nhấp mạnh, hai tay anh bấu chặt hông cô, tiếng da thịt va chạm vang lên trong bóng tối.
Ngọc Anh rên lớn hơn, tay cô bấu chặt thành ghế. Khải cúi xuống, một tay anh luồn vào dưới, xoa hột le cô trong khi cc anh vẫn đâm sâu liên tục. Ngọc Anh run bần bật, L. cô siết mạnh khi cô lên đỉnh. Khải cũng không kìm được, anh rút ra, tinh dịch bắn dài lên lưng cô, trắng đục, dính đầy da thịt.
Cả hai thở hổn hển trong im lặng. Ngọc Anh đứng thẳng dậy, kéo quần lên. Khải im lặng nhìn cô. Cô quay lại, hôn nhẹ lên môi anh.
“Chị biết em THÈM chị,” Ngọc Anh nói. “Nhưng chỉ có tối nay thôi.”
Khải gật đầu. Anh hiểu. Câu “em THÈM chị từ lâu” vẫn còn đó, nhưng cả hai đều biết giới hạn của nó.
Xem thêm